Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3681 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 118
hai người?.

❊ ❊ ❊

Đôi mắt mông lung của Phong Kính bị ngăn cách bởi một tầng sương mù. Hắn cố gắng quan sát người xuất hiện trước mắt, dường như là nghi ngờ bản thân mình đang nằm mơ.

Cô ấy làm sao có thể ở đây? Cô ấy hết lần này đến lần khác quay lưng đi, làm sao còn có thể quan tâm đến hắn đây?

Phong Kính, mày thật đáng thương, đáng thương đến như vậy, quả thật là mơ mộng hão huyền, ha ha ha…

Hắn cười, cười không chút âm thanh, muốn cầm lấy chai rượu nhưng là cái tay kia vẫn không chịu nới lỏng. Phong Kính nhíu nhíu mày ngẩng đầu, lại nhìn thấy một giọt nước mắt rơi xuống trước mặt hắn, nóng đến nỗi bàn tay hắn phải khẽ run lên.

Hắn hồ nghi vươn tay, thử vuốt ve gương mặt kia, dường như là muốn xác nhận xem cô có phải là thật hay không, hay vẫn chỉ là ảo tưởng của hắn.

“Mộc Vũ?”

Cô nhào vào trong lòng ngực của hắn, nước mắt không khống chế được mà lăn dài, hâm nóng lòng hắn: “Phong Kính, em sai rồi, em thật sai rồi, anh tha thứ cho em được không?”

Trong khoảnh khắc bị ôm lấy, đôi mắt Phong Kính chợt hốt hoảng, chỉ biết ngây dại ở đó.

“Em không nên đối xử với anh như vậy, em thật ngu xuẩn, ngu xuẩn đến rối tinh rối mù, đến tình cảm của bản thân cũng không dám nhìn thẳng vào. Phong Kính, tha thứ cho em được không? Cho em thêm một cơ hội được không? Để em chuộc lỗi với anh, em xin anh…” Nước mắt của cô, nóng bỏng, giống như chảo dầu sôi đang dày vò người khác.

Ngón tay Phong Kính giật giật, trong mắt mông lung như óng ánh chút nước. Muốn ôm lấy cô, nhưng hắn chần chừ một chút rồi đẩy mạnh cô ra.

Đôi mắt hắn đỏ ngầu: “Tôi không quen cô, từ ngày hôm qua, tôi đã không còn quen biết cô!”

Đúng vậy, hắn hận cô, hận đến thấu xương, hận đến muốn cùng cô đồng quy vu tận. Tự tôn của hắn từ trước đến nay chỉ cúi đầu một lần, không phải là chó con mặc cho cô hô đến gọi đi. Bị giẫm đạp qua một lần, không còn bất cứ cơ hội nào khác.

Tâm người đều là một miếng thịt, cô dựa vào cái gì chỉ cần tự quay đầu một lần, hắn liền một lần phe phẩy cái đuôi cúi lạy dưới chân của cô? Người họ Phong chưa bao giờ rẻ mạt như vậy.

“Không, không phải. Em xin anh đừng như vậy…” Trên khuôn mặt xinh đẹp của Tô Mộc Vũ, nước mắt đầy ngập.

Nhưng Phong Kính lần này như hết hy vọng, không bao giờ muốn cho cô bất kỳ cơ hội nào nữa, đẩy cô ra liền bước ra ngoài.

Tô Mộc Vũ cuống quít ôm lấy cánh tay hắn, cô mạnh bạo kiễng chân, đôi tay ôm lấy cổ của hắn, đem môi của mình dâng lên.

Đôi môi mềm mại dán chặt lên bờ môi lạnh như băng, giống như lửa cùng băng, một cái xoa dịu một cái.

Chưa bao giờ thấy qua một Tô Mộc Vũ quyết tuyệt như thế, chưa bao giờ thấy qua một Tô Mộc Vũ lớn mật như vậy, không để ý Phong Kính giãy dụa, liều mạng hôn lấy.

Hắn hung hăng cắn môi cô, một mùi tanh của máu tràn ngập khoang miệng cả hai. Hắn muốn cô đau, muốn cô đau gấp trăm ngàn lần nỗi đau của hắn. Tô Mộc Vũ cũng không hề trốn, chỉ dùng sức ôm lấy lưng Phong Kính, nước mắt hòa với mùi máu tanh.

Phong Kính vốn trốn tránh cùng giãy dụa, rốt cuộc cũng bị sự quyết tuyệt của Tô Mộc Vũ đánh bay. Hắn chuyển từ bị động sang chủ động, hung hăng hôn tới.

Nụ hôn của hắn mang theo máu tươi, mang theo trừng phạt, mang theo trả thù, nhưng cũng mang theo triền miên khó có thể áp chế.

Hắn biết mình đã bị đánh bại.

Phong đại thiếu gia không xem ai ra gì lại bị đánh bại bởi một người phụ nữ. Cô là thiên kiếp của hắn, chỉ cần hắn còn sống một ngày, liền sẽ bị tra tấn hết ngày đó.

Tô Mộc Vũ không có giãy dụa, cũng không có rên la đau đớn, càng không có cự tuyệt, ngược lại chỉ dùng sức ôm lấy hắn, giống như muốn ép mình trở thành một thể trên người hắn.

Cô phát ra một tiếng thở, giống như mùi vị ma túy, dụ dỗ hắn chạm vào, dụ dỗ hắn vuốt ve.

Tô Mộc Vũ cơ hồ là bị khiêng lên phòng trên lầu, sau đó cánh cửa bị đá mạnh, hoa mắt đã bị ném lên giường.

Tô Mộc Vũ mở mắt ra, nhìn thấy Phong Kính áp phía trên người mình, tay hắn nắm cổ cô, đôi mắt đỏ ngầu, ý vị cảnh cáo: “Nếu có lần sau, anh sẽ giết em, anh nhất định sẽ giết em!”

Hắn không phải nói ngoa, hắn thật sự bị ép đến muốn điên rồi. Nếu lại có lần tiếp theo, hắn thật sự có thể sẽ giết chết cô, sau đó sẽ đến tìm cô ở dưới địa ngục!

Hai người kia, giống như dây thừng quấn lấy nhau, dây dưa, giãy dụa lấy, chưa chết chưa buông.

Tô Mộc Vũ khóc nức nở, liều mạng lắc đầu: “Không đâu, sẽ không đâu, em thề, em không bao giờ như vậy nữa! Anh tin em đi!” Lời khẩn cầu mềm mại như vậy, đâm vào lòng người khiến từng tế bào cũng đều phát run. Giờ phút này, Tô Mộc Vũ không còn là chính mình, giống như hàng vạn người khác, mềm mại ôn nhu như nước, hôn lên đôi môi hắn.

Phong Kính giơ tay lên, che mắt.

Hắn hận chính mình, tại sao lúc nãy không bóp chết cô đi?

Tô Mộc Vũ cong người lên, ôm chặt lấy thân thể hắn.

Những chuyện phát sinh kế tiếp, giống như thuận lý thành chương (Hợp lẽ thường).

Tay cô nhẹ nhàng như thợ may, cởi bỏ hết mỗi một cái cúc áo trên người hắn, từ trên xuống dưới, từng mảnh, từng mảnh cởi bỏ, đầu ngón tay ngẫu nhiên chạm vào da thịt trước ngực hắn, khiến cô không thể không rụt rè phát ra tiếng than nhỏ.

Khuôn mặt trong suốt tú lệ rất ít khi được trang điểm, thế nhưng lại nhiễm lên một tầng diêm dúa lẳng lơ, tươi đẹp hơn rất nhiều.

Bị rượu ướp cả người, rốt cuộc trong một tiếng ngâm khẽ của cô làm nổ tung cả đại não, một đốm lửa nhỏ điên cuồng bốc lên, thiêu đỏ cả đôi mắt lạnh lùng của hắn.

Đây là Tô Mộc Vũ, Mộc Vũ của hắn, là người phụ nữ dịu dàng lại quyết rũ của hắn. Đôi mắt mê mang của cô, đôi môi mềm mại nhẹ mở, bộ ngực phập phồng đều thiêu cháy toàn bộ lý trí của hắn.

Yết hầu hắn phát ra tiếng, mạnh mẽ giữ lấy cổ tay mảnh khanh kia, cuồng bạo hôn lấy cô.

Quần áo không biết từ lúc nào đã bay tứ tung, bị ném trên mặt đất, Tô Mộc Vũ nằm bên người hắn, tùy ý hắn dùng sức ôm mình, hôn mình, giống như là muốn xay nhuyễn cô ra rồi nuốt vào bụng, có như vậy mới có thể thật sự trói cô lại bên mình.

Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô vòng ôm lấy tấm lưng màu đồng của hắn, không tiếng động mời gọi.

Đang lúc bọn họ ôm hôn nhau, cửa không biết lúc nào thì bị mở ra một đường nhỏ.

Một thân ảnh lẳng lặng đứng bên ngoài, gương mặt lạnh như băng nhưng lại tái nhợt tràn ngập khiếp sợ, gắt gao bịt chặt miệng mình.

Lại là một Tô Mộc Vũ?

Người đứng rành rành ngoài cửa, lại thật giống với người đang lăn lộn bên trong với Phong Kính.

Tại sao lại có thể có đến hai Tô Mộc Vũ?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »