Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6420 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 102
bác sĩ tâm lý nửa mùa (1).

❊ ❊ ❊

Chung Tình tiếp tục nhỏ nhẹ nói:

- Đúng thế, là anh ấy, có gì mà không được? Đại cục nắm trong tay giám đốc mà, bây giờ kho lạnh cần gì nào? Một người trung thành, làm việc chịu khó thực tế. Quách Y Tinh từ đội trưởng bảo vệ lên tới giám đốc lò mồ đều làm đâu ra đó, phương diện được lòng người chỉ có hơn chứ không kém Sở Văn Lâu, giám đốc xem có ai thấy anh ấy anh ấy chả giơ tay vui vẻ chào một tiếng, ngay cả giám đốc... Khụ, ừm, anh ấy lại vốn là đồng nghiệp cùng phòng, cùng làm thợ điện như giám đốc, giờ anh là tổng giám đốc công ty rồi, chẳng lẽ anh ấy không làm nổi một giám đốc công ty con?

Trương Thắng bị Chung Tình làm động lòng:

- Nhưng, anh ấy đang điều hành lò mổ rất tốt, điều đi thì ai... A! Có rồi.

Nói tới đó hưng phấn vỗ đùi:

- Làm sao lại quên được người này, nhất định thích hợp.

Chung Tình nghĩ một lúc không ra ai làm Trương Thắng vui vẻ như vậy:

- Ai thế?

Trương Thắng nghĩ ra biện pháp giải quyết vấn đề, tâm tình tốt hẳn lên, trêu:

- Còn ai được nữa, chị đấy.

- Tôi á?

Chung Tình tin là thật, hết hồn chỉ vào mình, nghĩ tới ngày ngày ra vào cái lò mổ tanh hôi ngợp trời, tiếp xúc với đám đại hán mình trần trùng trục tay cầm dao máu me là cô sợ chết khiếp, cuống quít nói:

- Giám đốc, không phải tôi ngại việc.. Nhưng mà, lò mổ, chỗ đó, tôi sợ mình không thích hợp đâu.

Nhìn Chung Tình hoa dung thất sắc, Trương Thắng cười phá lên:

- Dọa được chị rồi nhé, ha ha ha, chị chịu thì tôi cũng không cho. Người tôi nghĩ tới là Hắc Tử, hắn rất có uy tại lò mổ, nhìn số người mà hắn triệu tập được hôm nay là biết. Ừm, hắn nhất định làm tốt thôi.

Còn điều Trương Thắng không nói, có Bạch Tâm Duyệt làm việc dưới quyền Chung Tình, không khác gì có con tin trong tay.

Chung Tình vừa rồi đúng là sợ hết hồn, thiếu chút nữa không kìm được đấm cho Trương Thắng một trận, có điều thấy y còn đùa được, lòng cũng vui:

- Giám đốc thật đúng là... Được, nếu như có nhân tuyển, vậy mai họp sẽ thông báo cho Quách Y Tinh và... Hắc Tử cùng tham dự.

Cô nhìn ra bóng đêm ngoài cửa sổ, đứng dậy:

- Hơn 12 giờ rồi, giám đốc nghỉ ngơi đi, tôi cũng về đây.

- Để tôi đưa chị về.

Trương Thắng cũng đứng lên:

- Không cần đâu, KTX gần ngay đây mà, bên ngoài có bản vệ trực đêm, hơn nữa trừ tên khốn kiếp háo sắc vô sỉ Sở Văn Lâu, công ty làm gì có ai quấy nhiễu nữ nhân.

Một câu nói vô tâm của Chung Tình làm Trương Thắng lúng túng.

Chung Tình chợt nhớ ra chuyện hay ho Trương Thắng làm tối hôm đó, cũng hơi mất tự nhiên vén tóc, nói nhẹ:

- Giám đốc nghỉ đi, tôi về.

Cửa phòng đóng lại, ngăn cách thân hình quyến rũ của Chung Tình bên ngoài, Trương Thắng xoay cái cổ hơi mỏi, nằm ngửa trên ghế sô pha thả lỏng, chỉ đi vài bước là tới phòng ngủ, nhưng lòng nặng trĩu tâm sự, nên chẳng có chút buồn ngủ nào.

Trương Thắng nằm hồi lâu mời ngồi dậy cầm cốc trà lên uống, hơi nhăn mặt, đây không phải là trà Long Tỉnh mà y thích uống. Vì không đúng khẩu vị, y không uống nữa, lại nắm xuống, tay vỗ trán, do y hay tiếp khách, nên Chung Tình chuẩn bị đủ loại trà đặt trong phòng làm việc, nhưng cô luôn biết y thích cái gì, không thích cái gì, Trương Thắng chỉ uống Long Tỉnh, vậy mà hôm nay lại pha Phổ Nhĩ.

Khoan, trà Phổ Nhĩ?

Trà Phỗ Nhĩ là loại trà duy nhất trên đời ủ lên mên, giống như rượu vang, càng để lâu càng ngon, uống nó có lợi cho giấc ngủ.

Trương Thắng nhớ ra tác dụng của trà Phổ Nhĩ, ngồi dậy, cầm cốc trà lên, ngửi nhẹ, thơm, đó là mùi lắng đọng của năm tháng, thuần, chất phác, khẽ nhấp một ngụm, giống như một làn khói xuyên tuế nguyệt bay tới phế phổi, vị ngọt nhẹ mà kéo dài, giống như người pha trà.

Uống trà nhớ tới người, nhớ tới cơ thể mềm mại đàn hồi của cơ thể Chung Tình, sự chu đáo tỉ mỉ của cô, nhớ những lúc cô giận cô buồn, thế rồi dần dần phiền não dần phai đi, chẳng biết có phải tác dụng của trà không, Trương Thắng thấy lờ đờ buồn ngủ.

Mắt vừa mới khép lại thì có tiếng chuông điện thoại, Trương Thắng mơ mơ màng màng mò mẫn, lấy cái di động trên ghế sô pha, chẳng nhìn màn hình, đưa lên tai ngái ngủ nói:

- Ai đấy.

- Ài.

Trong điện thoại truyền ra tiếng thở dài như u hồn:

Trương Thắng cười khổ:

- Em gái di động, mấy giờ rồi mà còn gọi điện thoại?

- Ài...

Lại tiếng thở dài nữa, như gió thổi qua cửa sổ:

- Định làm bài thơ thở dài ba lần à... Chưa đủ độ đâu, bằng vào tuổi cô, không nghe ra được vị tang thương năm tháng.

- Anh thật là...ài...

Cô gái hờn dỗi, lại thở dài lần thứ ba:

- Thực ra tôi chỉ vô tình bấm số anh thôi, không nghĩ anh lại nhận điện thoại. Ông chủ lớn, đang khoái lạc ở đâu thế?

- Tôi, khoái lạc gì, làm gì có?

Em gái di động xì một tiếng:

- Nếu không sao còn chưa ngủ, vừa rồi tôi gọi điện thoại tới, không quấy nhiễu chuyện tốt của anh chứ?

Lần này tới lượt Trương Thắng thở dài:

- Đại tiểu thư ơi, nếu tôi ở ngoài ăn chơi đàng điếm thì mang theo di động của cô làm gì, nhận máy làm gì?

Em gái di động chấp nhận lời giải thích này:

- Ồ, vậy là có tâm sự à, chuyện làm ăn hay là chuyện nữ nhân?

- Làm gì có, thời tiết nóng quá không ngủ được, một mình ngắm trăng cảm hoài thôi.

Em gái di động bật cười:

- Thì ra là thế, một mình nửa đêm ngắm trăng cảm hoài, sống phong cách ghê.

- Đây là khen hay chê vậy?

- Đương nhiên là khen rồi, nam nhân bình thường làm gì có nhã hứng ấy. Chỉ người có chút lịch duyệt cuộc đời, có cơ sở kinh tế, tức là nam nhân thành đạt mới có cơ sở tinh thần và vật chất làm chuyện ngắm trắng cảm hoài.

- Chẳng qua là không ngủ nổi thôi, vậy cô không ngủ được là vì sao?

Em gái di động lại thở dài, chẳng biết lần thứ mấy:

- Ài, còn chẳng phải vì vụ án hôm nay.

- Vụ án gì, rốt cuộc cô làm nghề gì mà dính líu tới án nọ án kia?

- Anh quên à, tôi là luật sư.

- À phải, chẳng trách mất cái điện thoại cũng chẳng tiếc, nghề của cô kiếm lắm nhỉ, người đi kiện đều coi các cô là thần tiên. Ha ha ha, cầm tiền của người ta, còn gì mà không vui nữa. Nói ra xem nào, tôi sống hơn cô vài năm, để tôi chỉ bảo cho.

Khi đó một cái di động rất đắt, mới đầu cô không tim Trương Thắng có ý trả lại điện thoại cho mình, luôn kiếm cớ cãi nhau với y phát tiết, về sau dần quen nhau rồi, chẳng nhắc tới cái di động nữa, Trương Thắng nói tới, cô còn bảo đã có cái mới rồi, lấy cái cũ về cũng thừa để đấy, hơn nữa cô rất bận, không rảnh đi đợi lấy cái điện thoại..v..v..v... Trương Thắng cảm giác em gái di động không muốn trả máy làm mất mối quan hệ này, khi đó thành bạn bè chính thức, không thể giữ mối quan hệ thân thiết có thể chia sẻ với nhau mọi điều nữa.

Trong tưởng tượng của Trương Thắng, em gái di động là nữ giới trí thức có sự nghiệp, điều kiện kinh tế cực tốt, cho nên không quá để tâm tới vật chất. Có điều người xuất thân từ gia đình như thế, có sự nghiệp như thế, tinh thần luôn có vấn đề này vấn đề nọ, qua trò chuyện là biết cô gái tìm mình là để giãi bày tâm sự, hóa giải áp lực tâm lý. Cho nên cũng vui vẻ làm bác sĩ tâm lý chưa từng đi học dù một ngày.

Quả nhiên em gái di động bắt đầu kể khổ:

- Suốt ngày tôi phải tiếp xúc với những mặt u ám của xã hội, thực sự phiền lòng chết đi được. Hôm nay xử lý một vụ án, tới giờ vẫn không bình tĩnh lại được, trằn trọc mãi rồi gọi điện cho anh.

- Án mạng phải không, có phải vì quá máu me nên bị kích thích.

- Máu me chẳng kích thích tôi, kích thích là hung thủ.

- Là sao?

- Tổng cộng có bốn hung thủ, trong đó có hai là con gái. Bọn chúng đứa lớn nhất 17, đứa nhỏ nhất là 13, người bị giết mới 16.

Trương Thắng có cảm giác hiểu được một chút:

- Thì ra tội phạm vị thành niên, nguyên nhân vì sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »