Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 123
chiến tranh nam nữ (1).

❊ ❊ ❊

- Nào, nào nào, mọi người ngồi đi.

La Đại Pháo là khách, nhưng lại chủ động mời mọc:

Hắn ta rất cao, mắt nhỏ, mũi cũng nhỏ, đầu trọc lóc, cổ đeo sợi dây đỏ buộc món đồ ngọc, bề ngoài đúng là thứ phế phẩm sứt mẻ, trời đã trở lạnh mà hắn lại mặc áo không tay, lộ cơ bắp rắn chắc.

- Anh La, hôm nay anh là khách đấy, vả lại anh nhiều tuổi hơn tôi, đúng lý thì anh ngồi trước.

Trương Thắng cười khách sáo:

- Ài, khách gì chủ gì chứ, Tiêu Tử nói với tôi là anh em tụ tập, đâu ra nhiều quy củ thế? Cậu ngồi không? Vậy Chung đại tỷ ngồi ghế chính?

- Chung đại tỷ?

Trương Thắng ngạc nhiên, nhìn hắn râu ria lởm chởm thế nào cũng phải sấp xỉ 40, chẳng lẽ là già sớm:

- Gọi đại tỷ thì sao, thế nó mới thân thiết, đại tỷ ngồi đi.

Chung Tình cười khẽ, thì thầm với Trương Thắng:

- La đại pháo tính thô tục, thoải mái, giám đốc càng tùy tiện, anh ta càng thích.

Rồi nói lớn:

- Được, tôi ngồi trên, hôm nay không có quy củ.

Tiêu Tử và Lý Nhĩ sớm đã tự chọn chỗ ngồi, gõ bàn nói:

- Anh Trương, thoải mái đi, anh khách sáo với Đại Pháo khác gì liếc mắt đưa tình với người mù.

Trương Thắng không thích ứng với người có tính cách giang hồ như La Đại Pháo, thuận thế cười xuống.

La Đại Pháo nghiêng người, khác lấy vai y, cánh tay lông lá đeo cái đồng hồ vàng bắt mắt:

- Người anh em, cậu là huynh đệ với đám Tiêu Tử, cũng là huynh đệ với tôi, huynh đệ gặp mặt, bỏ mẹ lễ nghĩ quy tắc đi. Tôi và đám người thủy sản Thịnh Hâm, nói sao đây... Không mặn không nhạt, tôi biết bọn chúng chả ưa quái gì tôi, nhưng không dám đắc tội, vậy thế đi, muốn tôi tới chỗ cậu, được! Nhưng cái nào ra cái đó, tôi không phải là nhà từ thiện, chỉ cần cậu ra cái giá thích hợp, huynh đệ đây sẽ dẫn quân lên Lương Sơn. Có điều đó là chuyện sau rồi, giờ rượu đã...

- Được, tính anh La rất hợp khẩu vị của tôi, uống.

Bị La Đại Pháo vừa ôm vừa lắc, trên người hắn sặc mùi cá tanh, Trương Thắng không chịu nổi, nhưng lại không tiện đẩy hắn ra, vờ cúi xuống lấy cốc rượu để tránh, thế là cánh tay La Đại Pháo đang ôm vai, lại thành kẹp cổ y:

- Uống!

Chung Tình nhìn cảnh đó buồn cười lắm, lúc cô mới biết La Đại Pháo cũng không quen tác phông thô hào của hắn, nhưng qua lại nhiều, biết con người hắn nhiệt tình, thẳng thắn, cô sao nói vậy, trong lòng không có ý đồ xấu, là người bạn đáng kết giao, lúc này phải tìm cảnh giải vây cho Trương Thắng đã:

- Đại Pháo, cái thứ ở cổ anh kiếm đâu ra thế, là ngọc hay là xương trâu?

- Đại tỷ nói cái này à?

La Đại Pháo quả nhiên thu tay lại, lấy thứ trong ngực ra, hỉ hứng khoe:

- Kể cho chị nghe nhé, cái này tôi kiếm được ở phố đồ cổ đấy, là di vật thời Tây Chu hẳn hoi, ngọc hình trâu, tôi tuổi trâu, hợp với tôi.

- Oa, Tây Chu cơ à, lâu lắm rồi, vậy thì phải đắt tiền lắm.

Chung Tình kinh ngạc đưa tay ra sờ:

La Đại Pháo nhìn ngón tay trắng muốt của Chung Tình mân mê miếng ngọc, thấy tự hào lắm:

- Đây, đại tỷ cứ xem cho thỏi mái.

Nói rồi cởi ra đưa tới.

Chung Tình cầm trong lòng bàn tay, sắc ngọc đều, hình trâu đang đứng, ngẩng đầu nhìn về phía trước, đường nét đơn giản, rất cổ điển.

Lý Nhĩ uể oải nói:

- Bằng vào cặp mắt trâu của anh làm sao kiếm được thứ hay? Chị Chung cho tôi xem cái.

Nhận lấy khối ngọc từ tay Chung Tình, đưa lên ánh đèn, bĩu môi:

- Thời Tây Chu đâu ra, có mà là làm từ tuần trước ấy.

- Gì? Cậu nói cái gì?

Lý Nhĩ thuận tay ném lại, La Đại Pháo hoảng hồn đưa tay bắt, quát:

- Cẩn thận, hơn 7 vạn đấy.

Lý Nhĩ cười khẩy:

- Yên tâm, không vỡ đâu, ngọc đếch gì, làm bằng cành cây đấy, anh bị lừa rồi.

- Không thể nào, ông già đó nhìn thật thà lắm mà, ông ta nói 20 năm trước ở Thiểm Tây phải dùng hai bao gạo to thế này này để đổi.

La Đại Pháo vung tay minh họa, suýt đánh vào mặt Trương Thắng:

- Không tin thì thôi, anh bị lừa còn ít à? Khi nào rảnh mời người có nghề nhìn hộ cho, anh sẽ biết nhãn lực của tôi thế nào?

La Đại Pháo ngơ người chốc lát rồi nghiến răng chửi:

- Mẹ nó, tiền của lão tử cũng dám lừa, đợi tìm được mày xem.

Nói xong đập miếng ngọc xuống đất, kỳ diệu thay "di vật thời Tây Chu" không vỡ, nảy trên mặt đất vài cái, lăn lông lốc tới bên cửa, chẳng xây xát gì.

Chung Tình rót rượu cho hắn, khuyên:

- Đại Pháo, bỏ đi, coi như anh bỏ tiền mua bài học, dù sao tiền anh kiếm được cũng dễ, đừng vì chuyện này mà rước bực vào thân... Phục vụ, các cô nhanh tay lên chút.

La Đại Pháo đùng đùng nổi giận:

- Đại tỷ, tôi không bận tâm tới tiền, hai ngày trước sinh nhật tôi, tôi còn đem đi khoe hết với bạn bè thân thích, nhục mặt quá.

Trương Thắng nâng chén lên:

- Anh nghĩ nghiêm trọng rồi, nhục gì, bạn bè thân thích của anh có nhận ra không?

La Đại Pháo nghiến răng:

- Nghĩ lại thì.. Mẹ nó, chẳng trách khi đó chúng xem xong mặt lại lạ kỳ như vậy, té ra biết mà không đứa chó chết nào nói. Cậu nói xem, liệu chúng có nghĩ tôi mua hàng giả để khoe không, nhất định sau lưng cười đau bụng rồi, lần này mất mặt lớn.

Tiêu Tử đá Lý Nhĩ một cái, trách hắn lắm mồm, La Đại Pháo không hiểu đồ cổ, lại học đòi làm sang, bị người ta lừa nhiều lần mà không mà tỉnh ra.

La Đại Pháo càng nghĩ càng hận, vỗ bàn rầm rầm:

- Nhục, nhục quá, sao chịu nổi? Tôi là nam nhân, nam nhân mặt to hơn mông, tự tôn lớn hơn tiểu huynh đệ, ra ngoài lăn lộn là bằng vào cái mặt này.

Trương Thắng muốn cười lắm, khổ sở nhẫn nhịn.

- Thôi bỏ, không nghĩ nữa, uống, các huynh đệ, hôm nay không say không về. Mai, mai tôi đi tìm thứ chó má kia tính sổ.

Nói xong La Đại Pháo gạt chen đi, rót rượu vào bát lớn, đổ đầy, ngửa cổ uống ừng ực như Trương Phi, đặt rầm cái bát trống xuống bàn, làm Trương Thắng sợ tái mào, xem ra hôm nay thảm rồi.

….

Bây giờ công ty ăn nên làm ra tất nhiên có tài xế lái xe, Trương Thắng và Chung Tình ngồi sau, y cười nói:

- La Đại Pháo không tệ, giao tiếp với người không tâm cơ như vậy thoải mái. Sợ nhất loại lúc nào cũng cười ha hả, qua loại với người như vậy rất mệt.

- Ừm, anh ta thô lỗ nhưng đáng chơi, theo tôi biết, anh ta và phía thủy sản Thịnh Hâm có vài chuyện không vui, Đại Pháo tính cách đại ca giang hồ, bạn bè bị bắt nạt, thiệt thòi là ra mặt bảo vệ, nên xung đột với Thịnh Hâm, chúng ta đưa điều kiện ưu đãi một chút, anh ta sẽ tới.

Trương Thắng gật đầu, lấy di động ra định gọi cho Tiểu Lộ, đã chín giờ hơn, đoán chừng không ở nhà mới lâu như vậy, nha đầu này quá tốt tính, tuy nói là lái xe nhà mình, cũng không muốn để người ta đợi lâu, hiện giờ chắc đã về công ty, có điều y vẫn muốn gọi xác nhận, từ sau chuyện lần đó, Trương Thắng không bao giờ để Tiểu Lộ ra ngoài một mình, nhất là vào buổi tối.

Lấy di động ra thì thấy hết pin rồi, hôm nay quên không xạc, liền đút vào.

Chung Tình nhìn thấy rút di động ra:

- Gọi Tiểu Lộ phải không? Giám đốc dùng máy của tôi đi.

Chiều nay Tiểu Lộ hỏi một câu, tới giờ Trương Thắng còn hồi hộp, thật ra trên người y còn một cái di động nữa của em gái di động, cái đó còn không tiện dùng, dùng của Chung Tình, trời biết Tiểu Lộ sẽ nghĩ gì, không tiện nói rõ, Trương Thắng xua tay:

- Thôi, không cần nữa, hiện giờ cô ấy hẳn là đã về công ty, tôi về gặp cô ấy là được.

Chung Tình cười tủm tỉm, cất di động đi.

Tới công ty, hơi người xuống xe đi bộ về phía KTX. Công ty năm qua làm ăn tốt, Trương Thắng trang bị TV cho các phòng, bây giờ mọi người không ngủ sớm nữa, từ dưới lầu nhìn lên, phòng nào cũng sáng đèn. Phòng Tiểu Lộ giống với Chung Tình, đều là phòng riêng có gian vệ sinh, có điều phòng Chung Tình ngoài cùng, còn phòng Tiểu Lộ trong cùng, thấy phòng Tiểu Lộ sáng đèn liền yên tâm.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »