Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3555 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 187
cô dâu mới.

❊ ❊ ❊

Tiền phu nhân ném tách trà nóng hổi,Tiền Phong lại càng không nghĩ tới mẹ mình sẽ có phản ứng mạnh như vậy.Hắn vội bảo vệ Chu Hiểu Đồng, dù tránh được tách trà nhưng mu bàn tayvẫn bị văng trúng một chút.

Tiền Phong không hài lòng, nhíu mày hô: “Mẹ!”

Tiền phu nhân lạnh lùng nói: “Đừng gọi tôi là mẹ! Tôi không có đứa con trai như anh!”

Tiền Phong trước kia muốn chọc tức ChuHiểu Đồng mới quyết định qua lại với Đông Phương Uyển Nhi. Đông PhươngUyển Nhi này yêu kiều xinh đẹp, lại không thiếu đàn ông theo đuổi. Thếnhưng Tiền Phong càng nhìn càng thấy giả tạo, giọng điệu nói chuyện nhỏnhẹ một cách quá đáng khiến hắn thật muốn kêu người mang đến cho cô tamột cái loa phóng thanh. Đi trên đường lại vác một đôi giày cao gót, côta thật muốn đua tốc độ với ốc sên và rùa bò sao? Còn có tư thế ăn cơm,một tí xíu thức ăn cũng phải ăn cả nửa ngày, lại còn kén ăn, gì mà cáinày không biết ăn cái kia không thể ăn, đó là ăn cơm sao? Quả thật lànhư một con búp bê sứ, khiến người ta vừa nhìn thấy đã muốn tránh xa.

Vài ngày, Tiền Phong cũng cách xa cô ta, nhưng Đông Phương Uyển Nhi này từ nhỏ đã được nuôi dưỡng như pha lêtrong nhà kính. Vừa về nhà cô ta đã khóc, nháo, thậm chí còn đòi tự sát. Đông Phương gia cảm thấy không còn mặt mũi, hoàn toàn đoạn tuyệt cùngTiền gia. Vì chuyện này mà Tiền phu nhân quở mắng Tiền Phong một trận,quan hệ mẹ con đã căng nay còn căng hơn.

Tiền phu nhân nhìn lướt qua Chu HiểuĐồng, trong lòng cười lạnh: Không nghĩ tới cô ta còn có tâm cơ thâm sâunhư vậy, thật muốn tiến vào cánh cửa Tiền gia sao?

Chu Hiểu Đồng nhìn thấy bàn tay TiềnPhong bị phỏng, trong lòng đau xót, lại ngại có mặt Tiền trung tướngcùng Tiền phu nhân nên không dám làm gì mở ám, sợ họ càng thêm chán ghét mình.

Tiền trung tướng để tách trà trong tayxuống, quét mắt nhìn khắp người Tiền Phong một phen rồi trầm giọng nói:“Hôm nay về đây là vì chuyện gì?” Trên người Tiền trung tướng có khí thế của người trên vài thập kỷ, đương nhiên không giận tự uy.

Tiền Phong vỗ vỗ cánh tay Chu Hiểu Đồng, ý bảo cô không cần lo lắng. Hắn tiến lên từng bước, nói: “Cha, bọn con muốn kết hôn”

Còn chưa chờ Tiền trung tướng lên tiếng, Tiền phu nhân đã vỗ bàn quát: “Tiền Phong! Anh đang nói tào lao cái gì vậy?”

Tiền Phong nhìn về phía mẹ mình, hắnnghĩ có phải lúc trước mẹ hắn nói chuyện với Chu Hiểu Đồng đã dùng giọng điệu này hay không. Trước kia hắn không quan tâm nhưng bây giờ hắn còncó Chu Hiểu Đồng để lo lắng, liền bật người nói: “Mẹ, chuyện này con chỉ là nói với hai người một tiếng cho phải đạo, cũng không phải hỏi haingười có đồng ý hay không”

“Anh!!!” Tiền phu nhân tức giận đến dáng vẻ cũng không để ý, đưa ngón tay chỉ vào mặt Tiền Phong, sắc mặt đã trắng bệch.

Chu Hiểu Đồng vội lay lay tay áo của Tiền Phong, trong lòng cô thật sự kích động, cổ họng như bị thiêu cháy.

Tiền trung tướng lúc này mới mở miệng:“Kết hôn?”, giọng điệu ông ta mang theo sự kìm nén tức giận “Tiền Phong, Tiền gia này cũng chưa phải lúc do anh làm chủ, anh dám nói chuyện vớicha mẹ anh như vậy sao? Không được sự đồng ý của tôi mà dám nói kết hôn? Cô ta tôi cũng có thể cho biến mất!”

Một tiếng rống khiến người giúp việc sợ tới mức vội thật cẩn thận lui ra ngoài.

Tiền Phong lại không biết sợ, cười nói:“Cha, con cũng muốn nói thẳng ra Cha cho rằng có thể lấy hai chữ Tiềngia là có thể ép con vào khuôn khổ sao? Cha nghĩ con ham muốn cái đốngtài sản này của cha sao? Con tưởng rằng còn có cha hiểu con, không ngờlại không phải, con thật thất vọng. Con nói cho cha biết, mấy thứ nàycon không lạ gì, con tình nguyện mang vợ con ra ngoài sống một cuộc sống đơn giản. Phong Kính năm đó vì vợ mình mà cũng có thể trở mặt với chahắn, con với hắn là anh em tốt, cũng không phải là con không làm được!”

Tiền Phong nói thật nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt hắn lại kiên quyết cùng đoạn tuyệt, khiến cho người ta cảm thấy tin tưởng.

Chu Hiểu Đồng cả kinh, ngón tay đều run rẩy. Cô thật không ngờ Tiền Phong lại có thể vì cô mà làm được như vậy!

Đôi mắt Tiền trung tướng đỏ ngầu vì tứcgiận. Ông ta mặc dù chẳng phải người cầm quyền cao nhất, nhưng ngồi trên vị trí cao cao nhiều năm, chưa từng có người nào dám ngỗ ngược như thếvới ông ta, lại còn là con trai của chính mình!

“Tiền Phong, anh thuliaij bộ dạng đó cho tôi, diễn gương mặt này trước mặt tôi, anh có phải quá đề cao chínhmình không? Tôi hỏi anh một câu, anh có cưới Đông Phương Uyển Nhi haykhông?”

“Không cưới!” Tiền Phong kiên định trả lời.

Cho tới nay, hắn cũng chỉ là tên công tử ăn chơi trác táng, nếu là hai năm trước, có bắt hắn kết hôn với bất kỳngười phụ nữ nào vì mục đích chính trị, hắn nhất định có thể thỏa hiệp.Thế nhưng bây giờ, người vợ hắn yêu nhất đang đứng sau lưng hắn, vì ChuHiểu Đồng, hắn tuyệt đối không thỏa hiệp. Hắn không thể hy sinh hạnhphúc mà bọn họ khó khăn lắm mới có được này, chỉ vì mang đến một phần hư vinh cho Tiền gia. Tuyệt đối không thể!

Tiền trung tướng vỗ bàn, nói liên tục nói liên tục: “Được, được… được!”

“Lấy gia pháp!”

Ba chữ kia phát ra, dường như cả Tiềngia đều chấn động. Bọn họ nhớ rõ, lần cuối cùng trung tướng động giapháp đã là mười mấy năm trước, chuyện thiếu gia lấy trộm súng lục mangra ngoài gây chuyện. Gia pháp năm đó thiếu chút nữa đã lấy mạng thiếugia.

Không nghĩ tới mười mấy năm, thiếu gia cũng đã ba mươi, gia pháp lại lần nữa dùng tới!

Chu Hiểu Đồng vừa nghe hai chữ “Giapháp”, trong lòng cũng luống cuống. Cô không biết gia pháp là cái gì,nhưng từ đôi mắt giận dữ của Tiền trung tướng cùng với những gương mặthoảng sợ khác của người trong Tiền gia, cô đều đoán ra được là chuyệnkhó mà vượt qua.

Theo bản năng, Chu Hiểu Đồng nắm lấy tay Tiền Phong, nhưng trên mặt hắn lại không có một chút gì là lo lắng.Khóe miệng mỉm cười, tự mình đi lên lầu cầm một cây roi đi ra, hai taydâng lên trước mặt cha mình, nói: “Cha, xin mời”

Tiền trung tướng tức giận đến trợn to hai mắt, từng roi vung xuống người Tiền Phong trong tiếng kêu sợ hãi của Tiền phu nhân.

Cơ thể Tiền Phong càng lúc xuất hiện càng nhiều dấu lằn đỏ.

Một tiếng Tiền Phong cũng không phát ra, cứ đứng như vậy chịu đựng đòn roi. Hắn mỉm cười, nói: “Cha, sau trậnroi này…..người vợ con lấy cả đời này chính là cô ấy… không ai được ngăn cản!” Hắn nói rất khó khắn, mồ hôi lạnh to như hạt đậu từ trên trán lăn xuống, rơi vào vết thương, toàn thân hắn đều căng cứng, ngoài vếtthương cũng chỉ là vết thương.

Lời nói của Tiền Phong như một tiếng sét đánh vào ngực Chu Hiểu Đồng, khiến trái tim cô ngừng đập, Tiền Phong……Tiền Phong……………

Tiền phu nhân đau lòng, ôm ngực xin Tiền Phong: “Tiểu Phong, con đừng nói nữa, mẹ xin con đừng nói nữa, mau xinlỗi cha đi… Cô gái này, mẹ sẽ cho phép con mang theo bên cạnh, đượckhông?”

Tiền Phong cười lạnh, cắn chặt răng, vẫn không lên tiếng.

Tiền trung tướng quất vào đầu gôi hắn,Tiền Phong liền quỳ rạp xuống đất, tiếng đầu gối va chạm với nền đấtkhiến người ta rùng mình.

Chu Hiểu Đồng đã sớm nhịn không được mà khóc nức nở. Cô cảm thấy, đời này có thể nghe được câu nói này, cũng đã đủ rồi!

Chu Hiểu Đồng bỗng nhiên xông lên trướcôm lấy Tiền Phong, dùng lưng mình đón lấy những làn roi của Tiền trungtướng. Roi quất trên người, dù đau đến chết lặng nhưng cô vẫn nguyện ý.

Tiền Phong cả kinh nhìn Chu Hiểu Đồngche chắn trước mặt mình. Hắn vội vàng ôm lấy cô xoay người, bảo vệ côtrong lồng ngực của mình.

Giờ phút này, hắn không thấy đau, chỉ thấy uất ức, cực kỳ uất ức.

Bên trong phòng khách, chỉ nghe thấy hai loại hai thanh âm, một là tiếng roi vun vút, hai là tiếng nực nở nghẹnngào của Tiền phu nhân.

Cho đến lần vung thứ năm mươi, Tiền trung tướng nhẹ buông tay để cho cây roi đẫm máu rơi xuống đất.

Chu Hiểu Đồng nằm trong lòng Tiền Phong, đã sớm khóc khô nước mắt.

Tiền Phong lảo đảo, cuối cùng chịu đựngkhông nổi ngã ngồi xuống đất. Hắn chống đầu gối đã tê liệt đứng dậy, đưa tay đỡ Chu Hiểu Đồng, sau đó nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô, nói:“Đầu đất, về nhà thôi”

Chu Hiểu Đồng che miệng kiềm chế tiếng khóc, dùng sức gật đầu.

“Cha mẹ, sau này Tiền gia có chuyện gìthì cứ gọi cho con, con sẽ quay về. Nhưng mà chuyện kết hôn, hai ngườiđừng xen vào nữa” Tiền Phong dứt lời, mỉm cười kéo tay Chu Hiểu Đồng đi ra ngoài. Lúc ra đến ổng, hắn cúi người cõng cô lên.

Tiền phu nhân nhìn hai người bước ra, do dự vươn tay.

Tiền trung tướng nhìn cây roi đầy máutrên đất, than nhẹ một tiếng: “Kệ chúng nó đi”. Dứt lời, ông xoay ngườichắp tay sau lưng đi lên lầu, mỗi bước đi, độ cong nơi khóe miệng lạinhếch lên.

Lên lầu, ông rốt cuộc khẽ cười một tiếng: Ha, đúng là con trai ta, vừa kiên cường lại vừa ngoan cố!

Nghĩ xong, ông kiêu ngạo huýt sáo, cực kỳ đắc ý.

________________________

Tiền Phong cõng Chu Hiểu Đồng, từngbước một đi ra ngoài, rời khỏi cánh cửa Tiền gia, đi ra khỏi khu biệtthự cao cấp, lững thững bước dọc theo đại lộ.

Hắn nói: “Bà xã, hay là sáng mai chúng ta kết hôn đi?”

Chu Hiểu Đồng nằm trên tấm lưng rộng lớn của hắn, cảm thấy thật ấm áp, ấm đến nổi cô không muốn rời ra. Cô đưatay lau khóe mắt, lớn tiếng đáp ứng: “Được!”

Tiền Phong cười ngây ngô, hai người nhàn nhã bước từng bước về phía trước.

Đời người rất ngắn nhưng hạnh phúc lại rất dài, giống nhưđoạn đường không thấy điểm đến…

Nghe nói, ngày hôm sau hai người bọn họđi đến sở dân chính từ mờ sáng, nhưng cả hai đều quên hôm nay là cuốituần, người ta không đi làm.

Nghe nói, hai người bọn họ thật vất vảmới đăng ký kết hôn xong, ngày tổ chức hôn lễ, cô dâu chú rễ không cómặt, mọi người đều nhốn nháo trong khi cả hai lại dắt tay nhau ra sânbay, chuẩn bị đi hưởng tuần trăng mật.

Nghe nói, bọn họ vẫn cãi nhau như trước, ba ngày thì trừng mắt, năm ngày thì ném ghế, mỗi lần lại không đến nửatiếng liền ngoắc ngón tay làm hòa.

Nghe nói, hai người bọn họ sau đó có một đứa con, mang họ Tiền, tên gọi là Tiền Anh Tuấn, từ nhỏ quả thật là sát thủ theo đuổi con gái.

Nghe nói, bọn họ hiện tại, rất vui vẻ…

Đôi lúc Chu Hiểu Đồng lại nổi hứng, nửa đêm lại hỏi Tiền Phong: “Thần kinh, anh thật sự yêu em sao?”

Tiền Phong giơ tay lên ôm cô vào trong ngực mình, đáp: “Ngủ!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »