Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6267 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 164
nguy hiểm rình rập (2).

❊ ❊ ❊

Lúc lấy cơm, mọi người cầm bát và thìa xếp hàng, Trương Thắng thấy tên Oa Ngưu giường hai bò trên giường xuống, cách hắn cầm thìa rất lạ, gần như nắm kín phần chuôi, vì xuống giường phải chuyển tư thế, Trương Thắng nhìn thấy chuôi thìa được mài nhọn.

- Tiểu Thắng ca, tới anh đó.

Người sau đẩy Trương Thắng một cái, y đi tới, ánh mắt vẫn chú ý theo dõi Oa Ngưu, quản giáo đổ một thìa cháo, nhét cho hai cái bánh bao, hô: - Người tiếp theo. Thấy Trương Thắng vẫn đứng đó, nhíu mày: - Làm gì thế, đi mau.

Trương Thắng nhìn hắn chằm chằm: - Hết rồi à?

- Đúng rồi.

- Đúng con mẹ mày... Trương Thắng thình lình hất nguyên bát cháo nóng vào mặt hắn: - Cháo còn soi gương được, mày bán nước à? Bánh bao không đủ nhét kẽ răng, nuôi súc sinh cũng không thể như thế.

- Choang!

Trương Thắng đá bay thùng cháo, làm phạm nhân sững sờ.

- Trương Thắng, mày làm trò gì thế? Quản giáo Ngưu giận tới mắt trâu lồi ra, xông tới quát:

- Quản giáo, phạm nhân cũng là người, yêu cầu tăng thêm lượng thức ăn, nâng cao chất lượng, thức ăn kém hơn cám lợn chưa nói, còn ăn không đủ no. Trương Thắng hùng hổ khiếu nại.

Đám phạm nhân nghe vậy ngầm thán phục, sau vụ phòng hai trốn tù, bọn họ bị phạt, ăn uống kém hơn hẳn, không ai dám lên tiếng, cho tới hôm nay.

- Tiểu Thắng ca quá ngầu rồi! Đó là suy nghĩ của đại đa số phạm nhân:

- Mẹ nó, nuôi lợn béo còn ăn thịt được, lũ phế vật chúng mày được tích sự gì?

Quản giáo Ngưu vung dùi cui đập túi bụi, Trương Thắng ôm đầu ngồi xuống, làm tư thế không phản kháng, mồm vẫn nói to: - Ăn không no thế nào cũng chết đói mạn tính, đối xử với phạm nhân cũng không được vô nhân đạo như thế.

Vậy là Trương Thắng lại bị quản giáo lôi đi rồi, phạm nhân người coi y là anh hùng, một vài người nghĩ y bị điên, lâu lắm rồi không nghe nói tới phạm nhân bị hành hạ phát điên, không ngờ giờ xuất hiện một tên.

- Anh Văn! Khi bị kéo qua cái phòng đơn kia, Trương Thắng lòng máy động gọi lớn:

- Ồ, là cậu à? Anh Văn ngẩng đầu lên cười, đặt dao dĩa xuống, lấy khăn trắng lau miệng rất lịch sự, chào hỏi y như hàng xóm bình thường: - Suốt ngày thấy cậu ra ra vào vào, giờ lại đi đâu thế?

"Đm, hắn đang ăn thịt bò bít tết, còn có rượu vang!" Trương Thắng nhìn thấy thức ăn trên bàn anh Văn, cảm giác muốn ngất.

Quản giáo đẩy lưng một cái, Trương Thắng cấp bách kêu: - Anh Văn, tôi gặp phải ít phiền toái.

Anh Văn mỉm cười: - Thì sao?

- Chỉ anh mới cứu được tôi.

- Nếu ai định làm hại cậu, hãy nói với quản giáo, tôi chỉ là phạm nhân thôi.

- Anh Văn, trước mặt chân nhân không nói láo, tôi mà kể với quản giáo thì coi như đóng dấu vào án tử của mình rồi, đó là quy củ trong đây, anh biết rõ. Nói ra tôi chỉ càng chết khó coi hơn thôi...

Trương Thắng nói vậy, hai quản giáo đều xấu hổ nhìn y rất bất thiện, nhưng chuyện liên quan tới tính mạng, Trương Thắng bất chấp, không cân nhắc lời nói, vùng vai bước tới: - Anh Văn, chỉ anh mới cứu được tôi...

Anh Văn là ai, khả năng lớn cỡ nào, cứu nổi mình không, Trương Thắng đầu không biết, nhưng nay hắn là cọng cỏ cứu mạng duy nhất, chỉ còn cách bám lấy, nếu không e ngày rời phòng biệt giam là ngày tận số của y, đám người kia bất chấp ra tay rồi.

- Ừm. Anh Văn gật gù, vẻ mặt ung dung: - Cứ coi như cậu nói đúng, nhưng vì sao tôi phải cứu cậu chứ? Nếu tôi nhặt lại cho cậu cái mạng, cậu cho tôi cái gì?

Trương Thắng có gì chứ, nếu nói tiền, người ta không biết giàu hơn y bao nhiêu lần, gục đầu bất lực: - Tôi không có gì cả.

- A, xin lỗi, không giúp được cậu rồi.

Trương Thắng không giận, không thật vọng, buồn bã thở dài, cái thở dài đầu hàng số phận: - Quấy rầy anh rồi.

- Không cần khách khí. Anh Văn gật đầu đáp lại, tiếp tục cầm dao dĩa lên, thong thả cắt miếng thịt bò, không để ý tới chuyện bên ngoài nữa, chỉ là ăn được một lúc bỏ dĩa xuống, cầm ly rượu vang trầm ngâm.

Một tên tù phạm lao động bẻ tay nhìn Trương Thắng: - Quản giáo Lô, vẫn như cũ hả?

Quản giáo Lô thở dài: - Thôi, y mới ra vài ngày, thêm lần nữa thì tàn phế mất, nhốt vào phòng vệ sinh.

- Vâng. Tên tù phạm hơi tiếc nuối, mất cơ hội được đánh người:

Phòng vệ sinh, đúng như tên của nó, vừa là nơi đi vệ sinh là nơi dùng để biệt giam, nhỏ hơn phòng vệ sinh thường một phần ba, đi vào muốn xoay người cũng khó, trên tường có vòng sắt, còng tay vào đó, đứng lên thì chạm trần, ngồi xuống mông không tới được đất, kỷ lục trước nay là một hảo hán giết người bị còng từ 9 giờ sáng tới 4 giờ chiều liền khóc lóc xin được ăn đòn, còn hơn phải ngồi ở đây.

Cửa sắt đóng sầm lại, không có lấy chút ánh sáng nào, xung quanh tối như mực, mùi thối càng thêm tởm lợm, chỉ có tiếng nước nhỏ tí tách, đó là nước nhà vệ sinh chảy, lúc nào cũng như nhỏ giọt.

Trong bóng tối, Trương Thắng khẩn trương suy nghĩ xem ai thù hận mình tới mức đó.

Giả Cổ Văn? Không thể, xét tình hình bây giờ, vụ án Trương Nhị Đản đưa ra xét xử công khai, tức là thế lực chính trị ông ta đã thắng thế, không mạo hiểm báo thù mình như vậy.

Sở Văn Lâu? Trương Thắng cũng lắc đầu, tên đó giờ thê thảm, đến sống còn khó khăn, tiền đâu ra thuê người giết mình? Hỏng một lần, lại kiếm được người khác ngay, hắn không có năng lực đó.

Vậy chỉ còn Từ Hải Sinh...? Ông ta là người duy nhất có đầy đủ khả năng, hơn nữa nhìn vào kết cục của Mạch Hiểu Tề, từng là cánh tay phải của ông ta...

Là ông ta sao?

Nghĩ tới thủ đoạn khó lường của Từ Hải Sinh, Trương Thắng cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Không biết qua bao lâu, trong cái phòng tối tăm này ước lượng thời gian vô cùng khó khăn, có lẽ tương đối lâu rồi, Trương Thắng bắt đầu thấy mỏi lưng, chân tay tê rần, muốn cựa quậy một chút cho thoải mái nhưng không thể, cảm tưởng có ngàn vạn con kiến bò qua bò lại trên người mà chân tay bị trói chặt, không thể đuổi chúng đi, khó chịu vô cùng, làm y không còn đủ tỉnh táo mà suy nghĩ gì nữa.

Đột nhiên có tiếng lạch xạch bên ngoài, rồi cửa bị mở ra, quản giáo Ngưu cầm cái dùi cui xuất hiện: - Trương Thắng, nghe nói trong kia có kẻ muốn chơi cậu?

Ánh sáng làm mắt Trương Thắng như kim đâm, nhắm lại nói: - Quản giáo, định dụ tôi nói ra à? Thực ra tôi không nói anh cũng biết, trong trại có gió lay cỏ động gì mà qua được mắt các anh.

Quản giáo Ngưu cười gằn: - Nếu đã có kẻ muốn cậu vĩnh viễn ngậm miệng, vậy mau hợp tác với chính phủ đi, chiêu này của cậu chỉ giữ được mạng nhất thời thôi.

Đây cũng là một cách, nhưng ý nghĩ này vừa lóe lên, Trương Thắng dứt khoát lắc đầu, mồm kêu oan: - Quản giáo, tôi bị liên lụy, thực sự không có gì để khai..

Quản giáo Ngưu mất kiên nhẫn: - Thôi đi, đứa nào vào đây chẳng kêu oan, đừng có đóng vai Tần Hương Liên kêu oan làm tuyết đổ giữa mùa hè nữa.

- Quản giáo, không phải Tần Hương Liên mà là Đậu Nga.

Mặt trâu của quản giáo Ngưu đỏ ửng, lảng đi: - Cậu đá thùng cơm, tuy có nguyên nhân, song tội khó tránh, tù nhân 1367 mắc bệnh mãn tính, là trọng phạm không thể vào bệnh viện, cậu tới đó làm y tá cho người ta.. Còn Lão Đao đang được làm thủ tục chuyển đi nơi khác, khỏi lo.

Trương Thắng làm sao không lo được, y đâu sợ Lão Đao, y sợ kẻ vung tiền ra lấy mạng mình kìa, nhất định trong trại giam này có người làm trung gian, mà đám quản giáo là đáng nghi nhất: - Quản giáo, đổi phòng thì khác gì? Làm sao hết nguy hiểm được?

- Nói nhiều, cậu tưởng mình tới đây an dưỡng à? Quản giáo Ngưu mở còng tay cho Trương Thắng, quát: - Đưa ra.

Trương Thắng vừa bước ra ngoài, hai chân bủn rủn ngã cắm mặt xuống đất, chân đi mà cứ run bần bật, hỏi giờ mới biết chỉ bị nhốt gần hai tiếng thôi.

Anh Văn đang ngồi đánh bài trên máy vi tính, nhìn thấy Trương Thắng được đưa tới thì mỉm cười ôn hòa: - Phòng nhỏ, cậu ngủ dưới đất nhé!

" Thì ra anh Văn là phạm nhân 1367, mẹ tổ, không nói luôn, bày đặt số má." Trương Thắng mừng rỡ vâng một tiếng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »