Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3513 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 192
kỷ niệm ngày cưới (2).

❊ ❊ ❊

Sáng sớm, Tô Mộc Vũ bị tiếng kêu của hải âu đánh thức, ánh dương rạng ngời chiếu rọi vào từ cửa sổ khiến bầutrời như chứa những tinh linh vui đùa náo nhiệt khiêu vũ trước mặt.

Tô Mộc Vũ mỉm cười, đứng dậy. Chiếc chăn vừa mới trượt xuống liền lộ ra thân thể trắng nõn của cô, bên trên cònẩn hiện vài dấu hôn đỏ ửng, quả thật làm cho người ta mặt đỏ tim đập.

Mặt Tô Mộc Vũ đỏ lên, vội kéo chăn chelại. Cô từng nói rằng không thể để hắn lưu lại dấu hôn trên người mình,còn nhớ một lần cô bị hắn mút ra một dấu hôn rõ rệt, ngày hôm sau NữuNữu cùng Nhạc Nhạc hỏi cô là bị côn trùng cắn có phải không, thật khiếncho cô xấu hổ chết đi được.

Tô Mộc Vũ che hai má đỏ rực của chính mình, sau đó đứng dậy đi tắm rửa, thay quần áo.

Phong Kính thức dậy từ sớm, lúc này đang ngồi bên ban công, tách cà phê trong tay được hắn nhẹ nhàng đưa lênmiệng, trên đùi đặt một quyển tạp chí, nhẹ nhàng lật xem. Sau lưng củahắn là ánh mặt trời đỏ màu hổ phách cùng màu xanh của biển khơi càng tôđậm lên thân hình của hắn, khiến hắn trông như một vị thần anh tuấn làmcho người ta không dời được ánh mắt.

Tô Mộc Vũ nhìn một hồ cá tinh xảo trênbàn, bên trong hồ là hai chú cá nhỏ xíu đang thong thả bơi, lâu lâu chạm vào nhau rồi lại tách ra.

Tô Mộc Vũ bị hai chú cá đáng yêu này thu hút, lên tiếng hỏi: “Đây là loài cá gì vậy?”

Phong Kính buông quyển tạp chí trong tay xuống, đáp: “Cá Hoa Đào. Bà chủ khu biệt thự này giới thiệu, anh thấychúng đáng yêu, nghĩ rằng có lẽ em sẽ thích nên mua cho em hai con xemthử”. Hắn nói tùy ý như người mua hai con cá này mang về không phải làhắn.

Đừng nói tới hai đứa nhỏ chuyên pháphách kia, chỉ mỗi Tô Mộc Vũ thôi đã thích đến không muốn buông tay rồi. Cô không ngờ rằng Phong Kính cũng có lúc lãng mạn như vậy. Tuy rằng côđã không còn là thiếu nữ trẻ tuổi nhưng cảm động cũng không giảm bớtchút nào.

Thấy Tô Mộc Vũ không trả lời, sắc mặt Phong Kính thoáng tái một chút, nói: “Không thích thì vứt đi”

Tô Mộc Vũ phù một tiếng bật cười, cônghĩ rằng mấy năm nay hắn đã làm ba của hai đứa nhỏ sẽ không còn khótính như vậy nữa, không ngờ hắn vẫn có chút…Giống như Nhạc Nhạc nói cóchút… Nung rầu rĩ

Là ai nói: Một gã đàn ông lớn tuổi nhưng trái tim vẫn như một đứa bé trai, lời này quả nhiên không sai.

Tô Mộc Vũ kiễng đầu ngón chân, hôn mộtcái lên mặt hắn rồi nói: “Ông xã, em rất thích, cám ơn anh”. Bình thường Tô Mộc Vũ không hay gọi ông xã, cái danh xưng này không biết sao mỗikhi kêu ra cũng đủ làm hai má cô phiếm hồng, chỉ có mỗi lần làm chuyệngì sai sẽ dùng để dụ dỗ hắn hoặc lúc cầu xin tha thứ trên giường mới cóthể nhẹ nhàng gọi ra.

Một tiếng “ông xã” này nhanh chóng khiến hơi thở Phong Kính âm trầm một chút, chỉ một cái hôn môi nho nhỏ làmsao đủ? Bàn tay to ôm lấy eo Tô Mộc Vũ, mạnh mẹ hôn lấy.

Tô Mộc Vũ không nghĩ tới tự mình chuốchọa, vội cẩn thận đặt bình cá xuống bàn, nhẹ nhàng nói xen lẫn thở gấp:“Này… sao anh bảo… ra ngoài chơi…”

Người đàn ông này mỗi lần hôn đều nhưchuốc thuốc độc, khiến cô nghiện, biết rõ phải sớm dừng lại nhưng cơ thể như bị nguyền rủa không thể tự mình điều khiển, giống như mỗi tế bàocũng đã nhận hắn làm chủ nhân.

Yếu hầu Phong Kính phát ra thở gấp cảmtính, đôi mắt đen láy trong suốt như chứa đựng cả dải ngân hà trong đó.Hắn nhanh chóng ôm lấy Tô Mộc Vũ đặt lên giường, cả người đè lên trên.

Đôi mắt Tô Mộc Vũ ướt át, mê người nhưmột chùm nho chín mọng hoan nghênh người đến hái xuống. Cô vẫn còn lưugiữ một tia lý trí cuối cùng, nói: “Phong, đừng làm rộn, còn phải rangoài…”

Những lời còn lại đã bị Phong Kính nuốtvào trong miệng, đầu lưỡi ôn nhu mà cường thế cạy mở hai hàm răng, xâmlược vào trong, mút qua mỗi một tấc bên trong làn môi thơm mọng, quấnquanh lưỡi cô, chân thành nhảy múa.

Tiếng rên khẽ nơi cuống hông vang lên theo sau tiếng nước mỏng manh, khiến cho người ta mặt đỏ tim đập.

Tô Mộc Vũ cảm thấy chuyến đi này nhấtđịnh là hắn đã sớm lên kế hoạch, tới đây đã gần mưới ba tiếng nhưng vẫnchưa đi bất kỳ nơi đâu, chỉ là ở đây… làm việc. Người đàn ông này khinào lại bụng dạ lại đen tối như vậy chứ?

Nhưng cô đã sớm không sức để suy nghĩ,dôi môi của hắn dịu dàng hôn qua mỗi một tấc da thịt cô, từng ngón taycủa hắn như đang diễn tấu piano mà lưu lại từng điệu nhạc trên người cô. Thân thể cường tráng lại ôn nhu cường thế trấn áp, cô cũng chỉ có thểvòng tay nương tựa vào tấm lưng trần của hắn, nương theo từng nhịp tiếttấu mà ngâm ra từng tiếng thở gấp gáp.

Bọn họ không nhận ra được, hoặc là hoàn toàn không nghĩ ra được, ngoài cửa…

Nữu Nữu cẩn thận úp sấp lên cánh cửa,nhỏ giọng hỏi: “Ba ba với ma ma sao còn chưa ra ngoài, chẳng lẽ còn ngủnướng sao? Nữu Nữu hôm nay không có ngủ nướng nha!”. Con bé bây giờ cóbí danh là Cà Chua, nhất định phải chặt chẽ chú ý tới nhất cử nhất độngcủa ba mẹ để thông báo cho cấp trên!

Bỗng nhiên con bé nghe thấy âm thanh lạ, chớp chớp đôi mắt to hỏi Chu Hiểu Đồng: “Dì Đồng Đồng, con hình nhưnghe thấy tiếng gì đó, giống như ma ma đang khóc, lại cũng không giốngcho lắm!”

Nữu Nữu mới vừa nói xong, Nhạc Nhạc đã xông đến nghe thử.

Khóe miệng Chu Hiểu Đồng giật giật, bậtngười xách Nữu Nữu cùng Nhạc Nhạc vừa đi vừa nói: “Ba ba với ma ma haiđứa đang… a… đang bận, cho nên chúng ta đi chơi trước đi” Mồ hôi túa ra, cái loại chuyện này sao cô có thể giải thích cho lũ trẻ đây. Phong Kính chết tiệt! Tiền Phong chết tiệt!

Nhạc Nhạc cùng Nữu Nữu bán tín bán nghi gật đầu.

Chỉ chốc lát sau, Nhạc Nhạc ôm chiếcphao hình chú vịt màu vàng, cởi hết quần áo, kích động lao ra: “Chú thần kinh! Chúng ta đi lướt sóng đi!”

Chu Hiểu Đồng kích động một tay xách Nhạc Nhạc trở về, một tay ngăn chặn những móng vuốt nhỏ của thằng bé.

“Bọn em cũng đi?” Chu Hiểu Đồng hỏi.

Tiền Phong lắc đầu: “Không, không,không, đây là vận động của đàn ông. Bà xã à, cái loại vận động này không thích hợp với em đâu, chẳng thà em với Nữu Nữu đắp lâu đài cát nhé?”

Tâm tư của Tiền Phong chính là: Bà xãnhà hắn, không cho mặc bikini để người khác ngắm không, hắn muốn ngắm sẽ bảo cô mặc trong nhà tắm để cho hắn từ từ mà thưởng thức, hắc hắc hắc…

Chu Hiểu Đồng ôm lấy hai tay, gật đầu hỏi lại: “Còn anh làm gì?”

Tiền Phong ôm lấy Nhạc Nhạc, vung tay nói: “Nam tử hán, đi chinh phục biển khơi!”

Chu Hiểu Đồng giễu cợt, ánh mắt quét một đường đi xuống, dừng ngay vị trí mẫn cảm của hắn, nói: “Ông xã, anh xác định là anh muốn đi lướt sóng? Em nhớ hình như nước biển có thể làm thu nhỏ một cái gì đó đó, sau này chúng ta phải làm sao đây?”

Tiền Phong: “…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »