Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3643 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 167
lông nhím của sói hoang.

❊ ❊ ❊

Chu Hiểu Đồng không hiểu, cô thật sự không xứng với Tiền Phong sao?

Tại sao bất kể ai cũng nói, hai người bọn họ không hợp nhau, Chu Hiểu Đồng cô không với tới được cành cây cao Tiền gia, ngay cả ba mẹ cô cũng liên lụy theo, cũng bị người khác khinh thường.

Chu Hiểu Đồng nghĩ mãi nhưng không ra. Chẳng lẽ cũng bởi vì nhà cô không tiền không thế, cho nên ngay cả quyền lợi yêu một người cũng không có sao?

Còn có Tiền Trung tướng, mặc dù không có phản đối thẳng thừng, nhưng ông ấy lại dùng những từ ngữ đơn giản để miêu tả một bức tranh mà cô không thể nào hình dung được. Một gia đình quyền thế do cô làm chủ, cả ngày chỉ ngồi trong nhà, công việc của cô chỉ xoay quanh mẹ chồng cùng chồng, tương lai còn có những đứa con, phải là con trai. Cuộc sống như thế, cô thấy có ý nghĩa ở đâu? Cô thật sự sẽ vui vẻ sao?

Chu Hiểu Đồng vừa rửa chén vừa xuất thần, chiếc chén trong tay thiếu chút nữa đã trợt xuống. Cô giật mình, may mắn được một đôi tay phía sau chụp kịp.

Tiền Phong ôm lấy Chu Hiểu Đồng từ đằng sau, hỏi: “Đầu đất, sao lại ngẩn người rồi?”

Chu Hiểu Đồng nhìn gương mặt anh tuấn của Tiền Phong, tuổi tác của hắn cũng đã gần ba mươi, cô chỉ cười cười, lắc đầu.

Tiền Phong như cún con lếch mặt đến gần, cọ cọ đầu trên hõm vai cô, thuận tiện ôm lấy mặt của cô trộm hôn một cái.

“Đừng phá nữa, em đang rửa chén” Chu Hiểu Đồng vỗ vỗ đầu của hắn, nói.

“Ngày mai rửa cũng được mà” Tiền Phong cướp lấy chén trong tay cô ném vào bồn, ôm lấy eo cô, đắc ý cười. Cô nhũn người để mặt cho hắn ôm mình ra phòng khách, ngã dài lên ghế sa lon.

Tiền Phong chống hai tay ở hai bên người cô, đôi mắt hoa đào không chớp, nhìn cô, dường như đang đánh giá cái gì đó, sau đó nghiêm túc nói: “Đầu đất, đột nhiên anh nhận ra em cũng không còn xấu nữa”

Chu Hiểu Đồng sửng sốt, ý này nghĩa là trước kia cô rất xấu?

Cô cắn răng chuẩn bị tức giận, không nghĩ tới Tiền Phong đột nhiên chặn lại môi mình, khiến cô thần hồn điên đảo. Chu Hiểu Đồng căm giận: Sao hắn lại biết dùng chiêu này chứ?

Nhưng cô vẫn bị nụ hôn của hắn cuốn lấy, vô ý thức vươn cánh tay ôm cổ của hắn.

Đang lúc nóng bỏng, chuông điện thoại vang lên.

“Bà xã, đừng nhận…” Tiền Phong hôn lấy cổ cô, thanh âm có chút khàn khàn, ôm chặt lấy eo cô không ngừng vuốt ve.

Chu Hiểu Đồng thở gấp, dường như đang do dự có nên nhận điện thoại không, thế nhưng chuông điện thoại vẫn cứ reo không ngừng.

“Phong tử, em… em xem một chút… là ai…” Chu Hiểu Đồng đỏ mặt, nói. Nói xong liền vươn người cầm lấy điện thoại, màn hình hiện lên hai chữ “ông chủ”, cô vội tỉnh táo, đẩy Tiền Phong ra, bắt máy.

“Hiểu Đồng, tôi đang có một bản hợp đồng rất quan trọng, cô mau đến giúp tôi, coi như tôi cho cô tiền tăng ca gấp ba” Giọng điệu của ông ta không còn dò hỏi, mà là ra mệnh lệnh.

Chu Hiểu Đồng có chút đau đầu, chần chừ trong chốc lát, cuối cùng vẫn nói: “Được rồi, tôi sẽ đến trong nửa tiếng nữa”. Ai bảo cô là cấp dưới, ông ta là cấp trên, mà bây giờ chính mình vẫn mang danh thư ký, không thể không dốc hết tâm can ra mà làm việc.

Tiền Phong nghe thấy cô lại muốn chạy đi làm tăng ca, đôi mắt nóng bỏng trong phút chốc trợn to, nghiến răng nói: “Chu Hiểu Đồng, em khiêu hỏa rồi không chịu dập hỏa hả? Anh nói cho em biết, nếu em dám đi, anh… anh… anh lập tức đến quán bar tìm người khác dập hỏa”

“Đừng như vậy, em là đi làm” Chu Hiểu Đồng nhìn bộ dáng tức giận của hắn, có chút đau đầu.

Mắt Tiền Phong tóe lửa giận: “Anh nói em không được đi!!! Em đi thử xem, anh nhất định sẽ mang người khác về nhà cho em xem”. Trời đã khuya còn đến công ty làm việc, lại cùng một chỗ với một gã đàn ông lớn tuổi, đây là muốn đội nón xanh cho hắn có phải hay không?

“Anh…” Chu Hiểu Đồng cảm thấy hắn đang cố tình gây sự, cô vốn đã rất phiền não, hắn không thông cảm thì thôi, còn kiếm chuyện quấy rối, lại là dùng cách này để uy hiếp cô, ngại cô chưa đủ mệt sao?

Lửa giận trong lòng cô nhất thời dâng lên, ra sức hét lớn: “Anh đi tìm đi, em sẽ đợi anh mang về cho em nhìn!”

Nói xong, cô cầm lấy túi xách cùng áo khoác, mở cửa mà đi.

Còn lại Tiền Phong, hắn trừng to đôi mắt, ngón tay chỉ vào cánh cửa, giận đến phát điên nói không nên lời “Em… em… em…”

Cuối cùng hắn vung chân đạp vào chiếc bàn bên cạnh, mắng: “Chết tiệt!”, hàm răng cùng móng tay không ngừng cào cấu sa lon như là không phá nát sẽ không chịu được.

Chu Hiểu Đồng, em thật nghĩ rằng anh đã cầu hôn em thì em nói gì anh sẽ nghe nấy đúng không? Em thật xem thường Tiền Phong này rồi. Được, anh đây tìm tình nhân cho em xem!

Nói xong, hắn cầm lấy áo khoác, mở cửa đi ra ngoài. Căn nhà vốn dĩ còn rất ấm áp, chỉ sau một cuộc điện thoại, không khí lại trở nên lạnh lẽo không chút hơi ấm.

______________

Lúc Chu Hiểu Đồng đi ra ngoài, tuyến xe buýt đã ngừng hoạt động, cô đành phải gọi taxi.

Đến phòng triển lãm cũng đã hơn chín giờ, chỉ còn hai đồng nghiệp cùng ông chủ ở lại. Cô đến liền bị ông chủ kéo đi làm việc. Trên màn hình máy tính chói mắt là đầy rẫy các kiểu báo cáo, thiết kế, cùng với số liệu phân tích trên thị trường.

Trước mặt mỗi người là một ly cà phê đậm đặc, tăng ca vốn dĩ đã mệt, dán mắt lên màn hình máy tính đầy số liệu lại càng mệt mỏi hơn. Cả căn phòng, chỉ còn âm thanh nhấp chuột cùng với tiếng ngáp.

Ông chủ đi ra dặn dò vài câu, lại tiến vào phòng làm việc của mình. Mặt khác, mọi người đều biết ông chủ vào phòng là để nghỉ ngơi, mọi chuyện đều giao cho cấp dưới làm.

Chu Hiểu Đồng chỉ có thể cười khổ theo, còn cách nào khác đâu, ai bảo bọn họ là cấp dưới của người ta làm gì.

Lúc uống đến ly cà phê thứ tư, tiếng điện thoại di động của cô vang lên, hai chữ “Thần kinh” hiện lên màn hình.

Chu Hiểu Đồng bắt máy, chợt nghe thấy âm thanh ồn ào náo nhiệt bên kia truyền đến, còn mang theo cả tiếng cười của trai lẫn gái. Giọng điệu như say rượu của Tiền Phong cất lên: “Này, Chu Hiểu Đồng, em chẳng phải là không quan tâm anh đi tìm tình nhân hay không sao? Hắc hắc, anh thật đã tìm ra nha”

Bên cạnh, một tiếng cười mềm mại của phụ nữ vang lên, kèm theo tiếng làm nũng “Chán ghét!”, còn có “Tiền thiếu, anh thật xấu!”

“…” Chu Hiểu Đồng nghe xong, ly cà phê trên tay rung một cái, vung vãi ra ngoài.

Tiền Phong tiếp tục đắc ý nói: “Em thật tưởng rằng không có em anh sẽ chịu không nổi sao? Em cứ việc liều mạng với công việc của mình đi, bổn thiếu gia không cần!”

Chu Hiểu Đồng cắn răng, một câu cũng không nói, chỉ là bàn tay cầm di động đang run lên.

“Tít…” Điện thoại bị cắt đứt.

Tiền Phong nghe thấy âm thanh cúp máy, đắc ý trên mặt lập tức phủi sạch. Hắn cảm thấy mọi chuyện thật chẳng có hứng thú gì cả.

Một cánh tay vòng tới, mềm nhũn tựa vào trên người hắn, nói: “Tiền thiếu, hôm nay người ta rảnh đó…”

Tiền Phong nhìn đôi lông mi giả trên mặt người phụ nữ này, đột nhiên cảm thấy thật buồn nôn. Không thèm liếc mắt, hắn đẩy cô ta ra, đi ra ngoài.

Thư ký đang ngủ ngon lành, bỗng nhiên bị điện thoại của cấp trên dựng dậy. Cô ấy nghe xong lời nói, hai mắt trợn tròn: “Sữa chua?”

A a a… Tiền kiểm sát trường, sếp có lầm hay không? Đống sữa chua kia tôi đã đưa chồng yêu uống hết rồi, tìm ở đâu ra mà mang đến cho anh đây???

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »