Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3468 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 152
sữa chua lên men.

❊ ❊ ❊

Lúc thư ký nhận được điện thoại liền lập tức nghĩ rằng cấp trên của mình điên rồi!

“Hỉ nhạc?” Đó là cái gì vậy? Không phải là cái món ăn chua chua ngọt ngọt của con nít đã không còn bán từ lâu rồi sao? Kêu cô đi mua ở đâu đây? Hơn nữa, nếu có thể mua thì cũng mang đến bây giờ, bây giờ là mấy giờ nha? Là mười giờ tối rồi đó, là giờ cô phải đi ngủ để dưỡng nhan nữa!

Tiền Phong ngang ngược nói thêm một câu: “Dù sao cô cũng phải mua đến đây cho tôi, nếu không ngày mai cũng đừng đi làm nữa”

Thư ký trực tiếp muốn đâm đầu vào tường chết đi, đành miễn cưỡng cười nói: “Tiền kiểm sát trưởng, hay là tôi mua cho ngài ‘Yakult’ nha? Một hũ tương đương với ba mươi tỷ con vi khuẩn lên men, hương vị so với ‘Hỉ nhạc’ cũng không khác biệt đâu”

Tiền Phong cười một tiếng, lại như ma vương nhe răng: “Cô không phải là thư ký giỏi nhất pháp viện thành phố này sao? Dù sao chuyện này liền giao cho cô, cô phải biết nếu không hoàn thành nhiệm vụ lần này, hậu quả sẽ là cái gì”

(Các bạn đang trọng truyện tại .truclamsontrang.wordpress )

Thư ký nghe thấy thanh âm cắt đứt của điện thoại, trực tiếp nhào vào giữa giường gắt gao cắn một góc chăn. Chết tiệt, ngày mai người ta phải từ chức!!!

Thư ký đáng thương nhào vào trong lòng chồng khóc lóc kể lể: “Ô ô ô… chồng yêu mau an ủi em…”

Tiền Phong sau khi giao việc cho thư ký, nhìn thấy cũng có người chịu khổ như mình liền khoái ý vô cùng. Hắn tiếp tục dọn dẹp phòng khách, tắm rửa một cái rồi đến thay khăn chườm cho Chu Hiểu Đồng, cứ như vậy ở bên cạnh giường cô đến hết một đêm.

Hừng đông, Chu Hiểu Đồng rốt cuộc cũng hạ sốt. Tiền Phong mệt đến nỗi đôi mắt cũng không mớ ra được, hắn quyết không sợ lây bệnh, liền ôm lấy Chu Hiểu Đồng mà lăn ra ngủ.

Chu Hiểu Đồng ngủ một đêm, đồng hồ sinh học tự nhiên đánh thức cô dậy. Mở mắt ra, đầu ong ong xoay vòng nhưng đã đỡ hơn rất nhiều. Cô quay sang bên cạnh nhìn thấy Tiền Phong nằm úp sấp ngủ bên cạnh.

Chu Hiểu Đồng đẩy đẩy hắn. Tiền Phong đang ngủ ngon liền vung tay, than thở: “Đừng gọi anh… anh thật mệt…”

Chu Hiểu Đồng không tiếp tục quấy rầy hắn, tự mình rời giường. Bụng đói meo, cô đi vào phòng bếp, nhìn chén bát trên tủ… không còn một cái nào.

Ngồi chồm hổm trên mặt đất nhìn vào thùng rác, toàn bộ đều là mảnh sứ vỡ vụn, Chu Hiểu Đồng có chút đờ đẫn, nghĩ: Mình cùng Tiền Phong thật sự hợp nhau sao? Cha từng nói, có nhiều thứ vốn là của mình thì sẽ là của mình, không là của mình thì dù cố chấp hay cưỡng cầu cũng không được.

Thật ra mối quan hệ này, vốn là do cô cưỡng cầu, không phải sao?

Gia đình cô là gia đình nơi tận cùng của giới bình dân, mà hắn lại là cán bộ cao cấp ăn trên ngồi trước, hai người bọn họ hoàn toàn không cùng một thế giới.

Chu Hiểu Đồng tắm rửa xong, vỗ vỗ gương mặt tiều tuỵ của mình, xách túi lên đi làm.

Không nghĩ tới vừa rời khỏi khu nha lại gặp Liễu Huệ Thành ở gần bến xe công cộng.

Nhìn thấy Chu Hiểu Đồng, Liễu Huệ Thành xuống xe, nói: “Hiểu Đồng, em có khỏe không?”

Chu Hiểu Đồng kinh ngạc mở to hai mắt nhìn: “Sao anh lại ở đây?”

Liễu Huệ Thành có chút ngượng ngùng nở nụ cười, má lúm đồng tiền nhợt nhạt lộ ra trên gương mặt: “Hôm qua thấy em không khỏe còn bạn trai em lại giống như hiểu lầm cái gì đó, tôi thật xin lỗi. Sáng nay chợt nhớ tới lần trước đưa em về đến đây nên đến xem thử, may mắn gặp được em”

Chu Hiểu Đồng há miệng thở dốc, không biết nói cái gì cho phải. Lúc phát bệnh, cô nhớ rõ, người quan tâm cô là Liễu Huệ Thành, điều này làm cho cõi lòng cô thấy bất ổn.

“Thật ra không liên quan đến anh, anh đừng…”

(Các bạn đang trọng truyện tại .truclamsontrang.wordpress )

Liễu Huệ Thành lại giống như một người anh trai, nói: “Được rồi, Hiểu Đồng lên xe đi, nếu đã gặp nhau rồi thì đừng để xe anh trống không rời khỏi chứ. Em cũng đừng nghĩ nhiều, tôi cũng sẽ xem em như một đứa em gái, em gọi anh là anh Liễu, được không?”

Người ta đã nói như vậy rồi, chối từ ngược lại cảm thấy không được phóng khoáng, Chu Hiểu Đồng nở nụ cười, kêu một tiếng “anh Liễu” rồi lên xe.

Chu Hiểu Đồng vừa mới vào chỗ làm, đồng nghiệp liền gom lại cười nhạo: “Hiểu Đồng mau khai báo, sao lại có nhiều anh đẹp trai đến đón cậu như vậy?”

Chu Hiểu Đồng dở khóc dở cười, phụ nữ văn phòng luôn luôn nhiều chuyện như vậy, càng giải thích thì tô càng đen.

Chưa làm việc được lâu, Tiền Phong đã gọi điện thoại đến, lo lắng nói: “Chu Hiểu Đồng, em lại dám chuồn êm trước mặt anh là sao?” Tiền Phong mở mắt ra lại không thấy Chu Hiểu Đồng vốn nằm dưỡng bệnh bên cạnh mình, hắn liền bật người tỉnh táo lại, tìm kiếm khắp căn nhà.

Chu Hiểu Đồng nhíu mày, cố gắng kiên nhẫn đáp: “Em đang làm việc”

“Đi làm?” Âm thanh bật người của Tiền Phong phát lên “Em không thể nghỉ một ngày sao? Em thật sự nghĩ rằng mình là siêu nhân à?”

Chu Hiểu Đồng ghét nhất giọng điệu này của hắn “Nghỉ một ngày sẽ không được tiền thưởng cuối tháng!”

Đầu kia, Tiền Phong trợn to hai mắt, quả thật cảm thấy cô ngang ngạnh. Hắn hét lớn: “Tiền tiền tiền, rốt cuộc là mạng quan trọng hay tiền quan trọng? Em muốn tiền đúng không? Nói đi, em muốn bao nhiêu? Anh lập tức chuyển đến tài khoản của em. Bây giờ, về nhà ngay cho anh, nếu không đừng trách anh gọi đến cho ông chủ của em, bảo ông ta cho em nghỉ việc!”

Sắc mặt Chu Hiểu Đồng bỗng dưng trắng bệch, giống như bị ai đó tát một cái.

Cô hít sâu hai cái, cắn răng, gằn từng chữ: “Tiền đại thiếu gia, không phải ai cũng giống như anh, có tiền có gia thế, bên cạnh đó cũng có rất nhiều người vì một số liền không chút giá trị trong mắt anh mà liều chết liều sống kiếm được nó!”

“Em… em…” Tiền Phong sắc mặt đen thui “Được, Chu Hiểu Đồng, em giỏi lắm!”

Hắn ném điện thoại, âm thanh “phanh” dập vào tai cô.

Cô tựa lên bàn, không hiểu giữa bọn họ rốt cuộc là làm sao, dường như chỉ cần mở miệng là đã cãi nhau, vĩnh viễn không cãi hết.

Tiền Phong cúp điện thoại, một cước đá vào ngăn tủ, ngăn tủ không nhúc nhích ngược lại chân hắn phát đau. Còn chưa từng có ai nghi ngờ năng lực làm việc của hắn. Có tiền? Có thế? Mẹ nó!!!

Hắn mệt mỏi cả đêm bởi vì chăm sóc cho cô, ngược lại, đường đường là Tiền đại thiếu gia kiêm kiểm sát trưởng thành phố S lại bị cô đáp trả bằng cái bản mặt lạnh tanh.. Phi phi!!!

Chu Hiểu Đồng, Chu Hiểu Đồng, em giỏi lắm! Anh muốn nhìn xem rốt cuộc là anh tìm em hay em tự đến tìm anh. Lần này anh mà cúi đầu, anh là một con heo!

Thư ký gọi điện thoại đến thông báo đã mua được khá nhiều “Yakult”, còn “Hỉ nhạc” thì phải chờ vài ngày nữa.

Yakult? Hỉ nhạc? Uống cái beep! Xem hắn như kẻ đần à?

Một đôi mắt hoa đào của Tiền Phong hắn bắn nọc độc, hắn nghiến răng nghiến lợi nói: “Mang về cho con cô uống hết đi!”

Thư ký mở trừng hai mắt: Tôi chưa có con nha, chẳng lẽ đưa chồng uống sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »