Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3698 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 188
bọn nhỏ lớn dần.

❊ ❊ ❊

Khi Nhạc Nhạc được sinh ra, Phong Kínhrất hối tiếc vì không được làm bạn với con lúc chào đời. Cho nên khi Nữu Nữu ra đời, Phong Kính kiên quyết phải ở cùng một chỗ với Tô Mộc Vũ.

Nhớ rõ lúc Phong Kính ôm Nữu Nữu lần đầu tiên, cánh tay hắn không tránh khỏi run rẩy. Tiền Phong trêu hắn cả nửa ngày, thế nhưng khi Tiền Anh Tuấn ra đời, hắn còn kích động hơn đến muốn rơi nước mắt, nhưng đó là sau này hãy nói.

Nữu Nữu mới được sinh ra, làn da khôngnhững đỏ hơn như một chú khỉ con mà còn nhăn nheo. Thế nhưng đứa nhỏ này lại kế thừa gen di truyền vĩ đại của cả ba lẫn mẹ, chưa đầy mấy tuần đã trắng trẻo phấn nộn, ai thấy cũng nhịn không được mà hôn một cái.

Nhưng con bé này lại rất hay nhõng nhẽo, vừa thích khóc lại vừa thích bám người. Mà người con bé dính chặt nhấtkhông ai khác chính là Tô Mộc Vũ.

Tô Mộc Vũ luôn tiếc nuối khi không đượcnhìn thấy quá trình trưởng thành của Nhạc Nhạc, bây giờ Nữu Nữu ra đời,quả thật là bảo bối trong tay cô. Cô tự mình tắm rửa cho con bé, đútsữa, thay tã lót, ban đêm con bé vừa khóc thì Tô Mộc Vũ lập tức ru ngủ.

Con bé có một cái tính đặc biệt, banngày ngủ say sưa như một thiên sứ ngoan ngoãn, trời chập tối liền hoạtbát y y nha nha kêu không ngừng, trong vòng mười phút mà không ai để ýliền lập tức há miệng khóc lớn, quả đúng là tiểu ác ma.

Có đôi khi Tô Mộc Vũ cùng Phong Kính mới vừa nằm xuống, chuẩn bị hâm nóng tình cảm vì dù sao từ khi Tô Mộc Vũmang thai cho đến sau một tháng ở cữ bọn họ vẫn chưa thân thiết lần nào, con bé lại như Thiên Lôi, ầm ầm khóc lớn.

Tô Mộc Vũ vội đẩy Phong Kính ra, chạy tới nhìn con bé một cái.

Trong nhà có hai đứa con nhỏ, hậu quả là cái gì? Một Nhạc Nhạc lại thêm một Nữu Nữu, lấy hai chữ phiền phức đểmô tả hậu quả cũng không đơn giản như vậy, quả thật phải thêm mũ lũythừa cho chúng.

Nhạc Nhạc mới ba tuổi, Nữu Nữu còn nằmtrong nôi, Tô Mộc Vũ cùng một lúc phải chăm sóc cho cả hai đứa, quả thật vô cùng nhức đầu.

Nhạc Nhạc rất thích tìm cho em gái những thứ kỳ quái, giành đồ chơi hay giành sữa bên miệng con bé cũng chỉ lànhững chuyện nhỏ, mấu chốt chính là thằng nhóc còn bé tí xíu mà lại muốn ẵm Nữu Nữu khiến Tô Mộc Vũ cùng Phong Kính sợ tới mức đổ mồ hôi lạnh.

Tô Mộc Vũ vất vả ru Nữu Nữu ngủ, thế mà Nhạc Nhạc chạy đến khều con bé: “Nữu Nữu, tỉnh dậy chơi với anh nè”

Tô Mộc Vũ thật đau đầu “Nhạc Nhạc đừng gọi Nữu Nữu, để em ngủ một chút nhé?”

Chỉ chốc lát sau, Nhạc Nhạc lại ôm mộtcái bô chạy đến muốn đặt vào nôi Nữu Nữu, Tô Mộc Vũ vội ngăn cản “Emchưa dùng cái này được đâu, Nhạc Nhạc đem đi cất đi nhé? Coi chừng làmbẩn em đó!”

Ba phút sau.

“Nhạc Nhạc, con đừng hôn em khi mới ănchocolate xong, lại không được cho em ăn chocolate. Em con còn nhỏ lắm,chưa có đủ răng để nhai đâu. Còn có, trước khi đi ngủ con nhớ đánh răngđó!”

Nữu Nữu tè ướt giường, Tô Mộc Vũ vội cởi chiếc quần ướt của con bé ra rồi đi lấy một cái tã mới.

Nhạc Nhạc chớp chớp đôi mắt to, nhìn nhìn em gái đang nằm trong nôi, không biết thằng nhóc đang nhìn cái gì.

Tô Mộc Vũ lấy một cái tã mới ra thay cho Nữu Nữu.

Nhạc Nhạc nghiêng cái đầu nhỏ, hỏi: “Tại sao em không có tiểu kê kê? (1)”

(1) “Tiểu kê kê” là cái gì chắc mọi người biết nhỉ? *xấu hổ*

Tô Mộc Vũ xấu hổ, trả lời: “Cái này… bây giờ giải thích con cũng không hiểu, lớn lên rồi con sẽ hiểu”

Nhạc Nhạc hoảng hốt, vội che lấy tiểu kê kê của mình “Chẳng lẽ lớn lên tiểu kê kê sẽ biến mất?”

Tô Mộc Vũ hoàn toàn không biết nói gì.

Phong Kính đúng lúc đi ngang qua liền đưa cánh tay kẹp lấy Nhạc Nhạc xách ra ngoài.

Nữu Nữu được khoảng sáu tháng đã bắt đầu biết bò, cả ngày y y nha nha bò khắp ngõ ngách trong nhà thám hiểm.

Phong Kính cho người trải thảm khắp nhà, còn lắp thiết bị che đậy các ổ điện, toàn bộ những thứ có góc cạnh sắcnhọn đều được che chắn cẩn thận.

Tiền Phong đến nhà chơi, liền há miệnghỏi: “Vợ anh đâu?” Hắn còn nhớ lúc trước có nói đùa với Tô Mộc Vũ rằng,nếu cô sinh con gái thì phải gả cho hắn làm vợ.

Tô Mộc Vũ buồn cười, nói: “Còn đang ngủ, đợi con bé tỉnh rồi đến ôm nhé?”

Tiền Phong gật gật đầu: “Cháu anh đâu?”

“Chắc là đang chơi với Bàn Chải” Tô Mộc Vũ kêu lên “Nhạc Nhạc, chú Phong đến này”

“Chú thần kinh! Chú có mang gì đến cho con không?” Nhạc Nhạc nhảy tưng tưng, cầm lấy dây xích Bàn Chải chạy ra.

“Nhạc Nhạc, không phải mẹ đã nói thả Bàn Chải ra sao? Sao lại…” Tô Mộc Vũ mới vừa mở miệng, định nói tiếp thìlại nhìn thấy thứ bị cột ở đầu dây bên kia của Nhạc Nhạc khiến cho người ta kinh hãi.

Vòng xích chó cột ngang eo Nữu Nữu, Nữu Nữu y y nha nha bò ra.

Phong Kính tái mặt, quát: “Nhạc Nhạc! Tháo dây ra mau, em con không phải thú cưng!”

Nhạc Nhạc buông lỏng tay, há mồm khóc lớn.

Tô Mộc Vũ nói: “Còn khóc nữa? Xem ba con mắng con như thế nào, không khóc nữa!”

Nhạc Nhạc méo miệng, khóc nửa ngày không ai để ý bèn giận dỗi về phòng của mình đóng cửa lại.

Tiền Phong thích thú ôm lấy con bé, hôn nhẹ lên gò má mịn màng, nói: “Vợ yêu lớn quá rồi, nào Nữu Nữu, đến hôn một cái!”

Nữu Nữu mở to đôi mắt trong suốt, cười ngọt ngào, há miệng “phốc” một cái hôn lên mặt Tiền Phong.

Nhạc Nhạc dần lớn lên, Nữu Nữu cũng từ từ lớn, đảo mắt con bé đã đến tuổi đi nhà trẻ.

Nữu Nữu mặc chiếc váy đáng yêu, đứngtrên bệ gỗ, giọng nói ngọt ngào pha lẫn nghiêm trang tự giới thiệu “Contên là Phong Nữu Nữu, năm nay ba tuổi. Con biết hát, còn biết cả múanữa”. Con bé lần đầu tiên nhìn thấy nhiều bạn nhỏ như vậy, hưng phấn đến hai má đỏ bừng. Cuối cùng còn để lại một câu: “Con giỏi nhất là ăn, con có thể ăn rất nhiều rất nhiều thứ nha”

Con bé ở nhà đều được mọi người cổ vũ ăn thật nhiều, bởi vì con bé không mũm mĩm như nhiều đứa trẻ đồng tranglứa. Thế cho nên con bé vẫn tưởng, ăn nhiều là rất giỏi.

Phong Nữu Nữu?

Những người bạn nhỏ phía dưới vừa nghe tên liền cười đến đau bụng, ngã chỏng vó.

Không chỉ có cái tên tức cười mà còn ăn rất nhiều nữa!

Nữu Nữu thấy mình giới thiệu không ai sùng bái, lại còn bị cười, nước mắt lạch cạch rơi xuống chạy về nhà oa oa khóc lớn.

Tô Mộc Vũ cùng Phong Kính sau khi hiểurõ mọi chuyện, dở khóc dở cười nói: “Bảo bối ngoan, không khóc. Con cómột cái tên rất êm tai nha, đó là Phong Tử San, Nữu Nữu là tên ở nhà baba, ma ma, các chú dì mới gọi, cho nên những bạn bè khác đều rất ghen tị đó”

Nữu Nữu nức nở, cố nín khóc, hỏi lại: “Thật sao?”

Tô Mộc Vũ cùng Phong Kính dùng sức gật đầu.

Không nghĩ tới, ngày hôm sau Nữu Nữu lại chạy về nhà oa oa khóc lớn, khóc đến đáng thương “Ô ô ô, ba ba ma magạt con, các bạn đều cười con, bọn họ nói tên của con giống Phong TửSơn! Ô ô ô…”

Nhạc Nhạc một bên xem náo nhiệt thầm thở phào nhẹ nhõm, may mắn tên nó là Phong Tử Dạ, hắc hắc, thật suất!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »