Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6416 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 141
tiểu tình lữ ác chiến (1).

❊ ❊ ❊

Trương Thắng lái xe về căn nhà ở đường Hoa Hồng, vừa lên gác là đổ gục xuống giường, ngủ thiếp đi.

Chẳng biết ngủ được bao lâu, đột nhiên tỉnh lại, mở mắt nhìn cửa sổ, dựa vào ánh sáng thì chắc khoảng năm sáu giờ, trước khi ngủ y sốt nhẹ, đau bụng, nhưng dù sao tuổi trẻ, sức khỏe xưa nay cũng tốt, tỉnh lại thấy khỏe khoắn hẳn, đầu không nóng nữa, vừa ngồi dậy thì ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức.

Trương Thắng đi xuống lầu, thấy một bóng người đeo tạp dề, đang vui vẻ xào nấu, y khoanh tay dựa vào tường, thời khắc đó, có cảm giác không tên như dóng nước ấm lặng lẽ chảy khắp toàn thân.

- Á, hết cả hồn, ghét thế, đi lại không phát ra chút tiếng động cho người ta biết, bệnh khỏe rồi chứ?

Tần Nhược Lan tình cờ quay đầu, nhìn thấy y thì giật nảy mình, hầm hầm đi tới lấy mu bàn tay đặt lên trán y:

- Vẫn sốt đấy.

Trương Thắng cười, cầm tay cô hôn nhẹ:

- Cô ngốc, em nghịch nước lạnh, tất nhiên sờ vào anh thấy nóng.

- Ai nghịch nước lạnh, người ta có phải trẻ con đâu.

Tần Nhược Lan dùng trán cụng nhẹ đầu y một cái:

- Anh đợi chút, em làm ít thức ăn, đang hâm lại, để nóng ăn cho ngon.

- Ừ.

Trương Thắng đi theo, vòng tay ôm eo cô:

- Ghét, ra phòng khách ngồi.

Tần Nhược Lan dùng mông huých y:

- Đứng còn không vững mà còn nghĩ tới chuyện đó.

Trương Thắng lần này rất nghe lời ra ghế sô pha ngồi xuống, mắt chăm chú nhìn Tần Nhược Lan đi lại trong bếp, lát sau cô rửa tay cởi tạp dề đi ra, nói:

- Ừm, sáu giờ rồi, anh kiên nhẫn đợi thêm một tiếng nữa thôi.

- Ngồi xuống đây với anh.

- Chà, còn sức không vậy ông chủ lớn.

Tần Nhược Lan ngồi dựa vào lòng y:

- Hết sức rồi, người vẫn còn hơi uể oải.

Trương Thắng ôm lấy cô, cúi đầu ghé vào cổ Tần Nhược Lan hit hà:

- Không làm được gì còn không buông người ta ra.

Trương Thắng rất thích cảm giác nhẹ nhàng êm ấm này, càng ôm chặt hơn:

- Không buông, anh hết sức thì cho em ở trên.

- Mơ đi, anh lợi hại như thế, còn chẳng làm em mệt chết.

Hai người cứ vậy dựa vào nhau thủ thì tâm tình, TV bật đấy nhưng xem cái được cái không, chẳng quan trọng, cả hai đều tìm kiếm không khí êm đềm hiếm hoi này, trước đó nếu ở nhà, bọn họ chỉ làm duy nhất một việc thôi.

- Thắng, chuyện thực sự được giải quyết rồi sao, nếu không để em bảo đám Tiêu Tử, Lý Nhĩ giúp, cha em cũng có chút quan hệ.

Trương Thắng dứt khoát lắc đầu:

- Đừng, anh tự giải quyết được, không giải quyết được cũng sẽ cố không nhờ tới bạn bè, sự việc Trương Nhị Đản can hệ nghiêm trọng, ai dính vào là người đó xui xẻo.

- Anh đó...

Tần Nhược Lan thở dài:

- May là chuyện cũng yên rồi, thêm vài ngày nữa anh tự cho mình nghỉ phép đi, em cùng anh xuống phía nam du lịch ngắm cảnh, có lợi cho anh, em thấy anh căng thẳng quá rồi, nên thả lỏng.

- Đi đâu?

Trương Thắng đưa tay nghịch mái tóc cô:

- Cảnh đẹp nhất trên đời ở ngay bên cạnh rồi, có sơn có thủy, nhìn cả đời không biết chán.

Lần đầu tiên nghe Trương Thắng nói câu ngọt ngào như vậy, Tần Nhược Lan quay sang, háo hức hỏi:

- Thật không?

- Thật.

Tần Nhược Lan thưởng cho y một nụ hôn thật ngọt.

...........

Giả Cổ Văn ngồi dưới một ngọn đèn bàn, tay cầm bút máy mạ vàng, mày nhíu chặt, nghiêm túc, trang trọng, giống như lần đầu viết đơn xin vào đảng, khi đó ông ta là thanh niên nhiệt huyết mới hai mươi.

Lại hít thêm một hơi thuốc lá, khói lởn vởn như ma quỷ, Giả Cổ Văn xé tờ giấy viết một nửa đi, đặt bút viết lại:

- Kính gửi lãnh đạo tỉnh ủy, cám ơn ngài đã bỏ thời gian bận rộn đọc lá thư này. Vì lo sợ báo thù, tôi phải dùng biện pháp nặc danh tố cáo, nhưng hãy tin tôi, điều tôi trình bày là sự thật, tôi lấy thân phận một đảng viên có 24 năm tuổi đảng, trịnh trọng đảm bảo mỗi điều tôi viết ra là sự thực.

Tôi mang tâm tình vô cùng căm phẫn viết lá thư này, tôi tố cáo chủ nhiệm ủy ban quản lý khu khai phát Ngưu Mãn Thương phạm tội tham ô hối lộ, bảo che Trương Thắng tổng giám đốc cty tài chính Bảo Nguyên kinh doanh phi pháp, đăng ký đầu tư giả mạo..."

Bức thứ này ông ta đã cân nhắc suốt một tuần, viết đi viết lại không biết bao nhiêu lần, tới hôm nay mới hài lòng, viết xong đọc lại một lượt, nhếch mép cười nham hiểm...

Trương Nhị Đản bị bắt, tội danh công bố ra ngoài là gian dâm với trẻ em.

Cho dù những cô gái kia đều vì bị lợi ích dụ dỗ, tham hư vinh mà tình nguyện quan hệ với Trương Nhị Đản, nhưng vì tuổi tác quá nhỏ, nên về mặt pháp luật ông ta vẫn phạm tội. Chỉ là với sức ảnh hưởng và quan hệ của Trương Nhị Đản, chỉ việc này thôi không đủ khiến cơ quan cảnh sát nhanh chóng bắt giữ, ông ta bị bắt là có nhiều nguyên do, có bối cảnh lớn phía sau, nên từ lúc bố trí tới báo cáo phê duyệt và chấp hành, ông ta không hề hay biết.

Sau khi Trương Nhị Đản bị bắt, bại lộ một loạt vấn đề, công ty thế chấp vay vốn trùng lặp, huy động vốn phi pháp, tham ô hối lộ, trốn thuế, khiến đế quốc Bảo Nguyên của ông ta sụp đổ toàn diện.

Vấn đề của tập đoàn Bảo Nguyên không cách nào sửa chữa được, nhân vật lớn trước kia chỉ thị bắt Trương Nhị Đản từ sau màn bước ra sân khấu, là tín hiệu cuộc đấu đá ngầm giữa thế lực chính trị đã thành công khai, Trương Nhị Đản là trọng điểm của cuộc tranh đấu chính trị này.

Phe trước kia toàn lực nâng đỡ và quan hệ mật thiết với Trương Nhị Đản rơi vào thế bị động, từng bước lùi về thủ, cố gắng giảm thiểu thiệt hại. Giả Cổ Văn thấy thời cơ đã chín muồi, lúc này không hạ gục Trương Thắng còn đợi bao giờ?

Sở Văn Lâu kích động mọi người tới Cty tài chính Bảo Nguyên làm loạn cũng là do Giả Cổ Văn giật giây đằng sau.

Giả Cổ Văn cười gằn:

- Lần này, chụp cho mày tội danh không thể chối cãi, Trương Thắng à Trương Thắng, để xem ai dám, ai bao che được mày nữa.

.....

Trương Thắng ngồi trên ghế sô pha uống canh, đáng lẽ là phải ăn trong bếp, có bàn ăn lớn, nhưng Tần nhị tiểu thư hôm nay thích làm nha hoàn, bắt Trương Thắng ngồi yên, để mình phục vụ, cơm bưng nước rót tới tận miệng:

- Ngon không?

- Ừ, ngon lắm.

Tần Nhược Lan mặt đầy thỏa mãn, giọng ôn nhu như nước:

- Vậy uống thêm một chút đi, nếu anh thích, em thường xuyên làm cho anh.

- Có người hầu hạ thật là hạnh phúc.

- Nhìn anh mệt mỏi thành ra như thế, em không thương anh thì ai thương? Bây giờ biết em chỗ tốt của em rồi chứ?

- Ừ, biết rồi, Tần nhị tiểu thư là cô nương tốt nhất.

Tần Nhược Lan ngồi xuống đối diện, chống cằm nhìn y, hỏi câu mà cô thích nhất:

- Vậy có yêu em không?

- Yêu.

- Có phải yêu nhất không?

Tần Nhược Lan vừa nói ra đã biết mình lỡ lời, đụng vào chuyện kỵ húy của Trương Thắng, vội nói thật nhanh lấp liếm:

- Đương nhiên không phải rồi, anh còn có cha mẹ này, em trai này, đó là người thân nhất của anh...

" Cạch!"

Trương Thắng đặt khẽ cái bát xuống bàn thủy tinh, động tác bình thường, âm thanh phát ra không lớn, nhưng làm Tần Nhược Lan giật mình, nơm nớp nhìn Trương Thắng, chỉ sợ y nổi giận.

- Em cho anh một chút thời gian được không? Vì sao cứ dồn ép anh như vậy, không phải anh đã ở bên em rồi sao?

Trương Thắng không quát tháo, chỉ là giọng nói vô cùng chán ngán mỏi mệt:

Câu này vừa nói ra, trong phòng im phăng phắc, im lặng tới đáng sợ, Tần Nhược Lan mới đầu là sợ, sau đó thấy tủi thân, rồi tính khí tiểu thư được chiều chuộng quen trỗi dậy:

- Có phải anh thấy em không biết tiến lui, anh thấy em không như trước, chỉ cần anh chịu nói với em, cười với em một cái là thỏa mãn, anh thấy em ngày càng tham lam, ngày càng đòi hỏi quá đáng rồi không?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »