Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3556 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 140
kết thúc (1).

❊ ❊ ❊

Ra lệnh giới nghiêm thành phố S, toàn bộ trạm kiểm soát đều có người canh gác kiểm tra, tất cả mọi người không thể tưởng được người bọn họ đang tìm lại đang ở bờ sông.

Một chiếc xe chạy hết tốc lực qua cầu vượt, đến bờ sông.

Tần Nghị Hằng che chở Nhạc Nhạc nằm trên băng ghế sau, hắn biết Tô Mộc Vũ điên rồi, điên đến mức lôi kéo bọn họ chết chung với cô ta. Mạng của hắn cũng chỉ còn lại không tới ba tháng, chết cùng cô ta cũng không quan trọng, nhưng Nhạc Nhạc chỉ mới hai tuổi, một sinh mạng đáng yêu như vậy, hắn không thể nhìn nó chết được.

Tần Nghị Hằng cắn chặt răng, ôm chặt Nhạc Nhạc vào trong ngực mình, dùng một chút sức lực đụng vào cửa bên phải của chiếc xe, xe nhất thời nghiêng về bên phải.Tô Mộc Tình vội bẻ ngoặt tay lái điều khiển cho xe chạy bình thường trở lại.

Tần Nghị Hằng lại đem hết toàn lực đụng về bên phải.

Tô Mộc Tình giẫm mạnh phanh, hắn mất đà nghiêng về trước rồi đập về lưng ghế. Cô ta nghiến chặt răng, trong mắt lửa giận hừng hực “Nghị Hằng, anh đừng ép em, anh biết là em không muốn tổn thương anh”

Tần Nghị Hằng quả thật muốn cười, không muốn tổn thương hắn? Thật sự là câu chuyện đùa, không muốn tổn thương hắn mà lại bức hắn đi tìm cái chết sao?

“Tô Mộc Tình, cô biết không, tôi hiện tại thà để cô giết chết tôi cũng không muốn chôn cùng một chỗ với cô”

Trước kia là hắn bị mù, tại sao lại nghĩ rằng ả đàn bà này lại tốt hơn Mộc Vũ đây? Mắt hắn thật sự là bị mù mà!

Tô Mộc Tình nắm chặt khẩu súng trong tay, đoạt lấy Nhạc Nhạc đang mê man trong lòng Tần Nghị Hằng. Cô ta cười, nói: “Nghị Hằng, anh an tâm, em sẽ không giết anh, một nhà ba người chúng ta còn phải cùng nhau có một cuộc sống thật hạnh phúc mà. Thế nhưng nếu anh còn dám phá đám, em sẽ không đảm bảo con trai chúng ta có thể đi trước chúng ta một bước hay không đâu nha”

“Cô…!!!” Trong mắt Tần Nghị Hằng phát hỏa, một chữ cũng nói không nên lời, bởi vì hắn biết, Tô Mộc Tình khi phát điên sẽ không nghe lọt tai bất cứ điều gì.

Phong Kính đứng trong phòng giám sát nhìn những camera kiểm soát trên đường, hắn vẫn nhìn, lẳng lặng nhìn, đôi mắt đầy tơ máu nhưng thủy chung vẫn không hạ xuống.

Hai mươi phút trước nhận được tin tức, có người phát hiện một đứa trẻ giống Nhạc Nhạc xuất hiện ở khu Lão Nhai, hơn nữa còn ném tiền giấy cầu cứu, sau đó một người giống “Tô Mộc Vũ” trèo lên một chiếc xe chạy đi. Cô ta sẽ đi đâu? Phong Kính vẫn đứng ở chỗ này quan sát, giành giật từng phút từng giây!

Ánh mắt của hắn bỗng nhiên lóe ngay tại camera trên cầu vượt, chỉ thấy một xe chiếc lạc tay lái, sau đó dừng lại một chút rồi ngay lập tức tiếp tục chạy đi.

Đôi mắt Phong Kính bỗng dưng nghiêm túc, lập tức hô: “Cừu Văn, cô ta ở đây! Gọi người đuổi theo cho tôi!” Một giây không ngừng lại, hắn dẫn Tô Mộc Vũ đuổi theo.

Bờ sông, rất vắng người, vùng ven sông khu này ít ai qua lại vì thế Tô Mộc Tình đã chọn nơi đây.

Cô ta đậu xe tại một nơi vắng vẻ, cẩn thận kéo Tần Nghị Hằng ra ngoài, sau đó là Nhạc Nhạc. Đưa bọn ra ra mép sông, cô ta tựa lên người Tần Nghị Hằng, trong lòng ôm Nhạc Nhạc, ba người cùng nhau nhìn về sông nước cuồn cuộn.

“Nghị Hằng, anh xem phong cảnh ở đây thật đẹp, nước thật trong. Chỉ một tiếng nữa là mặt trời lặn rồi, đến lúc đó vùng trời ở đây sẽ trãi dài một mảng màu cam ấm áp, trời và nước đều cùng một màu, nhất định sẽ đẹp lắm. Em đã muốn từ lâu rồi, khi chúng ta về già, nếu như có thể ngồi cùng một cái ghế ngắm trời chiều, sau đó cùng nhau nhắm mắt lại, có chết em cũng muốn nắm lấy tay anh cùng chết”

Trên mặt Tô Mộc Tình đều là hạnh phúc, giờ phút này giống như một cô gái đang yêu, nhưng lời nói của cô ta lại khiến lông tóc Tần Nghị Hằng dựng đứng.

Đôi mắt Tô Mộc Tình chợt nhắm lại, bỗng nhiên cười rộ lên: “Nhưng mà cũng còn kịp, chúng ta sẽ cùng nhau ở một chỗ như thế này, chúng ta có thể vĩnh viễn ở cùng một chỗ…”

Ba người ngồi van sông, nếu người không biết chuyện còn tưởng đây là một gia đình hạnh phúc, nhưng chỉ có người trong cuộc mời hiểu đây là một vở bi kịch đáng sợ như thế nào.

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, mặt trời chậm rãi ngã về tây, hướng tới mặt sông, tới gần, gần chút nữa.

Ánh mắt Tô Mộc Tình lộ ra thần sắc chờ mong: “Nghị Hằng, mặt trời gần lặn rồi”

“Mặt trời lặn” không chỉ tượng trưng ột loại phong cảnh, mà còn… một loại chết chóc.

Trán Tần Nghị Hằng đầy mồ hôi lạnh, toàn thân căng thẳng nhưng không biết nên làm cái gì bây giờ, làm thế nào để cứu Nhạc Nhạc.

Trong nháy mắt mặt trời dần biến mất, lòng Tần Nghị Hằng tràn đầy tuyệt vọng, nhắm mắt lại, Tô Mộc Tình bên cạnh kích động hô: “Nghị Hằng, thật đẹp, mặt trời lặn thật đẹp nha… Như vậy, chúng ta cũng nên đi thôi…”

Câu cuối cùng nói xong, khóe miệng cô ta lộ ra sự tươi cười, sau đó chậm rãi đứng lên, sửa sang lại quần áo của minh. Rồi cô ta đỡ Tần Nghị Hằng dậy, một tay ôm Nhạc Nhạc vào trong ngực, nói: “Nghị Hằng, chúng ta đi thôi…”

Ngay lúc cô ta muốn kéo Tần Nghị Hằng cùng Nhạc Nhạc nhảy xuống sông, một chiếc xe nhanh chóng phanh lại, Tô Mộc Vũ dường như không đợi xe dừng lại mà nhảy xuống, hét to:

“Tô Mộc Tình, cô dừng lại cho tôi!”

Theo tiếng hét của cô, bốn năm chiếc xe theo sát dừng lại, mười mấy vệ sĩ cùng cảnh sát tràn xuống xe vào vị trí, súng trong tay trực chỉ về hướng Tô Mộc Tình.

Cước bộ Tô Mộc Tình dừng lại, chậm rãi quay đầu lại: “Chị? Chị đến tiễn bọn tôi sao? Thật đúng là tình cảm chị em tốt nha, Nghị Hằng, anh nói phải không?”

Lời nói nhỏ nhẹ nhưng độc ác như nọc rắn quả thật khiến cả người Tần Nghị Hằng run rẩy.

Phong Kính trầm mặt, trong tròng mắt đen lộ rõ sát khí “Tô Mộc Tình, tôi cho cô một cơ hội cuối cùng, thả Nhạc Nhạc ra, nếu không tôi thề sẽ xẻ thịt cô ra thành trăm mảnh!”

Tô Mộc Tình một chút cũng không sợ, ngược lại cười rộ lên: “Xẻ thịt tôi thành trăm mảnh? Thế nhưng một chút tôi cũng không sợ thì làm sao bây giờ? Tôi vốn là muốn tìm cái chết, các người không biết sao? Uy hiếp tôi bằng cái này…” Tô Mộc Tình bóp chặt cổ Nhạc Nhạc.

“Đừng!” Đồng tử Tô Mộc Vũ đột ngột thu nhỏ lại, hét lớn: “Mộc Tình, chuyện chị em chúng ta thì để chúng ta cùng nhau giải quyết không tốt hơn sao?”

Tô Mộc Vũ hít sâu một hơi, chậm rãi đi gần đến, Phong Kính giữ chặt tay cô, cô đành quay lại dùng ánh mắt trấn an hắn. Mặc dù không muốn nhưng Phong Kính cũng đành thua dưới sự kiên trì của cô, phất phất tay để mọi người án binh bất động.

Tô Mộc Vũ chậm rãi nói: “Tô Mộc Tình, tại sao cô lại hận tôi như vậy? Chỉ vì chuyện đó sao?”

Tô Mộc Tình híp mắt, lông mày chau lại một chút, nói: “Cô biết rồi sao? Là mẹ nói cho cô sao?”

Tô Mộc Tũ tiếp tục tiến một bước “Đúng vậy, là mẹ nói cho tôi biết, nếu chẳng qua là bởi vì nguyên nhân này, mẹ đã có thể chấp nhận, tại sao cô còn không tỉnh ngộ?”

Đôi mắt Tô Mộc Tình đầy nghiêm túc, hét: “Lùi lại, nếu không tôi giết chết nó!” Tô Mộc Vũ không dám bước thêm một bước, đứng yêu tại chỗ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »