Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6338 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 140
đây mới chỉ là bắt đầu.

❊ ❊ ❊

Trải qua lần va chạm ấy, quan hệ giữa Trương Thắng và Tần Nhược Lan trở nên vi diệu, không ai xin lỗi, nhưng đều có hành động bù đắp. Cùng đi xem phim, cùng tản bộ, còn cả những lúc ân ái mặn nồng, tựa hồ khôi phục cảm giác tuần trăng mật.

Cả hai đều tuyệt đối không nhắc tới Tiểu Lộ nữa, Tần Nhược Lan chấp nhận Trương Thắng đặt ảnh Tiểu Lộ ở đầu giường, trong ví, cô cũng nghĩ thông rồi, muốn y quên đi mối tình đầu nhanh như vậy là không thể, nếu y làm được, vậy phải hoài nghi kẻ vô tình vô nghĩa này rồi, cô tin bằng nỗ lực của mình, sẽ có ngày được Trương Thắng hoàn toàn tiếp nhận.

Trương Thắng nghe nói Trương Nhị Đản vì tội ấu dâm mà bị bắt thì bàng hoàng, trong số những người làm ăn y quen biết, ông già này là người thú vị nhất, vậy mà không ngờ làm chuyện đó … nhưng y không có thời gian mà cảm khái, triệu tập hội nghị khẩn cấp, thương thảo đối sách, để thận trọng còn chuyên môn mời luật sư tới hỏi ý kiến, cuối cùng kết luận Trương Nhị Đản vì chuyện quan hệ nam nữ nên bị bắt, không phải vấn đề kinh tế hay kinh doanh, nên không ảnh hưởng nhiều tới công ty.

Nhưng trên đời này ít thiếu nhất là bất ngờ.

Mỏ than của Trương Nhị Đản giao cháu mình là Trương Diệp Tân phụ trách, đứa cháu này rất có hiếu, suốt ngày nghe ngóng tin tức, chạy khắp nơi lo lót, muốn cứu bác mình ra, không để ý tới mỏ than, không lâu sau mỏ than phát sinh sự cố.

Chính phủ đương địa tổ chức đội cứu hộ do công an, vệ sinh, cứu hỏa, điện lực, cục khoáng sản lập nên, bận rộn suốt một ngày một đêm, không cứu được ai, mỏ than tan hoang, khi Trương Diệp Tân hay tin quay về thấy cảnh này ngồi phịch xuống đất.

Vốn đây là sự cố, công tác khôi phục và bồi thường gia đình người bị nạn với xĩ nghiệp lớn như thế không thành vấn đề, Trương Thắng là cổ đông đã tính toán, dù sự cố này gây tổn thất lớn, nhưng trước Tết xuân chẳng những không lỗ mà vẫn còn lãi.

Nhưng sự cố này gây phản ứng dây chuyền, chủ tịch bị bắt, mỏ than thì sập, những người góp tiền cho Bảo Nguyên hoang sợ, ào ào tới công ty đòi rút tiền.

Tập đoàn Bảo Nguyên xưa nay do một mình Trương Nhị Đản định đoạt, không có ông ta, tập đoàn như rắn mất đầu, quản lý vốn rối loạn càng không phát huy được hiệu quả, dẫn tới các xĩ nghiệp hoạt động trì trệ. Càng ngày càng có nhiều người khủng hoảng, bao vây các xĩ nghiệp của Bảo Nguyên, làm họ không sao hoạt động được, liên tiếp có người cáo trạng lên trên. Hai ngày sau cánh cổng hội liên hiệp công thương nơi Bảo Nguyên thuê làm văn phòng bị người ta xô đổ.

Chính phủ hết sức khống chế hậu quả nhưng không ích gì, sự thế ngày càng thăng cấp, người tham gia huy động vốn sợ tiền hồ hôi nước mắt của mình biến mất đánh mất lý trí, bắt đầu chặn cả đường sắt thị uy, yêu cầu chính phủ cho câu trả lời.

Giông bão ập tới quá bất ngờ.

Trước tổng bộ tập đoàn Bảo Nguyên ở thủ bị doanh, tiếng loa tuyên truyền khuyên nhủ mọi người trở về của nhân viên chính phủ bị âm thanh đám đông áp chế.

Một nam tử lùn xủn tập tà tập tễnh đi trong đám đông, vẻ mặt kích động, nói văng bọt:

- Tiền tôi tích góp cả đời không lấy về được nữa rồi, thứ chó má, các anh em, mọi người đứng đây làm gì nữa? Tập đoàn Bảo Nguyên đã thành cái vỏ rỗng rồi, nếu không làm sao phải huy động nhiều vốn như thế?

Có người nói:

- Họ không có tiền thì còn máy móc nhà xưởng, bán đi có thể trả tiền cho chúng ta.

Tên què đi khắp nơi xúi bẩy:

- Những thứ đó bọn họ đem thế chấp ngân hàng cả rồi, bán đi nói xem tới tay chúng ta trước hay ngân hàng trước? Mọi người nghe tôi nói, tập đoàn này còn một cái công ty tên là Cty tài chính Bảo Nguyên đặt ở khu Kiều Tây, bên đó làm ăn cực tốt, nói không chừng tới đó còn lấy được tiền đấy.

Dưới sự kích động của tên què, không ít người bắt đầu bàn tán, một vài người mang tâm lý cầu may chạy sang phía Kiều Tân, ở đây tụ tập đông như thế cũng chẳng tới phần mình.

Tên què kia chính là Sở Văn Lâu, sự tình xấu đi nhanh chóng như vậy chính là nhờ hắn nhiệt tình đi khắp nơi đơm đặt tuyên truyền thông tin sai lệch...

Thế là có người cầm lấy góp tiền tới Cty tài chính Bảo Nguyên yêu cầu trả lại tiền, Trương Thắng dẫn người giải thích không ăn thua, quần chúng không hiểu pháp luật công ty, chỉ cần biết công ty này có chữ Bảo Nguyên, có tập đoàn Bảo Nguyên đầu tư tức là tìm tới đúng chỗ rồi, bọn họ như người chết vớ được cọng cỏ cứu mạng, mặc Trương Thắng nói rát họng không ăn thua.

Trước tình hình đó Chung Tình tức tốc tới ủy bản quản lý khu khai phát, mời chình phủ ra mặt giải thích.

Trương Thắng thì liên hệ với Trương Mãn Phúc con cả cũng người tạm thay thế Trương Nhị Đản điều hành công ty, tỏ ý muốn bỏ tiền mua lại cổ phần của Bảo Nguyên, cắt đứt liên hệ hai bên.

Nhưng do quần chúng tới gây chuyện ngày càng nhiều, khách hàng của chợ thủy sản và kho lạnh sợ bị liên lụy có người rời đi, người đòi lại tiền đặt cọc, vì ổn định những khách hàng khác, Trương Thắng đều trả tiền, không hề gây khó dễ, khiến cho tài chính lưu động công ty thành giật gấu vá vai.

Vì thế không còn tiền mua lại cổ phần của tập đoàn Bảo Nguyên nữa, Trương Thắng nhớ tới khoản vay của Từ Hải Sinh, gọi điện cho ông ta, nhưng không cách nào liên hệ được.

Giám đốc Ngưu đề xuất, Trương Thắng lấy cổ phần của mình ở mỏ than chuộc lấy cổ phần ở công ty, như vậy tập đoàn Bảo Nguyên có lợi lớn, Trương Mãn Phúc là tên vô dụng tầm nhìn hạn hẹp, kiến thức không có, theo hắn mỏ than sập rồi, không tích sự gì nữa, nên không chấp nhận.

Chuyện cương lại ở đó, may là chính phủ cũng đã tích cực ra tay, tránh sự kiện ở tập đoàn Bảo Nguyên gây hệ lụy quá lớn, phái người tới làm công tác, nên tạm thời ổn định được tình hình.

Trương Thắng mấy ngày qua không có thời gian ăn uổng nghỉ ngơi, hết gặp mặt trấn an khách hàng, tổ chức vỗ về công nhân trong công ty, thương thảo đối sách, Chung Tình thì bôn ba khắp nơi lo liệu truyền thông và chính phủ, không có thời gian chăm sóc y.

Khi nhân viên chính phủ miễn cưỡng khuyên được người góp vốn rời đi, y mới thở phào một chút, vì y biết chuyện này rất bất thường, Trương Nhị Đản bị bắt e là cái cớ cho âm mưu lớn hơn, nếu thế, phong ba mới chỉ bắt đầu mà thôi. Lúc ấy y vừa trên thành phố về, xe đi được một nửa thì đau bụng, thấy bên đường có hiệu thuốc, đỗ xe chạy vào.

- Đồng chí, có thuốc tiêu chảy không?

Bác gải có tuổi, đeo kính lão mặc áo hoa chẳng biết nghe thành gì mà hỏi:

- Dùng cho nam hay nữ?

- Ông trời ơi, lại còn chia nam nữ nữa? Được rồi, mỗi thứ một lọ.

Trương Thắng cố nhịn đau nói:

Bác gái nhanh nhẹn lấy ra hai lọ, Trương Thắng trả tiền chạy luôn, ra ngoài ngó quanh không thấy có chỗ nào bán nước khoáng, đã nhịn không nổi, kiếm được chỗ vắng vẻ giải quyết vấn đề.

Bụng đỡ đau hơn, cũng tìm được nước, về xe định uống thuốc thì mới thấy một lọ ghi " năng lượng cô đọng đỉnh cấp”, dưới có hàng chữ nhỏ " Không làm nữ nhân thất vọng là trách nhiệm không thể chối bỏ của nam nhân! Chỉ cần một viên!"

Gì thế này? Đọc bình còn lại ( Kích thích góa phụ đen), ghi chú là " dùng sau năm phút, lửa tình như núi lửa”.

- &@%^

Trương Thắng chửi om xòm:

Đang định xuống mua lại thuốc thì Tần Nhược Lan gọi điện tới, quan tâm hỏi:

- Thắng, công ty sao rồi?

Trương Thắng từ nhỏ tới lớn chuyện gì cũng một mình gánh, không liên lụy người khác, đây là ưu điểm cũng là khuyết điểm của y, nên nói hời hợt:

- Không sao, văn phòng thị trưởng đã phái người tới làm công tác, đám đông gây rối giải tán rồi, chuyện này vốn không liên quan tới công ty, người ta hiểu lầm thôi.

- Thật à, đừng dấu em, nghe giọng anh mệt mỏi lắm.

- Thật, chủ yếu do ăn nghỉ không tốt, người không thoải mái lắm, giờ anh về vườn Hoa Hồng nghỉ ngơi chút.

- Vâng, anh đi đi, chụt, yêu anh.

Mỗi lần nghe Tần Nhược Lan nói yêu mình Trương Thắng chỉ thấy thêm nặng nề, nhắm mắt một lúc gọi điện cho Chung Tình.

- Có chuyện gấp tôi sẽ gọi cho giám đốc, hiện giám đốc Quách, Hắc Tử đều có mặt, giám đốc nghỉ ngơi cho tốt, sức khỏe quan trọng hơn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »