Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6475 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 137
trước tết (3).

❊ ❊ ❊

Trương Thắng không cần nhìn số cũng biết ai gọi tới, chưa bao giờ có ai gọi điện cho y muộn như vậy trừ em gái di động, Trương Thắng không muốn mang hai cái di động cho phiền, nên báo số của mình, y tin em gái di động sẽ chẳng đi tra xem y là ai, bọn họ thành bạn tâm giao dựa trên cơ sở không ai biết ai cả.

Mà tra cũng thoải mái, cái di động này do Từ Hải Sinh mua ở Hong Kong, có trời mới biết là tra ra ai.

- A lô?

- Năm mới tốt lành.

Em gái di động hôm nay đặc biệt vui vẻ, giọng vừa nhanh vừa vui tươi:

Trương Thắng cũng chúc lại:

- Năm mới tốt lành, sao vui thế, thắng mạt chược à?

- Hơn thế, hôm nay trúng số, giải quyết được vụ án lớn.

- Mai năm mới rồi mà không nghỉ à? Kiếm tiền là để hưởng thụ sinh hoạt, đừng liều mạng như vậy, có thời gian kiếm bạn trai rồi phong hoa tuyết nguyệt một phen, tốt hơn là nửa đêm nghiên cứu hồ sơ vụ án.

Em gái di động cắt ngang:

- Vâng vâng, Đường Tăng sư phụ, đừng giảng kinh nữa, ngài cũng đã ngủ đâu.

- Ha, tôi mà ngủ, cô gọi điện tới không bắt máy lại nổi điên.

- Ha ha ha, chỉ duy nhất mình anh có vinh dự được tiểu thư đây gọi điện quấy nhiễu lúc nửa đêm thôi đấy, có phúc không biết hưởng. Hôm nay quá hưng phấn, nên không nhịn được, vụ to lắm, to hơn cả giết người, nghĩ đã thấy sướng.

- Cô đó, người ta phạm pháp lại mừng như thế... Được rồi, chúc cô sớm thành luật sư nổi tiếng.

- Xì, không có thành ý! À phải anh nói tranh thủ trước giao thừa thuyết phục bạn gái, dẫn về gặp cha mẹ, kết quả ra sao?

Trương Thắng trầm mặc, đau đớn nói:

- Hết rồi, hôm nay hết thật rồi, hơn ba tháng, hơn 100 ngày, mỗi ngày đều tới đợi, bất kể mưa gió, vẫn không lay động được trái tim sắt đá của cô ấy...

- Ài, thật là, trước nay tôi không bênh anh trong việc này...

Dù không trực tiếp chứng kiến, em gái di động cũng nhận thấy được chân thành của y, đừng nghĩ đơn giản chỉ đứng đó chờ đợi hơn 100 ngày, lúc đầu sẽ có người cảm thông an ủi, nhưng lâu dần họ coi thường, dè bỉu, nam nhân bỏ thể diện xuống không dễ, nhất là loại tuổi trẻ thành đạt như vậy:

- Nhưng mà cô ấy thật quá cố chấp, anh dứt khoát cũng tốt, thôi đừng buồn.

- Cám ơn.

- Được rồi, không cần giả vờ với tôi, nam nhân các anh sĩ diện lắm, buồn thì cứ kiếm vài người bạn uống rượu thật say rồi quên hết đi... Không thương tâm sao thức khuya thế?

- Không, tôi đang... Ở nhà cô ấy.

- Ai?

- Là cô gái thầm yêu tôi, uống say xảy ra chuyện đó...

- Anh... Anh không cần hủy hoại bản thân như vậy.

Em gái di động tức mình:

- Ha ha ha, nếu tự hủy hoại bản thân một cách ướt át như thế, tôi nghĩ toàn bộ nam nhân đều thích tự hủy hoại.

- Nam nhân... Nam nhân... Tôi không còn gì để nói nữa, anh... Tôi thua anh rồi, đêm xuân một khác đáng ngàn vàng, không quấy nhiễu nữa, bái bai, giữ sức khỏe.

- Cám ơn, bái bai.

Thu lại điện thoại, Trương Thắng mỉm cười, nụ cười thật nhất trong ngày hôm nay, nói chuyện với em gái di động một phen, lòng vơi đi không ít.

Vô sỉ thì vô sỉ, khốn nạn thì khốn nạn, bây giờ mày còn giữ gìn làm gì nữa?

- Thắng, sao anh còn chưa ngủ?

Tần Nhược Lan mơ mơ hồ hồ đi ra, vừa dụi mắt vừa hỏi:

- Không có gì, anh thèm thuốc thôi.

Trương Thắng bóp tàn thuốc, quay lại đáp:

- Ừ, hút xong thì ngủ đi.

Nói xong Tần Nhược Lan quay về phòng ngủ, dưới cái áo ngủ ngắn cũn là cặp mông tròn trĩnh, trắng muốt.

- Nhược Lan.

Trương Thắng bước tới, hạ thể nóng bừng ấn vào mông cô, hai tay nhanh như chớp chui vào áo ngủ, khống chế đồi ngực nảy nở mê người.

- Á... Anh hư lắm.

Tần Nhược Lan thoáng đỏ mặt bờ mi chớp chớp e thẹn, nhưng từ từ nhắm mắt lại, hưởng thụ sự vuốt ve của y:

- Anh, anh vẫn muốn sao?

" Mặc kệ, mình đã nỗ lực như vậy cô ấy vẫn cho rằng mình sa đọa rồi, vậy mình sa đọa tới cùng cho cô ấy xem."

- Cái gì, xem thường năng lực của anh hả?

Trương Thắng cười lớn, khom người bế bổng Tần Nhược Lan lên, sau đó đi tới giường, ném cô xuống một cách thô bạo, nhào tới hôn điên cuồng lên chiếc cổ trắng nõn nà, đôi tay bấu chặt bầu vú no đủ nhào nặn. Tần Nhược Lan hơi đau, nhưng càng kích thích, cổ rướn cao vừa thở vừa rên siết, khi người Trương Thắng ập tới, cô cố vươn tay tắt đèn, chuyện này với cô vẫn rất xẩu hổ, chớp mắt trong đêm chỉ còn lại tiếng thở nặng nhọc, hai cơ thể nhấp nhô liên tục thay đổi tư thế …

- Thắng, từ từ thôi anh… chậm lại … em không chịu nổi.

Thế nhưng Trương Thắng vẫn tấn công với nhịp độ nhanh và mạnh, Tần Nhược Lan từ rên chuyển thành tiếng la lớn, cơ thể cố gắng ưỡn lên đón nhận từng đợt sóng dồn dập, cuối cùng thét lên, ngã xuống giường, người muốn lịm đi cùng khoái cảm vô hạn …

***

Nhà Trương Thắng vẫn ở chỗ đó, khi điều kiện kinh tế tốt hơn, Trương Thắng muốn cha mẹ chuyển đi nơi khác, nhưng cha mẹ y có tuổi rồi, không muốn thay đổi môi trường sống, không muốn bỏ lại hàng xóm bao năm, dù sao hai đứa con không ở nhà, hai vợ chồng sống ở đây còn thấy rộng, không cho Trương Thắng mua nhà mới.

Hôm nay vợ chồng Trương Thanh, Hồ Quyên cũng tới, cho nên nhà hơi chật, bà Trương thấy Trương Thắng không dẫn Tiểu Lộ về, mặt trầm xuống:

- Ái chà, ông chủ lớn về rồi, quanh năm không thấy mặt, còn tưởng 30 cũng không về.

Ông Trương ho một tiếng:

- Đủ rồi, bớt nói đi.

Trương Thắng cúi đầu vào nhà, chào cha mẹ, y về muộn vừa tránh mặt cha mẹ vừa là để khỏi gặp họ hàng, lầm lũi đi vào căn phòng cũ thì có điện thoại, mở ra xem là Tần Nhược Lan, giọng rất ngọt:

- Thắng, năm mới vui vẻ, thay em chúc tết hai bác nhé.

- Em ở đâu mà ồn áo thế?

- Nhà Hạo Thăng.

- Em nói không muốn đi mà.

- Ừ, vốn không muốn đi, đột nhiên lại muốn, thế là tới.

Trương Thắng chỉ "ừm" một tiếng:

- Năm mới vui vẻ, hỏi thăm Hạo Thăng và cô chú bên đó hộ anh.

Nhận cú điện thoại này làm Trương Thắng nhớ tới Chung Tình, cánh tay phải của y, luôn đi theo bên cạnh không một lời oán trách, cũng nên gọi điện chúc mừng nắm mới, có điều nhớ ra hôm nay Chung Tình về nhà, nên thôi.

Cha mẹ Chung Tình mới đầu rất giận con, nhưng dù con cái sai tới mấy thì thương vẫn nhiều hơn, thời gian qua Chung Tình tự lập tự cường, oán trách trong lòng cha mẹ cô cũng vơi, nên năm nay cô về nhà.

Trương Thắng một mình ngồi trong phòng xem TV, nhưng đầu óc hoàn toàn trống rỗng, xem hơn một tiếng mà chẳng nhớ xem cái gì. Đến khi cả nhà ăn cơm, bà Trương Thấy đứa nhỏ đã thành gia lập nghiệp, con dâu có bầu, năm sau được bế cháu nội, vậy mà đứa lớn vân hình đơn bóng lẻ, Tiểu Lộ tốt như thế, bà vốn coi là con dâu từ lâu, vậy mà con mình không biết làm chuyện gì có lỗi khiến người ta bỏ đi, nhìn thấy Trương Thắng là không nhịn được cằn nhằn.

Ông Trương thường ngày cũng giáo huấn con không ít, có điều trong ngày đoàn viên này không muốn làm cả nhà mất vui, không ngừng ra hiệu với vợ, chỉ là bà Trương nhịn được một lúc là nói, không cần biết ở trường hợp nào, Trương Thắng cúi đầu không nói gì, ông Trương bực mình vỗ bàn cãi nhau với vợ. Vợ chồng Trương Thanh mỗi người khuyên một người, Trương Thắng không chịu nổi nữa, buông đũa về phòng.

Bữa cơm đoàn viên kết thúc không vui vẻ gì, Trương Thắng một mình ngồi trong phòng, ngồi vắt vẻo ở ban công hút thuốc hết điếu này tới điếu khác, nghe tiếng pháo nổ xa xa, ngày này hai năm trước...

Tiểu Lộ đứng ngoài cửa, vẫn cái áo khoác xám tro cũ kỹ kia, đầu đội mũ len chùm kín tai, chóp mũi đỏ hồng, cực kỳ đáng yêu. Trong tay cô cầm một thứ, cái túi xỏ giây thừng, bên trong thấp thoáng thấy được cái bình nhựa, hình như là bình giữ ấm. Thấy Trương Thắng, ngượng ngùng nói:

- Anh Trương, nhà anh khó tìm quá, em hỏi kỹ Lão Bạch rồi, nhưng em mù đường, vừa rồi chạy lên lầu đối diện...

- Hôm qua em hại anh bị người ta đánh, lòng áy náy mãi, anh lại không chịu đi bệnh viện, em liền... Hầm sườn, để anh tẩm bổ.

Tất cả mới chỉ như ngày hôm qua thôi, giọng Tiểu Lộ vẫn vang bên tai... Trương Thắng lắc đầu, xua đi hình ảnh đó, lấy di động ra, theo kinh nghiệm cũ, cô luật sư cuồng công tác kia lại thức đêm nghiên cứu hồ sơ, gọi điện tán gẫu cũng không tệ.

Không ngờ di động tắt máy, Trương Thắng thở dài, loáng thoáng vẫn nghe thấy cha mẹ cãi nhau, ngẩng đầu nhìn từng quả pháo hoa phóng lên trời.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »