Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3609 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 154
em làm một phần thì đừng trách tôi làm ra mười lăm.

❊ ❊ ❊

Chu Hiểu Đồng thu hồi ánh mắt đang nhìn Tiền Phong, đối mặt với những ánh mắt sắc lạnh của ông chủ và những vị khách hàng, nói: “Thật xin lỗi, để tôi uống hết chỗ này xem như bồi tội”

Một bên, ánh mắt của Tiền Phong trừng to như mắt ếch.

Chu Hiểu Đồng không chần chừ cầm một chai rượu khác nốc vào miệng, khách hàng vốn giận dữ cũng trở nên sảng khoái khi thấy cô như vậy.

Chất cồn đậm đặc quay cuồng trong bụng khiến cô như muốn ứa nước mắt. Đau, trong cổ họng như bị lửa thiêu đốt nhưng cô không thể không ngẩng đầu cố gắng nuốt hết số chất lỏng đó.

“Chu Hiểu Đồng, em thật muốn chết có phải hay không?”

Tiền Phong thấy thế, sắc mặt xanh mét. Hắn một phát bắt được Chu Hiểu Đồng, đem bình rượu trong tay cô dập nát, không chỉ có như thế, một bàn mười mấy chay rượu cũng bị hắn một cước đạp đổ tung tóe, ngay cả bảo vệ quán bar cũng bị kinh động chạy vào, nhìn thấy người gây rối là Tiền thiếu trong truyền thuyết, ai cũng không dám động, chỉ có thể tùy ý hắn phát tiết.

Chu Hiểu Đồng nhìn một đống hỗn độn dưới chân, thanh âm khàn khàn hét lớn: “Tiền Phong, rốt cuộc là anh muốn cái gì?”

Hắn nhìn thấy cô chưa đủ vất vả, chưa đủ khó khăn sao? Muốn bức cô đến đường cùng sao?

Những khách hàng mặt mày xanh mét, bọn họ chỉ có thể để người khác nịnh bợ chứ chưa từng bị ai vũ nhục như vậy, lập tức nổi trận lôi đình “Mày là thằng nào?”

Tiền Phong cười lạnh một tiếng, mạnh mẽ nắm lấy tay Chu Hiểu Đồng kéo ra bên ngoài “Tao là ai thì bọn mày cũng chưa đủ tư cách biết. Muốn biết thì đến Tiền gia hỏi đi!”

Tiền gia?

Hai chữ này tuy rằng bình thường nhưng khi hợp lại cùng một chỗ cũng khiến cho người ta không thể không đề phòng. Cả thành phố S này có rất nhiều Tiền gia, nhưng có trọng lượng lại chỉ có một.

Lúc Phong Khải còn tại thế, Tiền gia này cũng nể mặt Phong gia ba phần. Nay Phong Khải đã về Tây Thiên, có thể nói Tiền gia cùng Phong gia bây giờ là ngang hàng nhau.

Mấy người khách hàng đưa mắt nhìn nhau, vẫn là không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể áp chế một bụng đầy lửa, căm giận mà đi.

Ông chủ nhìn thấy hợp đồng đã đến miệng mà còn bay đi, tức giận đến đỏ bừng cả khuôn mặt: “Chu Hiểu Đồng, nếu chuyện này mà hư trong tay cô, ngày mai cô cũng không cần đi làm nữa!”

“Ông chủ…” Chu Hiểu Đồng cuống quít mở miệng, lại bị Tiền Phong mạnh mẽ lôi đi.

“Tiền Phong, mau buông tay!” Chu Hiểu Đồng dùng sức muốn tách tay mình ra khỏi tay hắn nhưng Tiền Phong rất bình tĩnh, không nói một lời nào, một đường kéo Chu Hiểu Đồng đến toilet.

Người ở đây không nhiều lắm, Chu Hiểu Đồng dùng sức thoát khỏi sự kiềm chế của hắn, hét lớn: “Anh có biết công việc này có bao nhiêu quan trọng với em hay không? Anh muốn hại chết em đúng không?”

Cô chỉ có duy nhất một công việc này, nếu còn bị mất việc, cô lấy gì đổi nhà cho cha mẹ già đây? Cô lấy gì mua những vật dụng khác trong nhà cho họ đây? Cô lấy cái gì nuôi sống cả gia đình đây?

Tiền Phong cười lạnh, gầm nhẹ: “Công việc? Ngày mai em từ chức cho anh, ở nhà anh nuôi!”

Hắn cũng không phải là không nuôi nổi cô cả ngày ở bên ngoài làm việc để làm gì? Thế còn làm việc đến trong quán bar. Những người phụ nữ khác nghe thấy được hắn nuôi thì đã sớm vui vẻ bổ nhào qua, sau đó thành thành thật thật ở nhà làm bà chủ nhàn nhã. Sao cô lại không như thể?

Chu Hiểu Đồng nghe thế, mở to hai mắt nhìn. Nuôi cô? Hắn xem cô là con cún hay còn mèo? Cho một chút thức ăn liền vui vui vẻ vẻ nằm ở nhà chờ hắn về vuốt ve?

Thanh âm của Chu Hiểu Đồng giống như từ trong kẽ răng mà nặn ra: “Tiền của anh là tiền của anh, không liên quan gì tới em!”

Đôi mắt hoa đào của Tiền Phong trương to lại tiếp tục trương to, giống như cùng cô thi đua xem ai trừng to nhất.

“Em giỏi lăm! Tiền tiền tiền, em muốn tiền phải không? Bồi rượu, bồi trò chuyện, bồi cười, bước tiếp theo có phải là bồi ngủ đúng không? Thiếu tiền như vậy thì ngủ cùng anh đi! Một lần mười vạn có đủ hay không? Không đủ thì em ra giá đi!”

“Ba!” Một tiếng giòn tan vang vọng trong không gian, sau đó là một mảnh ngạt thở trầm mặc.

Tiền Phong dường như không cảm thấy đau, màng nhĩ hắn chỉ vang vọng âm thanh vừa rồi. Hắn không thể tin nhìn Chu Hiểu Đồng. Hắn cười, cười lạnh.

Hắn nói: “Chu Hiểu Đồng, tôi thật là đã coi thường em rồi!”

Ngực Chu Hiểu Đồng kịch liệt phập phồng, cô cảm thấy cả đời mình chưa từng phẫn nộ như vậy, cũng chưa từng bi ai như vậy. Trước mắt cô mơ màng, mơ màng này giống như là muốn cắn nuốt cả người cô. Lòng bàn tay run rẩy, trong ánh mắt có cái gì đó tùy lúc có thể rơi xuống nhưng cô vẫn trợn tròn, kiềm nén sự thoát ly của thứ đó.

Tấm lưng gầy nhỏ cố gắng đứng thẳng, sau đó xoay người, đoạn tuyệt đi ra ngoài.

Lướt qua hắn, Chu Hiểu Đồng nhẹ nhàng phun ra một câu: “Chúng ta chia tay đi”

Chia tay đi, chia tay đi, tiếp tục như vậy còn có ý nghĩa gì nữa? Bọn họ nên sớm ly tan!

Tiền Phong mở to hai mắt nhìn, tám lần nói lời chia tay, toàn bộ đều là hắn nói ra. Hắn không nghĩ tới người phụ nữ bé nhỏ này cũng dám nói lời chia tay với hắn! Vứt hắn ra phía sau!

Tiền Phong như bị sét đánh, giật mình khoảng chừng năm giây. Định thần, hắn vội đuổi theo ra ngoài. Ai cho phép cô nói chia tay? Ai cho phép?

Chu Hiểu Đồng chết lặng, cô gọi cho ông chủ, vẫn không ai bắt máy. Cô nghe âm thanh “tít tít” trong điện thoại, khóe miệng nhếch lên nụ cười chua xót.

Cái gì rơi vào khóe miệng vậy?

Đắng, thật đắng!

Cô ngơ ngơ ngẩn ngẩn đi ra ngoài, đi đến giữa đường, một chiếc xe chạy như bay mà đến thiếu chút nữa đã đâm vào cô.

“Cẩn thận!” Một bóng người lao nhanh đến, kéo cả người cô trở về.

Liễu Huệ Thành nhìn thân thể trong lòng mình, vẫn còn đang ngơ ngẩng. Hắn hơi hơi nhíu mày, thanh âm dịu dàng nhẹ giọng hỏi: “Hiểu Đồng, em sao vậy?”

Chu Hiểu Đồng ngẩng đầu nhìn hắn.

Cô đáp: “Tại sao mỗi lần gặp anh đều là lúc em chật vật nhất vậy?” Chật vật đến ngay cả chính cô cũng không dám nhìn thẳng.

Liễu Huệ Thành nhìn cô gái ngơ ngơ ngẩn ngẩn trước mặt, chỉ sợ ngay cả chính cô cũng không biết nước mắt đang nhòe trên gương mặt mình. Hắn khẽ thở dài một tiếng, giơ tay lên lau đi những giọt lệ kia.

Mà cách bọn họ khoảng mười mét, sắc mặt Tiền Phong lạnh như băng đứng ở đó. Hắn bình tĩnh lấy điện thoại ra, bấm một dãy số.

“Mẹ, lần trước mẹ có nhắc đến tiểu thư gì đó của Đông Phương gia, con chấp nhận đi gặp mặt”

Tiền Phong vừa nói, một bên nhìn sang Chu Hiểu Đồng, khóe miệng mang theo khoái ý trả thù.

Giỏi ột Chu Hiểu Đồng, em làm một phần thì đừng trách tôi làm ra mười lăm.

Tiền đại thiếu gia cho tới bây giờ còn chưa có người phụ nữ nào dám bỏ rơi hắn, Chu Hiểu Đồng đừng tưởng rằng hắn không có cô là sống không được.

Tôi với em tranh nhau xem, ai tổn thương được ai!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »