Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6278 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 146
câu chuyện giữa những phạm nhân (1).

❊ ❊ ❊

Trương Thắng làm sao mà ngủ được? Y nhớ tới cha mẹ, công ty, lại nghĩ tới vụ án, mình sẽ ở tù bao lâu? Hiện giờ y không biết gì cả, không có chút căn cứ nào để phán đoán.

Muốn co người lại cho đỡ lạnh cũng không được, vì sẽ đụng vào người ta, cái giường lạnh như băng, không khí thì ẩm thấp đầy mùi xú uế.

Đột nhiên đâu ra có giọng vang vang:

- Báo cáo chính phủ, tôi Lưu Nguy, năm nay 32, phạm tội cưỡng hiếp, ngày 14 tháng 8 năm 1997 bị đồn cảnh sát đường Hoàng Sơn bắt, báo cáo hết, xin chính phủ chỉ thị.

- Con mẹ nó, lại lên cơn rồi.

Tức thì hai tên nằm bên cạnh đấm túi bụi, tên nói mớ kia rối rít xui lỗi, lại bị thêm vài cú đấm, im lặng cắn răng nằm xuống.

Nhìn cảnh đó Trương Thắng càng nằm im không dám nhúc nhích, dần dần quen với mùi thối, người mệt mỏi cực độ, mắt trở nên mơ hồ...

Reng ~~~~~~~~~

Một hồi chuông điện kéo dài, 6 giờ, đã tới giờ thức dậy.

- Dậy đi, dậy cả đi!

Bên cạnh Trương Thắng từng khuôn mặt tiều tụy, trắng bệch do thiếu ánh áng mặt trời lâu ngày, lục tục tỉnh lại, ngáp dài, nhìn cảnh đó Trương Thắng thất thần chốc lát, mới nhớ ra mình đang ở trong tù, sống mũi cay cay, hôm qua thôi y còn trằn trọc không ngủ được, đổ lỗi cho cái gối không thoải mái, vậy mà bây giờ y lại ở chỗ này, trước kia là mơ hay bây giờ là mơ.

Kẻ gấp chăn, kẻ làm độc tác thể dục, Chân lão đại ngồi im, mặt âm trầm, Trương Thắng được Tần Gia Thành kéo đi, y mới biết hai tên ma mới phụ trách đi lấy nước rửa mặt.

Sáu giờ sáng, bầu trời vẫn còn lờ mờ vài ánh sao, gió mang theo cái lạnh cắt da luồn qua quần áo mỏng manh, cả sân tù chỉ có 2 ngọn đèn vàng vọt ở hai đầu.

Trương Thắng là tân binh, chưa cắt tóc, liền bị nhiều kẻ chú ý, không khí tương đối vui vẻ, nếu không tính tới địa điểm, bỏ đi mấy lời thô tục, riêng nghe tiếng nói cười, khá giống cuộc sống thường ngày.

May mắn không có ai làm khó Trương Thắng, khi hai người họ lấy nước về, Chân lão đại đang kiểm tra chăn đệm.

- Góc cạnh đâu, gấp thành miếng đậu hũ.

Chân lão đại đá tung chăn đệm hai người, tới chỗ Trương Thắng, hắn rít qua khẽ răng:

- Gấp lại.

Đợi Chân lão đại rửa mặt xong, sau đó lần lượt đi vệ sinh, thời gian có hạn, bất kể đại tiện hay tiểu tiện chỉ có một phút, Trương Thắng nghe mà mí mắt giật liên hồi, muốn sống ở đây, chưa nói cái khác, riêng chuyện này phải qua một phen huấn luyện mới quen được.

Mặt trời dần lên cao, ánh sáng xuyên qua chấn song sắt chiếu vào phòng gian, lúc này Tần Gia Thành lấy ra hai miếng vải, cho vào thùng nước rửa mặt, giặt sạch vắt khô, ném cho Trương Thắng một cái.

Trương Thắng thấy hắn lau cực kỳ cẩn thận, từng chút từng chút một, dùng sức rất mạnh.

- Chuyên tâm vào, quan trọng không phải sạch hay không, mà rèn người mới, làm đi, mệt vẫn tốt hơn ăn đòn.

Nhìn cái mặt đất đủ tham gia phòng giam gương mẫu toàn quốc, Trương Thắng ngoan ngoãn quỳ xuống lau dọn, cẩn thận tỉ mỉ thì y không thiếu, dù sao từng là thợ điện.

Sau đó là giờ vệ sinh cá nhân, rồi ăn cơm, Trương Thắng được nhận một cái tô, một cái thìa nhựa, nghe Lão Tần kể, mấy năm trước ở đây dùng đũa, nhưng về sau có kẻ dùng đũa đâm họng tự sát, nên chuyển sang thìa nhựa.

- Có điều.

Tần Gia Thành thần bí nói:

- Muốn chết cũng không ai ngăn được, thìa nhựa mài nhọn nguy hiểm lắm đấy.

Trương Thắng nhớ tới cái chết của Mạch Hiểu Tề, không biết hắn bị bạn tù hành hạ thế nào tới mức phải tuyệt vọng tự sát.

- Lấy cơm.

Giám ngục tới phòng nào gõ cửa sắt hô, tới phòng Trương Thắng, mới để ý người này mặc áo choàng đen, tay cầm muôi nhựa, rất uy phong, đặt bên chân là hai cái thùng sắt bẩn thỉu, một thùng là cái gì như hồ nhão, một thùng bánh bao.

Lấy cơm về, trong phòng liền chỉ còn tiếng xì xụp, không ai nói gì, thứ vàng vàng như hồ nhão là cháo ngô, ít tẹo, bánh bao nhỏ, cứng. Trương Thắng từ nhỏ là con nhà nghèo, ăn thế nào cũng quen được, thoáng cái tiêu diệt hết sạch, khó nuốt khỏi nói, nhưng mà y đói ngấu rồi. Ăn xong mới thấy những người khác đều bẹo từng miếng bánh bao, chấm cháo, cho vào mồm, ăn thong thả, như thưởng thức sơn hào hải vị.

- Vội cái gì?

Tên ngủ mớ Lưu Nguy cười hô hố:

- Chỗ này chẳng có gì ngoài thời gian.

"Bốp!" người bên cạnh tát một cái:

- Ăn con mẹ mày đi.

Lưu Nguy cúi mặt xuống, không ai ưa một tên tội phạm hiếp dâm hết, dù hắn ngồi tù đã lâu, nhưng vẫn bị khinh thường.

Lão Tần huých vai Trương Thắng, nhìn trái phải, nói nhỏ:

- Hôm nay chắc có người nhà tới thăm hả?

- Dạ?

Trương Thắng ngơ ngác:

- Ý tôi là hôm nay người nhà cậu hẳn biết tin mang đồ dùng tới, nhớ, hiếu kính lão đại.

Trương Thắng hiểu ra, cái này thực ra không cần nhắc y, có tiền sai khiến được quỷ thần, xã hội trong tù càng hiện thực hơn ngoài kia.

Ăn sáng xong tới giờ học tập, cơ bản là ngồi tán phét, ngày nào cũng quanh quẩn vài người đó, chả còn đề tài gì mà nói, cho nên có người mới tới tất cả đều cao hứng.

Mỗi người mới là một câu chuyện mới, đám tội phạm buồn chán này thích nghe người khác kể cuộc đời mình, đó là lúc chúng chăm chú nhất.

Nói tới kể truyện thì là sở trường của Trương Thắng rồi, y bắt đầu kể từ lúc mình bị giảm biên chế, kinh doanh quán ăn thất bại, cô gái thầm yêu sắp kết hôn với người khác, mới đầu chỉ là kể cho có thôi, tranh thủ ít thiện cảm, biết đâu bớt vài cú đấm... Nhưng dần dần, y chìm vào hồi ức, bao chua xót cay đắng xen lẫn ngọt ngào hạnh phúc đều thể hiện hết từng lời nói, chính y không biết mắt mình ươn ướt từ bao giờ.

Chân lão đại nghe tới đoạn Từ Hải Sinh phủi sạch liên quan chuồn mất thì chửi:

- Đồ chó má nhà nó.

Tội phạm cũng có nhiều loại, loại mặt người dạ thú, đê hèn khốn nạn, cũng có loại hoàn cảnh bức ép, càng có nhiều loại coi trọng cái gọi là nghĩa khí giang hồ, hận nhất loại phản bội bạn bè, Chân lão đại càng nghe càng tức, đá đít người bên cạnh.

Người kia nhảy ngay xuống đất, cho tay vào cái hốc, lấy ra hộp nhỏ, bên trong có ít sợi thuốc lá, hắn lại kéo ít bông ở gối, xé mỏng, sau đó lấy dép, kẹp số bông đó vào giữa, hai tay chà mạnh, lát sau lấy bông ra, thỏi khe khẽ, có khói bùng lên, làm Trương Thắng nhìn mà há hốc mồm.

Cùng lúc đó Chân lão đại lấy ra từ hốc giường của mình điếu thuốc lá cuốn tay, đưa lên mũi ngửi ngửi, mặt đê mê, cúi đầu châm lửa, hít thật khẽ, sau đó từ từ nhả ra làn khói khen khét, khiến đám còn lại nuốt nước bọt thèm thuồng.

- Mày ngu, công nhân yên phận công nhân đi, biết gì học đòi người ta làm ăn. Thôi, tội của mày đéo là cái gì, không chết được đâu, còn sống là còn hi vọng. Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, mày hiểu không?

Chân lão đại cũng biết sống, không hưởng thụ một mình, rít thêm hơi nữa đưa cho lão nhị Phương Khuê, Phương Khuê ghé môi bập bập khẽ như sợ điếu thuốc bị đau, tiếp tục truyền thuốc đi:

- Có điều phải lo lót trên dưới, nếu không là phiền đấy, muốn ra không dễ đâu. Đừng tưởng vào đây là tệ, trước tiên là cảnh sát tạm giam, rồi viện kiểm sát phê bắt, không đủ điều kiện bắt thì hoặc thả, hoặc lao động cải tạo. Bị cải tạo thà phạt tù còn hơn, cải tạo khổ lắm, làm việc như gia súc, mệt phọt cứt ra, thà bị giam chứ không cải tạo, ai cũng biết. Như mày, giam trước mới đợi trát giam giữ, rồi đợi khởi tố, ra tòa, một lần không xong thì hai lần, hành hạ thần kinh mày, thời gian khổ nhất là trước khi bị phán tội.

Tội của Phương Khuê không lớn không nhỏ, nhỏ là vì số tiền ít, có 300 đồng, lớn là vì... hắn ăn cướp trắng trợn.

Lão tam Bưu Tử cười hô hố:

- Nhị ca xúi quẩy, em đây trộm hơn sáu vạn còn bị phán nhẹ hơn. Mà biết đủ đi, mẹ, thời nghiêm đả năm 83 ấy thì anh em ta dựa cột ráo rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »