Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3671 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 195
kỷ niệm ngày cưới (5).

❊ ❊ ❊

“Này, anh ấy… là người đàn ông của tôi!”

Cô gái kia bị tạt rượu. Cô ta vuốt tóc một cái, sau đó hét lên như phát điên: “Cô làm cái gì đó hả?”

Tô Mộc Vũ mỉm cười nói: “Tôi thấy cô vẫn còn chưa hiểu chuyện nên giúp cô tỉnh táo một chút”

Phong Kính vẫn bình tĩnh ngồi đó, một tay chống cằm, khóe miệng lại nhếch lên một đường cong mờ.

Cô gái kia tức giận đến nghiến răng. Côta sửa sang lại đầu tóc của mình, vẫn bám víu trên người Phong Kính vừatrừng mắt Tô Mộc Vũ vừa nũng nịu nói:

“Một người đàn bà đanh đá như thế, anhcó muốn không? Có lẽ em sẽ khiến cho anh rất vừa lòng đó. Đuổi cô ta điđi, em với anh… sẽ cùng nhau có một đêm thật lãng mạn, anh thấy sao?” Bộ ngực lớn đắc ý cọ cọ lên người Phong Kính.

“Vậy sao?” Tô Mộc Vũ nhẹ nhàng cười, ánh mắt đảo qua Phong Kính, nói: “Nếu Phong thiếu muốn chơi thì tôi đâycũng không để ý, tôi có thể nán lại xem chút không?”

Phong Kính khẽ quát một tiếng: “Cút ngay!”

Cô gái kia nghĩ Phong Kính bảo Tô Mộc Vũ cút liền bật người đắc ý nói: “Này, anh ấy bảo cô cút đi, có nghe haykhông?” Nói xong, cô ta còm dám vòng tay ôm lấy cổ Phong Kính.

Kết quả đương nhiên là có thể tưởngtượng ra. Phong Kính bẻ quặt tay cô gái kia đẩy ra, không chút thươnghương tiếc ngọc ném cô ta lăn ra một bên như một mảnh giẻ. Một bàn rượutrút xuống hết lên đầu, lên người cô ta, mái tóc đã ướt hiện tại lạicàng ướt nhẹp một cách thảm hại.

“Tôi nói cô cút!” Phong Kính nhíu mày, nói một cách lạnh lùng.

Tô Mộc Vũ che miệng cười, tự nhiên khoác cánh tay Phong Kính, nói: “Đúng rồi, tôi quên nói cho cô biết, anh ấykhông chỉ là người đàn ông của tôi, mà còn là chồng tôi”

Cô gái kia ngồi dưới đất nhìn bóng lưng Phong Kính cùng Tô Mộc Vũ rời khỏi, tức giận đến tái mét mặt.

Cách đó không xa, Nhạc Nhạc vẫn đang làm trinh thám nheo đôi mắt nhỏ lại: dám dụ dỗ đàn ông của ma ma, hừ! Xemsự lợi hại của nó đây!

Nhạc Nhạc nắm chặt hai nắm tay nhỏ, lậptức nghĩ ra một quỷ kế liền hồi báo một tiếng cho Bí Đao. Sau khi đượcsự đồng ý liền nhấc chân chạy tới.

Cô gái kia bị làm cho mất mặt, chật vật đứng lên, vuốt vuốt tóc định xoay người đi.

Thằng nhóc chạy đến che miệng nở nụcười, vội làm bộ như vô ý tông vào người cô ta. Á một tiếng, sau đó nónhu thuận ngẩng đầu, trợn to một đôi mắt ngập nước nói: “Chào cô!”

Đôi mắt to kia nháy mắt mưu sát trái tim cô ta, cô ta kinh diễm nói: “Cháu là con cái nhà ai vậy? Thật đáng yêu!”

Nhạc Nhạc kiêu ngạo trong lòng, hừ mộttiếng: Hừ! Không cần cô ta phải nói ra, nó vốn biết nó đáng yêu, dù saocũng không phải con cái nhà cô ta!

Thế nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn lại vô cùng nhu thuận khiến cho người ta yêu thích “Cô xinh đẹp ơi, cô có thể ômcon một cái không?”

Yêu cầu của một đứa trẻ đáng yêu nhưthế, cho dù có là người có tâm địa sắt đá cũng không nhẫn tâm từ chối.Cô gái kia dường như là gật đầu ngay lập tức, sau đó vươn tay ôm lấyNhạc Nhạc.

Nhạc Nhạc chớp chớp mắt, bỗng nhiên hét lớn: “Cứu con với… cô này muốn tán tỉnh con nè…”

Ánh mắt mang theo quở trách của người đi đường xung quanh đều tụ lại đây: Cô ta có sở thích “luyến đồng” (1) à? Một đứa trẻ nhỏ như thế cũng không tha.

(1) Luyến đồng: Yêu trẻ con

Cô gái kia xấu hổ: “Không phải…”

Nhạc Nhạc chớp chớp mắt, nhu thuận ôm lấy cổ cô ta, giòn giã nói: “Con chỉ đùa với cô thôi mà. Cô nè, da của cô thật đẹp nha”

Cô gái kia lúc này mới thở dài nhẹ nhõmmột hơi, lập tức vui vẻ vuốt mặt mình: “Thật sao?”. Bất kỳ một cô gáinào được khen làn da mình đẹp cũng đều vui sướng, đặc biệt là loại người như cô ta.

Nhạc Nhạc trợn to đôi mắt đen láy xinhđẹp, nói: “Một chút cũng không giống người ba mươi tuổi, nhiều lắm cũngchỉ hai mươi chín mà thôi”

Gương mặt đang mỉm cười của cô ta nháy mắt cứng đờ, chỉ thiếu miệng sùi bọt mép mà chết thôi.

Nhạc Nhạc vỗ vỗ hai bàn tay nhỏ bé, nhếch cái cằm nhỏ đắc ý quay trở về.

Nữu Nữu nhìn anh hai của mình một cách sùng bái, khen ngợi: “Anh hai, anh thật là lợi hại!”

Nhạc Nhạc đắc ý xoa mũi “Đương nhiên!”. Có nó ra tay, ai cũng phải thua.

“Đi! Chúng ta tiếp tục theo dấu mục tiêu!”

________________________

Trên đường quay về khách sạn, biểu cảmcủa Tô Mộc Vũ vẫn rất tự nhiên, thậm chí vẫn luôn mỉm cười, nhìn khôngra một chút khác thường. Cho đến trước cửa.

“Này, kiểm tra phản ứng của em rất vuivẻ sao?” Tô Mộc Vũ nhẹ nhàng ngước mắt lên nhìn Phong Kính, tuy là cườinhưng lại khiến cho người đối diện phải căng thẳng.

Phong Kính ôn nhu vuốt mặt cô, hỏi: “Em giận sao?”. Điệu bộ có chút cẩn thận, hắn biết lúc nãy mình đã hơi quá đáng.

“Em không có tức giận, nhưng em chợt nhớ Kiều Na từng nói: Đàn ông, không thể thật cưng chiều hắn, nếu không hắn sẽ cưỡi lên đầu phụ nữ. Vì thế để trừng phạt, Phong thiếu, đêm nay anhhãy…” Tô Mộc Vũ cười giảo hoạt “… ngủ một mình nhé!”

Tô Mộc Vũ cười vô cùng sáng lạn, cửa nhanh chóng đóng lại ngăn cách Phong Kính bên ngoài.

Phong Kính bị nhốt ngoài cửa, trên hànhlang cũng có người khác đi qua đi lại, ai cũng đoán được là vợ chồng son cãi nhau, người chồng bị nhốt ở bên ngoài, thế nên mọi người đều léncười làm như không để ý mà lướt qua.

Phong Kính chưa từng rơi vào tình huống này này, lập tức xấu hổ đến điên lên.

Mà bên trong cánh cửa, nhìn ra ngoài từmắt mèo trên cánh cửa, Tô Mộc Vũ mím môi cười. Tên vô lại này, mấy ngàynay dày vò cô như vậy, hôm nay cô quyết tâm nghỉ ngơi một bữa.

Tô Mộc Vũ lêu nghêu hát, cầm quần áo đi vào phòng tắm, tiếng nước rầm rì vang lên.

Ngay lúc cô còn đang đắc ý, bỗng nhiêncửa phòng tắm không biết khi nào thì bị đẩy ra. Tô Mộc Vũ vẫn chưa nhậnra điều đó, bỗng nhiên một đôi tay từ phía sau ôm lấy cô.

“A!!” Tô Mộc Vũ theo bản năng kinh hômột tiếng. Sau khi cảm nhận ra hơi thở quen thuộc, kinh hoảng mới dầnbiến mất “Anh vào bằng cách nào?”

Hắn không phải là bị mình nhốt ngoài cửa sao? Làm sao có thể vào đây được?

Giọng của Phong Kính truyền đến từ phíasau, mang theo ý cười: “Bà xã yêu, chẳng lẽ không có ai nói cho em biếtrằng anh có thể đến chỗ bà chủ lấy chìa khóa dự phòng sao?”

Tô Mộc Vũ nghe hắn nói như thế, tức giận cùng xấu hổ đua nhau trào lên. Cô cầm cánh tay hắn cắn mạnh một cái.

Chết tiệt, lần nào cũng xem cô như đứa ngốc, hết đùa cái này đến giỡn cái kia. Cắn chết hắn!

Phong Kính không tránh, mặc cho cô cắn.Tô Mộc Vũ chỉ muốn cắn nhẹ một cái, không ngờ trên tay hắn lại lưu mộtdấu răng thật sâu.

Phong Kính không thèm để ý, ôm chặt TôMộc Vũ, khẽ hôn lên đầu ngón tay cô, nói: “Đừng giận anh nhé? Bà xã, lúc nãy… anh rất quá đáng” Bộ dạng giải thích của Phong Kính rất không lưuloát, dù sao nhiều năm như vậy, số lần hắn cúi đầu kiểm điểm quả thật có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Tô Mộc Vũ thấy hắn như thế, phù một tiếng bật cười.

Phong Kính “thẹn quá hoá giận”, ôm Tô Mộc Vũ lên đặt vào bồn tắm, bắt đầu trừng phạt.

Toàn thân Tô Mộc Vũ lõa lồ bị ném vàotrong bồn tắm, quả thật trông giống như một dĩa thức ăn đặt trên bàn chờ người ta đến nhấm nháp. Cô mặt đỏ, vội nói: “Này, anh… anh mau rangoài!”

Nhưng đáp lời đó chỉ là tiếng nước ào ào…

Ngoài cửa, bốn cái đầu chụm lại một chỗ trên vách, cố gắng lắng nghe thanh âm từ bên trong.

Su Hào: “A? Sao không nghe thấy tiếng? Chẳng lẽ ma ma không tha thứ cho ba ba sao? Thật tốt quá!”

Cà Chua: “Ma ma giận ba ba là tốt lắm sao?”

Su Hào nghiêm mặt nói: “Đương nhiên, sau khi trở về sẽ không có người tranh giành ma ma với chúng ta!”

Bí Đao nhanh chóng chụp hai cái miệng nhỏ của hai đứa lại, nói khẽ: “Nói hay lắm, nhưng mà nói nhỏ một chút!”

Chu Hiểu Đồng lấy một chiếc máy thu âmdán lên vách cửa, khí phách nói: “Để đó cho em! Không nghe thấy kỹ thuật hiện đại sẽ cứu vớt thế giới sao?”

Lúc cô ấy dương dương đắc ý chuẩn bị vận dụng kỹ thuật hiện đại của mình để “cứu vớt thế giới” thì cũng là lúccánh cửa bỗng nhiên mở ra. Bốn người không có sự chuẩn bị phù một tiếngngã xấp xuống.

Bốn người đồng thời thầm nghĩ một tiếng không tốt, vừa định chuồn thì hai đôi chân đã chặn trước mặt họ.

Bốn người đồng thời ngẩng đầu, vung bốnđôi móng vuốt gãi đầu, chột dạ nói: “Hắc hắc, buổi tối tốt lành nhaPhong Kính, Mộc Vũ, ba ba, ma ma…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »