Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3593 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 194
kỷ niệm ngày cưới (4).

❊ ❊ ❊

Tô Mộc Vũ cảm thấy, hai ngày này là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của cô.

Phong Kính dẫn cô lên du thuyền ngắmcảnh biển, cùng nắm tay tản bộ dọc theo bãi biển, lặn xuống đại dươngngắm san hô, đứng dưới bóng cây nhìn hắn hái dừa, nếm thử vị ngọt củanước dừa do hắn hái, thưởng thức những món ăn độc nhất ở đây, thỉnhthoảng chơi đùa với hai chú cá Hoa Đào, thấy chúng vẫy vẫy hai cái đuôi, đụng nhau, hôn nhau, rồi lại tách ra

Dường như mỗi một phút mỗi một giây đều chứa đầy hạnh phúc.

Ngày hôm sau là buổi tế lễ của người dân đảo Maldives, tất cả mọi người đều náo nức.

Hai ngày nay Tô Mộc Vũ chẳng khác gì một đứa nhỏ, lúc nào cũng vui vẻ.

Chiều tối tham gia một bữa tiệc tế lễ,Tô Mộc Vũ mặc một chiếc bikini bên trong, bên ngoài che đậy bởi một lànváy lụa mỏng manh thoáng ẩn thoáng hiện dáng người tuyệt vời, tóc dàivấn lên, cài thêm mấy bông hoa. Tô Mộc Vũ đêm nay, đặc biệt gợi cảm.

“Là bà chủ giúp em đó, đẹp không?” Hai mắt Tô Mộc Vũ sáng lên, hỏi.

Phong Kính nheo mắt liếc cô từ đầu đếnchân, sau đó lắc đầu không hài lòng. Hắn lục tung vali tìm một chiếc váy dài, sau đó gật gật đầu. “Thay đi!”

Tô Mộc Vũ nói”Nhưng mà chúng ta đang ở Maldives…”

Phong Kính nhào qua, để cho Tô Mộc Vũ tự thay, cho đến khi cô mặc xong chiếc váy dài, chỉ còn lộ ra đôi taytrắng trẻo xinh đẹp mới hài lòng gật đầu một cái.

Không biết đàn ông Trung Quốc đều có bản tính tham chiếm hữu rất kinh dị sao? Vợ mình, ai muốn để cho người khác ngắm? Nằm mơ!

Bên trong gian phòng cách vách, Chu Hiểu Đồng cùng Tiền Phong cũng trình diễn một đại chiến tương tự.

“Bà xã, không được mặc đồ ít vải như thế!”

“Anh cút ngay! Còn nói nữa, cẩm thận đêm nay bà cô này vác trai về nhà!”

Tiền Phong ô ô kêu thảm: “Bà xã, em không thể như vậy…”

Bữa tiệc tổ chức trên quảng trường MặtTrời Đỏ, xung quanh được trang trí đầy hoa tươi cùng lửa trại, rất nhiều người vây kín quảng trường, cực kỳ náo nhiệt.

Chu Hiểu Đồng đi vào, nước miếng cũng muốn chảy xuống: “Nhiều người đẹp trai quá!”

Tiền Phong giống như một người đàn ôngđáng thương trong gia đình, tay trái nắm Nhạc Nhạc, tay phải ôm Nữu Nữu, kêu gào: “Bà xã, em không thể đối xử với người ta như vậy…”

“Câm miệng! Anh muốn Phong Kính và chị Mộc Vũ phát hiện hả?” Chu Hiểu Đồng nheo mắt lại, vung tay cảnh cáo.

Tiền Phong lập tức ngậm miệng: Bà xã không quan tâm mình, mình thật đáng thương, ô ô ô…

Bữa tiệc chính thức bắt đầu, hàng trămngười dân bản địa mặc trên mình những bộ trang phục đặc sắc vây quanhlửa trại khiêu vũ, âm nhạc uyển chuyển êm tai, cuốn hút người nghe.

Tô Mộc Vũ mặc một chiếc vài dài, đangkéo tay Phong Kính đi đến bên cạnh đống lửa. Ánh lửa chiếu sáng lênkhuôn mặt cô, trên cổ cô đeo một vòng hoa xinh đẹp.

“Phong, chúng ta cũng khiêu vũ đi” Tô Mộc Vũ nôn nóng muốn kéo Phong Kính cùng tham gia.

Phong Kính nhíu nhíu mày, nhìn thấy vẻhưng phấn lóe ra trong ánh mắt Tô Mộc Vũ, hắn vẫn không nhẫn tâm cựtuyệt. Nhưng trên thực tế, Phong đại thiếu vạn năng, tao nhã, cơ trí,thật ra đối với cái này cái loại điệu nhảy dân tộc phóng khoáng này,thật sự không thể cử động được ta chân, thậm chí còn có chút………..rất khó coi, mấy lần thiếu chút nữa tay chân quấn lại với nhau.

Tô Mộc Vũ nhìn thấy hắn theo không kịptiết tấu liền thiếu chút nữa ôm bụng cười ra tiếng. Cả khuôn mặt PhongKính cũng lạnh đi, nghiến răng nghiến lợi, hận không thể bóp chết côđang đứng một bên nín cười đến chảy cả nước mắt.

Bản nhạc chấm sứt, Phong Kính trầm mặt đi ra.

Tô Mộc Vũ cười đến đau bụng, nắm lấy tay hắn, nói: “Phong, ở đây có rất nhiều người như vậy, em không có cười anh mà…”

Cô nói chưa dứt lời, cả khuôn mặt Phong Kính đều tái mét.

Tô Mộc Vũ dựa vào cánh tay hắn, nói:“Được rồi, em sai rồi, đừng giận em nhé?” Nhưng khi nghĩ đến chân tayloạng choạng, cả người cứng ngắt của hắn vừa rồi, Tô Mộc Vũ lại khôngnhịn cười được.

Nếu đỉnh đầu thật sự có hơi nước rồi, đầu Phong Kính nhất định là bốc khói đen lên rồi.

Chết tiệt! Chết tiệt!

Nhìn thấy Phong Kính thở phì phì xoayngười bỏ đi, Tô Mộc Vũ vội đuổi theo nhưng xung quanh chật kín người lại khiến hai người tách ra.

Phong Kính vác nguyên một khuôn mặt lạnh lùng như tảng băng đi đến khu vực bàn ghế dành cho khách nghỉ ngơi.Người khác đều lao vào nhảy múa nên khu vực này không đông người lắm.

Có một nhân viên bưng đến một ly rượu,Phong Kính vừa uống vừa tức giận đến nghiến răng: Mộc Vũ đáng chết, thếmà lại ham chơi không đuổi theo hắn, xem tối nay hắn sẽ trừng phạt cônhư thế nào!

Phong Kính đang hầm hầm tức giận ngồimột chỗ, một cô gái mặc bikini rất mỏng, thân dưới chỉ được quấn bằngmột chiếc khăn voan trong suốt. Khi cô ta nhìn thấy một người đàn ông dễ nhìn, ánh mắt xẹt qua tia kinh diễm, nghĩ thầm: Nhìn tư thái của ngườiđàn ông này nhất định là một người bất phàm, nhìn chiếc đồng hồ đeo taykia cũng phải đến trăm vạn, nếu như có thể leo lên người anh ta thì nhất định sẽ giàu to.

Cô ta nhếch môi, tiến đến trước mặt Phong Kính nói: “Xin chào, anh có bạn gái chưa?”

Phong Kính không thèm để ý đến cô ta.

Cô gái kia nghĩ rằng mình vẫn chưa gâyđược sự chú ý liền tiếp tục cúi người, cố ý đem bộ ngực lớn của mình cọlên cánh tay Phong Kính, móng tay sơn đỏ diêm dúa lẳng lơ muốn nhẹ nhàng chạm vào lồng ngực hắn.

Nhưng cô ta chưa chạm được vào, một thanh âm lạnh lùng đã vang lên “Cút ngay!”

Cô ta kinh ngạc, người đàn ông này làmsao có thể không có cảm giác với mị lực của cô ta chứ? Cô ta nghĩ, chẳng lẽ hắn ta lạt mềm buộc chặt?

Khóe miệng cô ta lại nhếch lên, cánh tay như rắn vòng quanh ngực Phong Kính, ái muội nói: “Chẳng lẽ anh thíchchơi trò này? Cho dù là trò gì, em đều có thể…”

Sắc mặt Phong Kính càng ngày càng thâmtrầm, dường như muốn bẻ lấy tay cô gái ghê tởm này, nhưng một giây sauhắn lại nhịn xuống. Hắn nhìn thấy Tô Mộc Vũ đang ôm hay tay, đứng đó,ánh mắt nhìn về phía hắn chứa đựng hứng thú.

Trong mắt Phong Kính cũng xuất hiện hứng thú, chẳng những không đẩy cô gái kia ra mà còn tỉnh bơ nhếch nhẹ đuôichân mày nhìn Tô Mộc Vũ, giống như muốn bắt đầu một trò chơi thusbij.

Cô gái kia cũng nhìn thấy Tô Mộc Vũ, côta thấy hắn không có đẩy mình ra liền nghĩ hắn đã nhìn trúng mình liềnđắc ý ôm lấy hắn, nói: “Này, anh ấy giờ đã là của tôi, cô… knock-out”

Phụ nữ đắc ý nhất chính là khi đoạt được đàn ông trên tay của một người phụ nữ khác, chuyện như vậy đối với cáccô mà nói quả thật rất quang vinh.

Cô ta cứ nghĩ Tô Mộc Vũ sẽ thức thời màxoay người đi, sau đó cô ta sẽ triển khai mị lực cùng người đàn ông nàycó một đêm tình ý mãnh liệt. Nhưng cô ta đã sai mười phần.

Không nghĩ tới Tô Mộc Vũ không có rời đi mà ngược lại còn bình tĩnh đi đến. Cô cầm lấy ly rượu trên bàn tát lênmặt cô ta, cười nói:

“Này, anh ấy… là người đàn ông của tôi!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »