Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3474 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 191
kỷ niệm ngày cưới (1).

❊ ❊ ❊

Phong Kính ném hai đứa nhỏ cho TiềnPhong, hai vợ chồng chuẩn bị đi du lịch ngọt ngào của riêng hai người.Có con cái trong nhà tuy náo nhiệt nhưng lại thiếu đi cơ hội để haingười có khoảng thời gian riêng. Có một loại may mắn cũng chưa hẳn không có một chút tiếc nuối.

Cho đến khi lên máy bay, Tô Mộc Vũ vẫncòn lo lắng hai đứa nhỏ có nhớ mình hay không, có cãi nhau không, banđêm Nữu Nữu không ai đắp có thể cảm lạnh hay không, Nhạc Nhạc ở trườnggây chuyện thì làm sao bây giờ?

Phong Kính ôm vai cô, kéo cô tựa vàotrong lòng ngực của mình, nói: “Có Tiền Phong và Hiểu Đồng ở đó sẽ không có chuyện gì đâu, em đừng suy nghĩ nhiều, hôm nay là kỷ niệm ngày cướicủa chúng ta đó”

Tô Mộc Vũ gật gật đầu, tựa vào tronglòng ngực của hắn mỉm cười. Dù sao cũng đi rồi, cũng đừng có nghĩ nhiềunhư vậy, hơn nữa Nhạc Nhạc cùng Nữu Nữu rất lanh lợi, chắc chắn sẽ không làm cho mình lo lắng.

“Ma ma…”

Tô Mộc Vũ đang nghĩ ngợi, đột nhiên cảmthấy âm thanh của Nữu Nữu. Cô vội quay đầu lại nhưng không có ai, trênmáy bay mọi người đều chuyện của mình, không có gì khác thường.

Phong Kính hỏi: “Sao vậy?”

Tô Mộc Vũ nhìn một vòng, sau đó quay đầu lại nói: “Không có chuyện gì, chắc em nghe lầm”. Cô cười nhẹ, lắc đầu:Thật là, vừa mới xa bọn nhỏ một chút đã nhớ chúng rồi.

Hai người bọn họ cũng không chú ý tới, một dãy ghế phía sau có những cái đầu đang cười mờ ám.

Nữu Nữu mới vừa hô lên, một bàn tay bên cạnh nhanh chóng bịt miệng con bé lại, kéo thấp xuống.

Một người đàn ông đeo khẩu trang, ra vẻnghiêm túc nói: “Đã quên chú dặn như thế nào rồi sao? Hôm nay chúng tasẽ chơi trò điệp viên, không được để cho họ phát hiện, có biết haykhông?”

Một cái đầu nhỏ bên cạnh gật lia lịa: “Khẩu hiệu của chúng ta là: Phản đồ! Giết không tha!”

Nữu Nữu bật người bảo vệ cái cổ nhỏ củamình, một tay che miệng lại lắc đầu, liên tục lắc đầu, sau đó nhào vàotrong lòng cô gái bên cạnh: “Dì…”

Chu Hiểu Đồng hung hăng trừng mắt nhìn Tiền Phong, ôm cô bé vào trong ngực.

Hai cái đầu đeo khẩu trang chính là Tiền Phong cùng Nhạc Nhạc, hai người biết lỗi cúi đầu, phô bày bộ dáng giống như Bàn Chải lúc phạm sai lầm.

Chỉ chốc lát sau, Tiền Phong cười hề hềtiến đến bên người Chu Hiểu Đồng, nói: “Em xem, hai đứa nhỏ này đều đáng yêu, hay là hai ta bớt thời gian sinh một đứa nhé?”

Chu Hiểu Đồng liếc mắt một cái, nói: “Anh muốn sinh một Beckham, Messy hay là Ronando?”

Tiền Phong nghiêm mặt đáp: “Mấy cái tênđó rất thô bỉ, bảo bối của chúng ta làm sao có cái tên thô bỉ như vậyđược. Anh nghĩ kỹ rồi, nếu là con trai thì gọi Anh Tuấn, con gái sẽ gọiMỹ Lệ, thế nào, rất hay phải không?”

Khóe miệng Chu Hiểu Đồng co giật, một bàn tay bay qua “Cút ngay!”. Hừ! Cô không muốn con cô sau này sẽ hận chết mẹ nó!

Phong Kính quyết định sẽ đến Maldives,nơi này là thánh địa du lịch, lại càng là thiên đường của tuần trăngmật. Ánh mặt trời, biển khơi, bờ cát, cây cối, mỗi một hạt cát nơi đâycũng đều khắc lên hai chữ “lãng mạn”. Nó nằm trên một quần đảo ở phíanam, được dân gian gọi là “Thiên đường bị mất”.

Tô Mộc Vũ vừa xuống khỏi máy bay đã cực kỳ yêu thích nơi đây.

Trước mặt là biển khơi mênh mông, nơi chân trời phía xa xa chiếu rọi một màu cam rực rỡ pha lẫn màu lam của đại dương.

“Thật đẹp…” Tô Mộc Vũ cảm thán.

Phong Kính hôn nhẹ lên trán cô rồi ômlấy cô từ phía sau, nói: “Đây là đảo Brus Laguna, nếu em thích, sau nàychúng ta sẽ lại đến đây. Bây giờ về khách sạn thôi, ngồi trên máy baymấy tiếng, em nhất định rất mệt”

Thanh âm của hắn khẽ khẽ, cũng không cónhiều lời ngon ngọt, nhưng lại giống như biển khơi trước mặt nhẹ nhàngcọ rửa trái tim cô, khiến cả người cô như được bao trùm bởi bọt biển.

Phong Kính thuê một khu biệt thự bên bờ biển, chỉ cần vừa mở cửa sổ ra sẽ nghe thấy hơi thở của biển khơi.

Tô Mộc Vũ đứng trước cửa sổ sát đất, thật muốn mở rộng hai tay ôm lấy những cơn gió biển vào lòng.

Đã có người nhanh hơn cô một bước, hắnôm lấy cả người cô, trong tiếng kinh hô mà ôm cô vào phòng tắm, tiếngnước từ từ vang lên.

Tô Mộc Vũ đỏ mặt, nói: “Này, anh làm gì vậy?”

Nhưng trả lời cô không phải giọng nói của ai đó, mà là những cái hôn nóng bỏng khiến cô thở không nổi.

“Ngoan, tắm rửa cái đã” GIọng Phong Kính mang theo hơi nước mịt mờ truyền tới, cảm giác nayfkhieens cả người côrun rẩy, sau đó là tiếng nước chảy che giấu mọi thứ, cửa đóng lại.

Một đám cua đồng lặng lẽ bò qua…(1)

(1) Tác giả đang muốn nói đến đám người chơi trò điệp viên.

Sau khi họ vào phòng được mười phút, bốn tên đao kính đen lén lút mang theo hành lý cẩn thận đi vào.

“Gọi Su Hào, gọi Su Hào, mục tiêu đã đi vào chưa?” Tiền Phong hỏi như thật.

Nhạc Nhạc nghiêm túc đáp: “Báo cáo Bí Đao, mục tiêu đã lên lầu, hiện trường bây giờ đã an toàn!”

Tiền Phong lập tức vung tay như ra lệnh cho “thiên quân vạn mã” phía sau theo hắn tấn công.

Nữu Nữu một bên nóng lòng hỏi: “Bí danh của em là gì nha?”

Nhạc Nhạc giơ tay chụp lấy cái mũ hình dưa hấu trên đầu con bé, đáp: “Gọi là Cà Chua đi!”

Nữu Nữu có bí danh, kích động đến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, giống như đang thật sự tham gia vào một vụ án lớn.

Chu Hiểu Đồng theo sau nhìn hai nhỏ một lớn cùng chơi trò gián điệp này, chỉ biết ngẩng mặt lên trời thở dài.

Cả bốn mới vừa bước vào đã bị người chặn lại. Một người đàn ông cao to cùng với một người phụ nữ có vẻ mập mạpđứng chặn trước mặt bọn họ, dùng tiếng Anh không mấy lưu loát quát lên:“Các người là ai? Là trộm à?”

Bốn người thân hình dừng lại, Tiền Phong thủ thế, Nhạc Nhạc cùng Nữu Nữu chậm rãi ngẩng đầu, lộ ra hai cặp mắttròn xoe ngập nước điềm đạm đáng yêu. Trong nháy mắt hai đứa nhỏ đã thuphục được người phụ nữ trung niên chỉ qua ánh mắt, bà ta hận không thểôm lấy hai đứa nhỏ đáng yêu vào lòng mà an ủi.

Tiền Phong lặng lẽ giơ ngón tay cái lên tán thưởng.

Bốn người thuận lợi đi vào khu biệt thự, thuê được căn phòng bên cạnh phòng của Phong Kính và Tô Mộc Vũ. Ba tênhưng phấn đập tay vào nhau ăn mừng trận mở màn chiến thắng quyết liệt.

Tô Mộc Vũ cùng Phong Kính còn chìm đắmtrong cảnh đẹp của Maldives, không hề tưởng tượng ra tuần trăng mật vốnsẽ lãng mạn của hai người lại có nguy cơ bị quấy đến long trời lở đất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »