Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3541 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 185
tiền thần kinh.

❊ ❊ ❊

Chu Hiểu Đồng cùng Tiền Phong lại hoà thuận, khiến cho người ta có chút bất ngờ, lại cũng nằm trong suy đoán.

Tô Mộc Vũ, Phong Kính, Phương Thiệu Hoachỉ nhún nhún vai, mỉm cười, cụng ly rượu trong tay. Thế nhưng có mộtngười lại giận Chu Hiểu Đồng không có tiền đồ, chính là Kiều Na, ngựatốt làm sao biết quay đầu?

Phương Thiệu Hoa thình lình chẹn ngang họng cô, nói “Vậy mà có người muốn quay đầu cũng không quay đầu được”

“Anh!!!” Kiền Na trừng mắt, thiếu chút nữa là không ngăn chính mình ném ly rượu vào mặt hắn.

Mặc kệ như thế nào, dù sao hai người kia cũng dày vò lẫn nhau lâu như vậy, rốt cuộc cũng hoà thuận, thiên hạ lại thái bình, bốn biển lại thái bình.

Chẳng hạn như lúc này…

Trong phòng bệnh, Chu Hiểu Đồng bưng canh gà, dùng muỗng múc một chút lên thổi, rồi đưa đến bên miệng Tiền Phong “Húp hết đi”

“Canh gà này thoạt nhìn đã thấy ngon,nếm thử quả thật là rất ngon. Tuy nhiên nếu được ái thê dùng đôi môi anh đào kia mớm cho, trẫm nhất định sẽ cảm thấy đây còn hơn cả mỹ vị nhângian” Tiền Phong nháy đôi mắt hoa đào làm nũng, cái giọng kia quả thậtlàm cho người khác phải nổi da gà.

Chu Hiểu Đồng giật giậtkhóe miệng, nói: “Nói tiếng người đi!”

Tiền Phong lập tức nói: “Bà xã, mớm cho anh đi!”

Sắc mặt Chu Hiểu Đồng lập tức đen thui,nếu không phải Tiền Phong bây giờ còn là bệnh nhân, cô thật muốn ném tôcanh gà này vào mặt hắn. Bị thương thành như vậy rồi mà cả ngày còn muốn đông muốn tay!

“Tiền đại thiếu gia, nếu anh còn tiếptục quậy nữa, em nghĩ rằng nên tìm cô y tá trưởng xinh đẹp đến mớm choanh ăn thôi” Mắt Chu Hiểu Đồng đầy sát khí, nói.

Tiền Phong vừa nghe, cả người thình lình chấn động, vội vàng há miệng ra để Chu Hiểu Đồng đút canh gà cho ăn.

Nói giỡn, cái gì mà y tá xinh đẹp, cáingười y tá trưởng quả thật như “tiên nữ” giáng trần, đôi môi lạp xưởng,còng eo như thùng nước, đáng sợ nhất chính là rõ ràng đã xấu đến chịukhông nổi mà còn thích tô son trát phấn, hù chết người ta! Ngẫm lạitrường hợp kia, toàn thân Tiền Phong run rẩy.

Đút cho hắn ăn hết tô canh gà, Chu HiểuĐồng nhìn đồng hồ trên tay, cũng đến giờ đi làm. Bởi vì bị thương ở chân nên hai tháng nay cô đã xin nghỉ, nếu không đi làm, ông chủ nhất địnhsẽ trở mặt.

Cô đứng dậy cầm lấy túi xách, nói: “Emđi làm đây, anh nghỉ ngơi đi, có việc gì thì gọi điện thoại cho em, saugiờ làm em lại đến thăm anh”

Tiền Phong nhu thuận gật đầu, nếu saumông hắn mà có cái đuôi, hắn nhất định sẽ quẩy đuôi đến trời long đấtlở. Hắn nói: “Bà xã, hôn tạm biệt đi. Hôn một cái, hôn một cái thôi được không?”

Chu Hiểu Đồng nín cười, đưa tay đẩygương mặt nham nhở của hắn ra, cười mắng: “Cút ngay! Em còn phải đi làmnuôi gia đình, không rãnh dây dưa với anh”

Tiền Phong ủy khuất cầm lấy góc chăn,bắt chước bộ dạng làm nũng của Nữu Nữu, hai con mắt ngập nước, bĩu môinói: “Em không thương anh, ô ô ô…”

Chu Hiểu Đồng thật sự không biết nói gì, cái tên này càng sống lại càng trẻ con, quả thật chẳng khác gì một đứatrẻ ba tuổi, khiến cho người ta dở khóc dở cười. Chu Hiểu Đồng thỏa hiệp cúi xuống, định hôn lên trán hắn, không ngờ Tiền Phong lại ôm chặt mặtcô, tặng cho cô nụ hôn nồng nhiệt đúng chuẩn.

Cảm giác đầu lưỡi của hắn đẩy hàm răngcủa cô ra để lao vào, Chu Hiểu Đồng mới đầu còn thử đẩy hắn ra, chưa đầy một lát lại cũng sa vào bên trong. Sự thật chứng minh, cho dù thân thểTiền Phong có một nửa là không cử động được, nhưng kỹ thuật hôn của hắnvẫn hoàn mỹ như cũ.

Một cái hôn mà hôn đến tận năm phút, cho đến khi Chu Hiểu Đồng đầu óc choáng váng, Tiền Phong mới thỏa mãn dừnglại. Hắn còn nháy nháy đôi mắt hoa đào, đầu lưỡi liếm liếm môi, rất cóbộ dáng như vừa hưởng thụ qua mỹ vị.

Chu Hiểu Đồng đỏ mặt, nhìn thấy bộ dạngkia thì quả thật muốn cho hắn một đấm, lại không xuống tay được. Cô chỉbiết thở hồng hộc ra khỏi phòng bệnh, mới ra lại nhớ quên mang túi xáchđành nghiêm mặt quay đầu lại.

Tiền Phong nhìn thấy bộ dạng tức giận khi rời khỏi của Chu Hiểu Đồng, khóe miệng nhếch thật cao.

Đến khi bóng lưng của cô hoàn toàn biến mất, độ cong trên khóe miệng mới hạ xuống.

Thật ra, hắn không hề nói cho ai biết,lúc chiếc xe kia lao đến, trong lòng hắn đầy sợ hãi, tim đập loạn nhưcon quỷ nhát gan. Nếu là người khác, ai mà không sợ hãi đúng không? Tiền Phong hắn cũng chỉ là người bình thường mà thôi.

Đánh ngoặc bánh lái để bên sườn mình bịva chạm, một mặt là bản năng, về phương diện khác thì… một giây đó, hắnlại có ý nghĩ rằng nếu mình chết thì Chu Hiểu Đồng sẽ như thế nào? Cô sẽ không những hối hận mà còn để tang cho hắn, đúng không? Nếu hắn khôngchết thì Chu Hiểu Đồng sẽ như thế nào? Có thể lập tức nhào vào tronglồng ngực của hắn hay không? Cô sẽ cảm động, sẽ xóa bỏ những chuyệntrước kia sao?

Nghĩ vậy, hắn lại không sợ, không những không sợ mà còn bật cười.

Phương Thiệu Hoa từng nói hắn là một tên điên. Lúc sáu tuổi, hắn còn lén trộm lấy súng lục đi bắn chim nướng ăn, chuyện kinh thiên động địa gì hắn cũng dám làm.

Mà lần này, ông trời lại thương hắn. Hắn, lại thắng ván cược này!

Chu Hiểu Đồng, em hãy thành thật đi, cả đời này em đừng nghĩ sẽ chạy khỏi tay anh!

Tiền Phong lại cười rộ lên, mười phần thật giống những tên ăn trộm chó.

Chu Hiểu Đồng nào biết tâm tư trong lòng Tiền Phong lúc này, cho đến khi ra khỏi bệnh viện, mặt cô vẫn đỏ bừng.Tiền Phong chết tiệt, hôn thì cứ hôn đi, còn dám dùng sức mút môi côchứ, thậm chí còn dám cắn cô nữa.

Được lắm, làm mọi người đều nhìn chằmchằm cô, chỉ nhìn thôi cũng đã biết chuyện gì vừa xảy ra rồi. Khiến ChuHiểu Đồng không dám ngẩng mặt lên.

Chết tiệt! Trở về nhất định phải cho hắn một bài học.

Chu Hiểu Đồng vỗ vỗ hai má nóng bỏng, vội vàng đi về hướng tàu điện ngầm.

Vừa ra khỏi cổng, có một người phụ nữ trung niên xa lạ ôm một bó hoa hồng đi tới.

“Xin hỏi, cô là Hiểu Đồng phải không?”

Chu Hiểu Đồng kinh ngạc nhìn người trước mặt, đáp “Vâng, là tôi”

Người phụ nữ kia liền cười rộ lên, đưa bó hoa hồng cho cô, nói: “Xin cô chấp nhận lời cầu hôn của Tiền thiếu, được không?”

A? Chu Hiểu Đồng nhận lấy bó hoa, quả thật chẳng hiểu chuyện ra làm sao.

Cô còn chưa đi hai bước, lại có một người ôm một bó hoa đi đến, nói: “Xin cô gả cho Tiền thiếu, được không?”

Từng bước đi, lại có một người tiến đến tặng hoa cho cô, kèm theo câu “Xin cô gả cho Tiền thiếu”

Một bông, hai bông, hoa trong tay càngngày càng nhiều. Tim Chu Hiểu Đồng lại đập càng lúc càng nhanh, cho đếntrước cổng phòng triển lãm.

Chỉ nhìn thấy một bõng người đang cườicười tựa lưng trên cột đèn đường, trong tay hắn cũng là một đóa hoa hồng đỏ chói lọi. Người nọ nghiêng đầu, mỉm cười nói với Chu Hiểu Đồng:

“Xin chào người đẹp, ở đây đánh rơi một người bạn trai, có phải là của em hay không?”

Không phải Tiền Phong, thì còn có thể là ai đây?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »