Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6291 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 106
lần ngả bài đầu tiên (1).

❊ ❊ ❊

Khóe môi Từ Hải Sinh luôn mang nụ cười lạnh lùng khó nắm bắt, ông ta giữ Thi Dã Lệ Nại lại bên cạnh, trở thành nhân tình của mình trong thời gian du lịch Nhật Bản, chẳng phải vì say mê thân thể trẻ trung ấy, chẳng qua là tìm cách lấy được số điện thoại nhà của cô gái, đem tất cả nói cho mẹ cô gái, tức bạn gái cũ của ông ta biết, không thể không nói điều này thể hiện tâm lý khá biến thái, cũng nói lên Ninh Tĩnh đã để lại tổn thương lớn thế nào với Từ Hải Sinh.

Ngay hôm qua thôi, Từ Hải Sinh lén gọi điện thoại cho mẹ của Lệ Nại, lái xe đi gặp người khiến ông ta dằn vặt đau khổ suốt bao năm, kết quả ông ta càng thất vọng, Ninh Tĩnh nhìn thấy ông ta chẳng hề thống khổ, chẳng đau lòng vì con gái sa đọa, không hổ thẹn khi đối diện với bạn trai bị phản bội, biết bây giờ Từ Hải Sinh giàu có thành đạt, không ngờ vô liêm sỉ nhắc tới tình cũ hòng quyến rũ ông ta.

Mặc dù dung mạo Ninh Tĩnh vẫn thấp thoáng thấy được cô gái thanh thuần lương thiện năm nào, nhưng linh hồn bên trong đã hoàn toàn là người khác. Khi Từ Hải Sinh rời nhà Ninh Tĩnh, chút bóng dáng cô gái tồn tại trong lòng ông ta suốt 20 năm không còn lại chút nào.

Đúng lúc đó ông ta lại nhận được điện thoại của Trương Thắng, càng thấy y nực cười, ôi chỉ có chú nhóc đó mới tin vào tình yêu, nữ nhân chung tình chỉ vì cái giá dụ dỗ cô ta phản bội chưa đủ mà thôi, nam nhân tin vào chân tình là đồ ngu xuẩn.

Từ Hải Sinh không ngu, ông ta không tin vào tình yêu.

Chuyến này đi Nhật Bản thu hoạch lớn, chẳng những được người bạn Nhật Bản khảng khái giúp đỡ, còn bỏ được tâm bệnh bao năm.

Từ Hải Sinh nghĩ tới đó cười vui vẻ, phải về nước thôi, cần gom một khoản tài chính lớn, xem ra phải nghĩ cách kiếm từ chỗ Trương Thắng và Trương Nhị Đản. Đáng tiếc hai người này chỉ một lòng làm thực nghiệp, nếu không kéo họ vào nhập bọn, kiếm tiền dễ biết bao.

***

Trương Thắng lui vào phòng mình, thái độ như phạm nhân chờ phán quyết:

- Chị Chung... chuyện lúc đó...

Chung Tình đang ngồi trên giường vá áo, quay lưng về phía cửa, vừa nghe giọng y, khuôn mặt như bạch ngọc, chợt thấy y, gò má phớt hồng kiều diễm, vừa xấu hổ vừa có ấm ức, không cần người ta nói ra nói vào, quan hệ hai người bản thân nó đủ mập mờ.

- Chị là cánh tay phải của tôi ở công ty, tôi làm sao thiếu chị được, còn chuyện khi nãy.

Trương Thắng cố gắng giải thích:

- Chị biết rồi thì tôi cũng không dấu diếm nữa, anh Từ là cổ đông lớn nhất của công ty, chỉ là vì tránh mặt chị nên không bao giờ tới đây, nhiều chuyện nếu có anh ấy ra tay sẽ xuôn xẻ hơn nhiều, vì thế nên tôi …

- Được rồi, tôi hiểu rồi, giám đốc không cần nói thêm nữa.

Chung Tình đặt chiếc áo xuống, thở dài:

- Tôi không ngờ anh vẫn ỷ lại vào ông ta như thế, chuyện to chuyện nhỏ đều cho ông ấy biết, thậm chí còn muốn đưa cả ông ấy về công ty điều hành. Giám đốc, bất kể người đó được anh tín nhiệm tới đâu, làm như vậy không có lợi cho sự trưởng thành. Tôi có việc này... Vốn đợi làm hai năm rõ mười mới nói cho anh, có điều bây giờ, để anh tự mình điều tra, lực cản ít hơn, cũng để anh nhận thức rõ hơn.

- Cái gì?

Trương Thắng không hiểu ý cô:

- Chị nói tới chuyện gì vậy.

Chung Tình hơi ngẩng đầu lên:

- Gần đây tôi tự mình điều tra tài khoản ngân hàng của công ty ta, phát hiện một số vấn đề, có vài khoản tài chính lớn, hướng đi rất khả nghi.

Trương Thắng nghiêm túc ngay:

- Khả nghi thế nào, chị nói tiếp đi.

- Chuyện này phải nói trước với cậu, tôi làm như thế không phải vì.

Chung Tình vốn tưởng mất không ít thời gian thuyết phục Trương Thắng, không ngờ y cắt ngang:

- Đừng lo tôi tự biết đánh giá, chị cứ nói,

- Được chuyện bắt đầu từ hôm tôi tới ngân hàng...

Xưa nay Trương Thắng rất ít khi xuất hiện ở phòng tài vụ, hôm nay vừa cải tổ nhân sự xong đột nhiên giá lâm, đằng sau còn có Chung Tình và đội trưởng bảo vệ Hồ Thành. Mấy người phòng tài vụ ngạc nhiên nhìn Trương Thắng mặt lạnh tanh, đưa mắt nhìn nhau, ngay cả chào hỏi cũng quên.

- Mọi người ngồi đi, tôi có chút việc muốn tìm hiểu một chút.

Trương Thắng chỉ ghế bảo Vương Xương Minh ngồi xuống, không vòng vo, vào thẳng vấn đề:

- Đợt nhà xưởng đầu tiên chúng ta cho thuê cùng với khoản khoản vay thế chấp từ máy móc, tổng cộng có 23 triệu tiền lưu động, khấu trừ khoản đầu tư kho lạnh, chợ thủy sản, hiện trên sổ sách phải còn dư chừng 12 triệu, đem sổ sách và đối chứng ngân hàng ra đây. Tôi muốn xem.

Vương Xương Minh cố nắn ra nụ cười nịnh bợ:

- Giám đốc muốn tra sổ sách sao không báo trước với tôi một tiếng, tôi còn chuẩn bị cho đầy đủ. Lão Tống, ngẩn ra đó làm gì, mau đem sổ sách liên quan lại đây. Lão Giả, pha trà...

Ra một loạt lệnh xong, ông ta lại cười ha hả:

- Giám đốc chỉ nói cái khung chính, còn thu chi lặt vặt nhiều lắm, nhất thời khó nói rõ.

Trương Thắng đan hai tay trước ngực, ngồi dựa lưng vào ghế, chọn tư thế thoải mái nhất:

-Hôm nay tôi rảnh lắm, dư thời gian nghe anh nói..

- À... Thế thì, có điều, giám đốc, thật ra con số có hơi vênh một chút, vài khoản tôi đã báo trước, như mấy khoản tiền xây dựng, tổng cổng hơn 5 triệu, cũng vừa mới trả...

Trương Thắng cắt ngang:

- Tôi cũng nghĩ là đã trả, nhưng gọi điện hỏi giám đốc công ty xây dựng số 2 và số 4 bọn họ đều trách móc tôi trì hoãn tiền xây dựng quá lâu.

Vương Xương Minh tái mặt:

- Cái này, thực ra...

Trương Thắng vẫn rất bình tĩnh hỏi:

- Chuyện rốt cuộc là sao, giám đốc Vương, tôi muốn anh báo cáo rõ ràng khoản tiền này đã đi đâu?

Lúc này Lão Tống ôm một đốc sổ sách vào.

Trương Thắng nhìn qua, đột nhiên hỏi:

- Lão Tống, đã xem kỹ chữa, có hai bộ sổ sách đấy, không nhầm chứ?

Lão Tống còn chưa biết chuyện vừa rồi ở trong phòng, đột ngột bị hỏi như thế, theo bản năng nhìn lại sổ sách trong tay:

- Không nhầm được đâu ạ...

Nói tới đó biết mình hớ rồi, rối lên:

- Nhầm, nhầm gì ạ?

- Khốn kiếp!

Trương Thắng nhìn thấy hết, lòng nhận định Chung Tình nói đúng rồi, lửa giận bốc lên, bất thình lình vỗ bàn đánh sầm, đứng dậy:

- Có những công ty làm hai bộ sổ sách là để đối phó với cục thuế, còn công ty ta làm hai bộ để lừa gạt tổng giám đốc. Hồ Thành, sai người đem toàn bộ sổ sách tài vụ tới văn phòng của tôi, tôi sẽ nhờ người đối chiếu từng khoản một.

***

Từ Hải Sinh dự định trở về Quỳnh Hải sớm hơn so với dự định bảy ngày, chuyện Trương Thắng đột ngột kiểm tra sổ sách tài vụ đã có người báo cho ông ta biết, ông ta đợi Trương Thắng gọi điện tới hỏi mình, nhưng đợi mãi không thấy. Khi giao chiến với một đối thủ, cục diện khó khống chế nhất là không thể nắm được hư thực của đối phương, vì thế Từ Hải Sinh vô cùng bất an, không phải ông ta sợ Trương Thắng, mà ông ta không muốn trở mặt lúc này, ảnh hưởng tới kế hoạch lớn của ông ta..

Lúc này Trương Thắng ở trong văn phòng đang không biết phải làm sao, Từ Hải Sinh lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, suy tính xem làm sao biết Trương Thắng nắm được mấy phần để xòe bài với y, còn Trương Thắng vì mọi dấu hiệu chỉ vào Từ Hải Sinh, người y tín nhiệm nhất, nên đấu tranh nội tâm dữ dội.

- Đừng nghĩ nhiều, may mắn là còn phát hiện sớm, tôi nghĩ đại bộ phận tổn thất hẳn sẽ vãn hồi được, ít nhất.. Tổn thất này chưa khiến công ty mất hết nguyên khí.

Chung Tình nhìn Trương Thắng mặt mày tiều tụy, râu ria lởm chởm, đau lòng nói:

Trương Thắng chỉ lắc đầu, y bước vào thương trường bằng sự mạo hiểm lớn, được mất tiền bạc không thể đả kích y như vậy, cũng biết quan hệ giữa mình và Từ Hải Sinh mới đầu là lợi dụng lẫn nhau, nhưng cùng với sự nghiệp phát triển, y coi Từ Hải Sinh là người dẫn dắt, là người thầy, người anh đáng tin cậy, cho nên chưa bao giờ hỏi tới chuyện ông ta, không ngờ...

Di động vang lên, Trương Thắng "a lô " một tiếng, rồi nói nhỏ:

- Được, tôi tới ngay.

Sau đó đứng dậy nói:

- Tôi ra ngoài một chút, công ty giao cho chị.

....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »