Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6322 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 142
tiểu tình lữ ác chiến (2).

❊ ❊ ❊

Trương Thắng không muốn tranh cãi, khổ não lắc đầu:

- Anh không có ý đó.

- Anh có!

- Anh bảo không mà.

- Anh nói dối, vì sao em lại luôn bận lòng chuyện ấy như thế? Vì sao em muốn được anh nói yêu em? Vì em quan tâm tới anh, em yêu anh, anh có yêu em không là điều vô cùng quan trọng với em.. Nhưng, nhưng, em lại không thể chạm vào trái tim anh.

Tần Nhược Lan nói tới đó đã khóc ướt đẫm mặt, vẫn cố nén không khóc ra tiếng, hai bờ vai run rẩy, người cũng run theo, chứng tỏ đang cố áp chế rất lớn:

- Từ nhỏ tới lớn số lần em khóc cộng lại không nhiều bằng khóc vì anh, em theo anh, không đòi hỏi gì, chỉ mong một câu thừa nhận của anh, chỉ muốn anh nói yêu em, vì sao trong miệng anh nỏi ra lúc nào cũng khó khăn như vậy?

- Rốt cuộc em muốn gì? Anh thừa nhận bao lần rồi, nói yêu em bao lần rồi, anh cũng sãn sàng tiếp nhận em, còn chưa đủ sao? Tại sao em cưỡng ép anh phải xóa bỏ đi mọi tình cảm trước kia, tại sao em cứ ép anh phải nói dối?

Trương Thắng đứng lên quay đi, không kiềm chế được nữa nhưng không muốn để Tần Nhược Lan thấy mình tức giận, không muốn nhìn cô khóc lóc, khác với Tần Nhược Lan bản tính hướng ngoại, có tâm sự gì là thể hiện hết ra, y là người sống cực kỳ hướng nội, cô độc, từ bé ít bạn bè, tới cả với cha mẹ cũng không quá thân thiết, có chuyện gì luôn dấu trong lòng, lặng lẽ tìm một chỗ liếm láp vết thương. Nhưng Tần Nhược Lan suốt ngày truy hỏi y, mỗi lần như thế không khác gì làm vết thương kia lại rách ra, làm nó không thể lành lại:

- Cho dù là vợ chồng cũng có không gian riêng, em không cho anh chút thời gian được sao, không cho anh để lại chút không gian riêng mình được sao?

Tần Nhược Lan đứng phắt dậy, gào lên:

- Anh là đồ ích kỷ, thực ra trong lòng anh rất hận em đúng không? Đó là tâm bệnh của anh, nếu em không tìm anh uống rượu, không chuốc say anh, thì bây giờ anh đang hưởng thụ cuộc sống hôn nhân ôn nhu ngọt ngào với Tiểu Lộ, đúng không? Đó là sự thực, vì sao anh phủ nhận? Anh hận em, nhưng em không hận anh, đó là lời thật lòng, dó là lỗi của em, hoặc, chẳng ai có lỗi, nhưng em không hận anh, em yêu anh Trương Thắng, yêu hơn bất kỳ ai.

Điều cuối cùng Trương Thắng muốn nghe lúc này là chuyện liên quan tới Tiểu Lộ, nói lớn:

- Anh không hề hận em, chuyện giữa anh và Tiểu Lộ do rất nhiều nguyên nhân gây ra, đừng dày vò anh nữa, đừng nhắc tới cô ấy.

Mắt Tần Nhược Lan sắc như dao:

- Anh có, Trương Thắng, anh có hận em, chỉ là bản thân anh không nhận ra thôi, vì thế anh mới không tiếp nhận em.

Trương Thắng tức tới đi vòng vòng, giọng mỗi lúc một lớn, lòng ấm ức vô kể:

- Đừng tự suy diễn mọi điều rồi tự cho mình là đúng được không? Cô ấy như thế, em cũng thế... Sao cứ làm quá mọi thứ lên, tại sao vừa rồi đang êm đẹp, em lại tự nhiên kiếm chuyện?

- Vì chúng ta đã tới ngày hôm nay, em muốn biết anh có yêu em không, có chấp nhận em không?

Tần Nhược Lan không thua kém:

- Sao anh không thống khoái nói một câu đi? Do do dự dự, anh có phải là nam nhân không?

Trương Thắng cực kỳ khó chịu,:

- Nói gì? Nói với em vết thương lòng của anh chưa lành, anh cần thời gian tĩnh lặng để quên đi, nói như thế em sẽ cho rằng anh thẳng thắn rồi vui vẻ à, nói thế mới là nam nhân à? Hay là muốn anh nói trước nay chỉ yêu em, chưa bao giờ yêu ai khác, em là mạng sống của anh? Như thế em sẽ vui sao? Em theo anh thì suốt ngày phải lấy nước mắt rửa mặt sao? Còn anh, anh và Tiểu Lộ quen nhau bao năm, số lần cãi nhau còn không bằng một tháng ở với em.

- Anh... Anh là thứ khốn kiếp.

Tần Nhược Lan vơ ngay cái bát trên bàn ném thắng vảo Trương Thắng, y lách mình, cái bát chạm vào tường, vỡ tan nát, Tần Nhược Lan chưa thôi, tiếp tục vơ cái gì ném cái đó, cầm cả cái ghế lên:

- Đồ khốn, có phải em không dịu dàng bằng cô ấy, em không hiểu chuyện như cô ấy, em vô dụng...

Trương Thắng xông tới, ôm lấy Trần Nhược Lan, ngăn không cho cô đập phá, nhưng Tần Nhược Lan theo chị mình học võ, bất kể đấu kỹ xảo hay sức lực, đối phó với Trương Thắng không thành vấn đề, nắm lấy tay y, định dùng đòn judo quật y xuống đất, khi nhấc y lên không rồi, cuối cùng vẫn kìm được, cơn giận chưa nguôi, cúi đầu ngoạm tay y một cái.

- Á!

Trương Thắng hét lớn rụt tay lại, chỉ thấy mu bàn tay có hai hàng dấu răng chỉnh tề:

- Em điên rồi sao? Nếu em còn gây chuyện nữa thì cút đi.

- Đồ khốn!

Tần Nhược Lan nghe vậy nhào tới như con hổ cái:

Trương Thắng không đánh lại, chỉ giơ tay che chắn mấy cái, rồi lảo đảo bỏ chạy:

- Được, em không cút thì anh cút, em cứ ở chỗ này đi.

"Rầm!" Cửa nhà đóng lại, bên trong truyền ra tiếng gào xé gan của Tần Nhược Lan:

- Anh có gan thì đừng về nữa, vĩnh viễn đừng về nữa.

Lại một tiếng động lớn, TV đem bán đồng nát luôn rồi.

Trương Thắng mặc sơ mi, đi dép lê, đứng giữa phố đầu xuân run lẩy bẩy, ví tiền chìa khóa đều ở trong áo khoác, nhưng y thực sự không muốn quay lại nữa, đành bắt taxi tới công ty.

…..

Cuộc chiến tranh lạnh giữa đôi tiểu tình lữ lần này rất dài.

Chẳng mấy chốc Trương Thắng thông qua vài quan hệ biết được có người tố cáo mình, thành phố đã lập tổ chuyên án bí mật điều tra, vốn y không thể nắm được loại tin tức này, nhưng bây giờ trên tỉnh đấu tranh dữ dội, bí mật chỉ là với người thường thôi, giờ bọn họ đang so kè thực lực công khai, tranh giành nhau thời gian và thời cơ, không cần tới âm mưu quỷ kế gì nữa. Người không muốn Trương Thắng ngã tất nhiên tìm cách thông báo cho y, để y chuẩn bị.

Trương Thắng giờ mới biết trước kia Từ Hải Sinh đầu tư nước ngoài rồi rút đi, bị coi là phạm pháp, mà tất cả làm trên danh nghĩa tổng giám đốc y, không khỏi thầm thất kinh, khi đó công ty mọc lên như nấm sau mưa, chỉ cần kinh doanh không thành vấn đề thì chả ai truy cứu, nhưng bây giờ vụ án tập đoàn Bảo Nguyên thành hố đen xoay tròn, một số kẻ đang mở rộng vòng xoáy của nó.

Thành phố có chỗ dựa trên tỉnh, tỉnh có nanh vuốt ở thành phố, lấy vụ án tập đoàn Bảo Nguyên làm cớ muốn phân chia lại quyền lực.

Trong cuộc đấu tranh lớn này, bản thân vụ án vớ vẩn của y chả đáng gì, chỉ là thứ đạo cụ, có thể hi sinh vứt bỏ, chính vì thế y biết tình thế của mình nguy ngập rồi, vì y đi lại quá gần gũi với Trương Nhị Đản.

Trương Thắng khẩn trương, muốn tìm người bạn luật sư thỉnh giáo, nhưng em gái di động rất lạ, chỉ có cô gọi tới, còn y gọi rất ít khi được, thường xuyên tắt máy, Trương Thắng liền thuê luật sư cố vấn, thỉnh giáo cách ứng phó.

Cuối cùng theo kiến nghị của luật sư, định ra hai phương án, một là liên hệ với Từ Hải Sinh, chuyện này do ông ta làm, quy trình trò chơi thao tác vốn, ông ta rõ hơn ai hết, vấn đề này phải do ông ta bịt lại. Hai là muốn ông ta lập tức trả lại khoàn tiền vay, dùng số tiền này lấp vào coi như khoản đầu tư hải ngoại ban đầu.

Cuộc điện thoại giữa Trương Thắng và Từ Hải Sinh diễn ra suốt một tiếng đồng hồ, sau khi y trình bày tình hình thì chủ yếu là nghe Từ Hải Sinh nói.

Chung Tình ngồi bên cạnh, cô không nghe thấy Từ Hải Sinh nói gì, chỉ thấy sắc mặt Trương Thắng càng lúc càng khó coi, cuối cùng tay cầm điện thoại cũng run rẩy, đợi y bỏ điện thoại xuống, vội hỏi:

- Sao rồi?

Trương Thắng hạ mí mắt xuống, cười một tiếng lớn không rõ hàm ý:

- Tuyết trước cửa nhà ai nhà nấy dọn.

- Tên súc sinh đó chuồn rồi sao?

- Ông ta nói, trên giang hồ không có bạn bè, ha ha ha....

- Tôi đã nói rồi, ông ta không đáng t...

Chưa nói hết câu, Chung Tình rất thông minh nuốt lại, bình tĩnh hỏi:

- Chúng ta không thể ngồi yên đợi xẻo thịt, làm được bao nhiêu hay bấy nhiêu, công ty này là tâm huyết của chúng ta, không thể để nó sụp đổ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »