Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6268 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 157
nối tiếp duyên di động (1).

❊ ❊ ❊

Công tác chỉnh đốn kéo dài suốt một tuần, kỷ luật nghiêm gấp bội, công việc tăng lên mấy lần, đám phạm nhân hận chết lũ khốn phòng 2: Con mẹ nó, chúng mày thoát được cũng đành, các huynh đệ ở lại chịu khổ vẫn giơ ngón cái lên khen hảo hán. Giờ hay rồi, không thằng chó nào thoát, lại còn liên lụy mọi người chịu tội.

Từ đó về sau đám người phòng số 2 mỗi khi ra ngoài là đi chung với nhau, tên nào tên nấy ngoan như chim cun cút.

Theo kinh nghiệm, đợi chỉnh đốn kết thúc, đám phạm nhân phòng 2 sẽ bị phân ra các phòng khác, tới lúc đó khỏi nói không tên nào sống yên lành hết.

Phạm nhân bình thường ăn uống chả ra sao, giờ còn cắt giảm, khổ nhất là phòng số 4, từ sống sung sướng thành ra thế này, không quen chịu khổ nữa, tên nào tên náy đói tới đau dạ dày, nửa đêm bị cơn đói hành hạ thức giấc, ngay Trương Thắng cũng bắt đầu tính xem phải "báo đáp" bọn phòng số 2 thế nào.

Hôm đó chuông rời giường chưa reo, Trương Thắng đã đói tới tỉnh giấc rồi, đang ôm bụng chợt thấy Lưu Nguy nằm cách ba người có động tĩnh, nhìn kỹ thấy hắn cho tay vào trong quần, mồm há ra chảy cả dãi, không biết mơ tưởng tới ai, trông phát tởm.

Trương Thắng cằm ghét nhíu mày, chửi một câu trong lòng, đm đói gần chết còn sóc lọ được.

"Reng reng reng.." Tiếng chuông điện gấp gáp vang lên, Lưu Nguy cũng đạt tới cao trào.

Mọi người lần lượt thức dậy mặc quần áo rời giường, chỉ có Lưu Nguy vẫn nằm đó như chó chết.

- Mẹ nó nằm đó làm đại gia à? Xéo dậy ngay, muộn lát nữa cho mày tập giãn xương cốt.

Phương Khuê trừng mắt trâu chửi:

- Vâng vâng, Khuê ca đừng giận, em đói nhũn chân, dậy ngay dậy ngay.

Bưu lão tam hiếm khi nào đồng ý với Lưu Nguy như thế, nghiến răng nói:

- Bọn phòng hai chó má, đợi khi nào có đứa phân sang đây, lão tử cho biết tay.

Theo thông lệ gấp chăn, lấy nước, rửa mặt, lau phòng, ăn cơm, Trương Thắng chỉ ăn cơm là tự đi lấy, vì quy định không cho lấy cơm hộ, còn lúc khác y cùng Chân lão đại, Phương Khuê khoanh chân ngồi trên giường.

Cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng, Trương Thắng giờ là nhân vật cấp đại ca, mỗi điều để cái đầu trọc như lão hòa thượng, mặt đờ đẫn thiếu sinh khí.

Tới giờ học tập, đang yếu ớt tán phét câu được câu chăng thì có tiếng còi dài, toét toét toét:

- Toàn thể ra sân tập trung, nghe quản giáo giáo huấn.

Cả đám nhìn nhau, chắc là đám phạm nhân phòng số 2 sắp thay rồi, ai tới, ai đi đây?

Chẳng mấy chốc sân tù đã chật kín, tiếng xì xầm khắp nơi, đa phần mang vẻ mặt hưng phấn, bọn họ đoán được nguyên nhân rồi.

Lần này chơi lớn, cả phạm nhân nữ cũng bị gọi ra, vừa nghe thấy tiếng nữ nhân, không khí càng trở nên náo nhiệt, bình thường dù là giờ tự do cũng chia tách nam nữ, được nghe tiếng oanh yến này vào sáng sớm với bọn họ mà nói là hưởng thụ lớn, đám sắc lang kẻ nào kẻ nấy cố chen lần tới gần tường, tai dựng lên như tai thỏ.

- Cút trở về đây mau lên.

Quản giáo Ngưu mặt đen như Bao Công rống lên, thế là lũ thỏ quyến luyến trở về.

- Phạm nhân Trương Thắng rời hàng.

Trương Thắng thầm kêu khổ trong lòng, khó lắm mới kiếm chút địa vị ở phòng 4, giờ đổi phòng làm lại hết à?

Quản giáo khác họ Lô ngoắc tay:

- Theo tôi, có luật sư muốn gặp.

- Vâng!

Trương Thắng thở phào, ở vụ án của y, tác dụng của luật sư rất hữu hạn, nhưng được gặp luật sư vẫn còn hơn mắt mù tai điếc.

Khi ấy tuyệt đại đa số phạm nhân không có khái niệm gì về mời luật sư, vì nghe tới hai chữ đó là thấy tốn tiền rồi, nhà bình thường chơi không nổi.

Trương Thắng được dẫn được ngăn cách bằng chấn song sắt, nam nhân mặc âu phục đen ngồi đối diện đứng dậy mỉm cười với y, hắn chừng bốn mươi, quần áo thẳng tắp, mặt mũi đường hoàng, đeo kính gọng vàng, dáng điệu tự tin.

- Chào anh Trương Thắng, tôi là luật thư Trịnh Quốc Cường của văn phòng luật Lan Thuẫn, được cô Chung Tình của quý công ty ủy thác phụ trách vụ án của anh.

Trương Thắng gật đầu, chú ý thấy đứng bên luật sư Trịnh có một viên cảnh sát, còn hai cảnh sát theo mình cũng không rời một bước, vốn còn tưởng có thể thoải mái trò chuyện, nghe ngóng chút tin tức, bây giờ không khỏi tức giận.

Luật sư Trịnh rất có kinh nghiệm, nhìn vẻ mặt của y, cười yếu ớt:

- Quy định hội kiến ghi, cơ quan điều tra có thể không phái người tham gia, cho nên họ phái người hay không, chúng ta không khống chế được.

" Có thể không", một từ hay, Trương Thắng vào tù mới thấy thán phục luật pháp của nước mình, anh muốn bóp nó theo chiều nào cũng được.

- Chúng ta chỉ có 20 phút, bây giờ đi ngay vào chủ đề chính, mong anh trả lời tỉ mỉ hết mức có thể câu trả hỏi của tôi.

Luật sư Trình mở hồ sơ ra, chuẩn bị bút:

Trương Thắng ngồi xuống hỏi:

- Phía công ty vẫn ổn chứ? Kinh doanh có bị ảnh hưởng không? Chung Tình....

Viên cảnh sát không chút khách khí quát:

- Chỉ được nói chuyện liên quan tới vụ án, không được hỏi chuyện khác.

- Vâng vâng.

Luật sư Trình gật đầu cười, sau đó quay sang Trương Thắng:

- Anh Trương, trước tiên anh kể cho tôi chi tiết quá trình tặng quà cho Ngưu Mãn Thương...

Có gì để mà nói nữa? Bên cạnh có ba tên cảnh sát nhìn chằm chằm như cú vọ, Trương Thắng trả lời câu này chắc phải gần trăm lần, y cứ vậy mà nói, đúng như những gì y đã trả lời trong phòng thẩm vấn.

- Hết giờ.

Không lệch một giây, viên cảnh sát nói lớn:

Luật sư Trịnh vẫn giữ nụ cười nhẹ, khách khí gật đầu, không tranh thủ thêm:

- Anh Trương, trước tiên tới đây thôi, tôi sẽ cố gắng quay lại sớm nhất có thể, có điều anh đừng lo, vụ án của anh hơi phức tạp, thời gian kiện cáo có thể lâu một chút, nhưng không có sai sót gì, tôi vẫn nắm khá chắc.

Trương Thắng chẳng hi vọng gì vào lời luật sư, cho dù có bỏ đi được tội hối lộ, phương diện rút vốn đầu tư, y là tổng giám đốc khó thoát khỏi liên quan, chuyện này không ai truy cứu thì vô tội, truy cứu thì thành có tội, lời khai của y chẳng có giá trị (trừ nhận tội), biện hộ của luật sư vô nghĩa, người ta muốn anh có tội thì anh có tội, thế thôi.

Quay về sân, quản giáo Ngưu giọng như chuông đồng quát tháo, quả nhiên là vụ phòng 2 vượt ngục tập thể, ông ta đang nói tới đoạn tiến hành điều động phạm nhân các phòng, tránh cùng phòng với nhau lâu thành quen, thông đồng phạm pháp.

Trương Thắng len lén hỏi người bên cạnh, chưa nói cụ thể bố trí ai vào phòng nào, đang đứng nghe thì quản giao Lô lại tới thì thâm với quản giáo Ngưu vài câu, ông ta nhíu mày hỏi lại, mặt có chút quái dị, quát to:

- Trương Thắng rời hàng!

Trương Thắng ngạc nhiên đi ra.

Quản giáo Ngưu tùy ý phất tay:

- Cậu... Theo quản giáo Lô đi một chuyến, à... Có luật sư tìm.

- Lại có luật sư tìm?

Trương Thắng tức thì nâng cao cảnh giác ba phần, luật sư Trịnh vừa đi, sao có khả năng quay lại? Muốn gặp y là được phê chuẩn chứ có đùa đâu:

Đám phạm nhân xôn xao bàn tán:

- Mẹ nó, liên tiếp có luật sư tới bảo vệ, chả trách trâu bò thế, trêu cả hoa khôi cảnh sát.

- Có tiền có khác, luật sư tới cả đống, giờ sợ đéo gì nữa.

Trong mắt bọn họ thì luật sư là ghê gớm lắm, thực tế thì ai trải qua mới biết.

Trương Thắng lần này bị dẫn tới gian phòng thẩm vấn khác, không phải là phòng hội kiến, y càng nghi ngờ nhìn quanh.

Quản giáo Lô quát:

- Vào đi.

- Vâng.

Trương Thắng chỉ còn cách đẩy cửa đi vào:

Trong phòng thẩm vấn, chỉ đạo viên Phương Cương khổ sở nói:

- Tiểu Nam, tên kia rõ ràng vì thoát khỏi bị thẩm vấn nên mới...

Nói tới đó mặt càng méo mó vì nhịn cười:

- Giả ngu giả ngốc, nếu y không chọc giận cô sao thoát? Hôm đó đã đánh y tàn nhẫn lắm rồi, hôm nay đừng... hì...

Tần Nhược Nam hơi đỏ mặt:

- Thầy Phương yên tâm, thầy giúp em đưa người ta tới, em không làm thầy khó xử đâu ạ.

Phương Cương có thời gian dạy học ở trường cảnh sát, là thầy giáo của Tần Nhược Nam, khá rõ tính cô học trò này, dặn đi dặn lại:

- Vậy tốt, tôi ra ngoài... đừng có gây chuyện đó.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »