Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6400 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 130
chim én cô độc (2).

❊ ❊ ❊

Xuống xe, nhìn tấm biển phòng đăng ký hôn nhân, Trương Thắng bỏ đi mọi tâm sự, bất kể thế nào, từ nơi đó bước ra, bọn họ đã là vợ chồng, chuyện quá khứ hãy để nó trôi qua, trách nhiệm, chưa lúc nào Trương Thắng cảm thấy hai chữ đó lớn như thế.

- Vợ ơi, đi vào đó, em trở thành vợ chính thức của anh rồi.

Trương Thắng phấn khích nói:

- Thắng..

- Ừ?

- Tim, tim em đập mạnh lắm, rất khẩn trương.

Trương Thắng ưỡn ngực lên, khuỳnh tay phải ra:

- Nào, để anh cho em dũng khí.

Tiểu Lộ thoải mái khoác cánh tay y, hai người tiến tới phòng đăng ký như bước vào thánh đường.

Chỉ còn vài bước có điện thoại, Trương Thắng lấy ra nghe:

- A lô.

- Anh Trương, em là Hạo Thăng đây.

- Ừ, có chuyện gì thế?

- Anh biết chuyện chị em sắp đi Canada chưa?

Sống lưng Trương Thắng bất giác cứng đờ, Tiểu Lộ đang khoác tay y lập tức nhận ra, trực giác mách báo, cú điện thoại kia có liên quan tới cô gái khác.

- À, à, nghe nói rồi, khi nào thì đi?

- Em cũng chỉ nghe nói thôi, chị ấy kể với anh hả? Em đang định hỏi anh đây, chẳng hiểu chị ấy làm sao, cha chị ấy nhờ vả quan hệ làm thủ tục xong hết rồi, đột nhiên nói không đi nữa, làm chú ấy tức điên. Chị ấy ương lắm, chỉ nói đúng một câu "không đi nữa", anh nói xem có tức không?

Trương Thắng hơi chột dạ buông tay Tiểu Lộ ra, cười:

- Là Lý Hạo Thăng, bạn anh, đợi anh một chút.

Đi tới lán xe đạp ban cạnh, nói tiếp:

- Tính cô ấy vẫn như trẻ con mà, không đi thì thôi vậy.

- Không đi không sao, trước kia là chị ấy la lối đòi đi, thúc giục liên tục, chú em mới chạy đôn chạy đáo làm thủ tục trong thời gian ngắn, chị ấy cũng nghỉ việc rồi. Kết quả bà cô lại trở quẻ, nói không đi nữa, chả lý do gì.

Lý Hạo Thăng nói tới đó hạ thấp giọng xuống:

- Hôm qua chị ấy cãi nhau với chú em, sau đó chạy tới nhà em, cướp luôn phòng em để ngủ, trong số bạn bè thì chị ấy nghe anh nhất, lúc nào rảnh anh nói chuyện khuyên chị ấy nhé.

- Ừ được, hiện tôi đang có việc bận.

Trương Thắng thấy Tiểu Lộ đứng ở bậc thềm nhìn mình không chớp mắt, nói vội:

- Vậy đi, chừng... Hai ba tiếng nữa tôi tới...

- Lý Hạo Thăng, cậu đang nói chuyện với ai đấy?

Bên kia đột ngột có tiếng quát, rồi tiếng cúp máy vội vàng.

- Thắng, ai gọi đấy, chuyện gì vậy, trông anh có vẻ không thoải mái?

Tiểu Lộ dò hỏi:

- Hài, chuyện làm ăn thôi, kệ nó, đi nào, chúng ta vào thôi.

Trương Thắng đáp qua loa, khoác tay Tiểu Lộ kéo đi:

Tiểu Lộ đứng im không nhúc nhích, hít một hơi, nghiêm túc nói:

- Thắng, đi vào đó rồi, chúng ta sẽ là vợ chồng, nhưng đột nhiên em không muốn hồ đồ vào đó... Thắng, nói cho em biết... Anh có mấy nữ nhân?

Trương Thắng muốn nói làm gì có ai khác, nhưng đón nhận ánh mắt trong veo của Tiểu Lộ, không sao nói ra được.

- Nếu anh không có, vậy chúng ta đi vào, em tin anh.

Tiểu Lộ nói rất kiên quyết:

Nhưng Trương Thắng chân như đeo chì, muốn nhấc lên mà không được.

Nước mắt dần dần hoen bờ mi, chuyện cô lo lắng nhất đã thành sự thực, nhưng vẫn mang một chút hi vọng cuối cùng, nghẹn ngào hỏi:

- Từ lúc nào?

Nếu như trước khi họ yêu nhau, tệ hơn nữa nếu trước khi họ quyết định đi tới hôn nhân, cô có thể tha thứ.

- Tháng... Tháng trước...

Trương Thắng thấy lưng đẫm mồ hôi lạnh:

- Anh nói tháng trước?

- Ừ.

Trương Thắng cúi đầu:

- Hai tuần trước... Anh uống say, thế rồi... Không kìm chế được...

Nói tới đó thấy bóng Tiểu Lộ phía trước không còn nữa, hoảng loạn ngẩng đầu đuổi theo:

- Tiểu Lộ, nghe anh giải thích..

- Giải thích, anh muốn giải thích gì nữa?

- Tiểu Lộ, không phải như em nghĩ đâu, anh không phải người phóng túng tùy tiện, chỉ là đêm hôm đó.

Tiểu Lộ vẫn đang ôm bó hoa hồng lớn, ôm chặt, gai đâm vào người cô, nhưng nỗi đau đó có là gì so với trái tim đang tan vỡ:

- Tổng giám đốc Trương, anh đừng lừa tôi nữa, được không?

Trương Thắng hoảng thật rồi, tóm lấy tay Tiểu Lộ:

- Không, không, anh thực sự...

Tiểu Lộ nuốt nước mắt ném bó hoa đi, lấy hộp nhẫn trong túi nhét vào tay y, nói gọn:

- Buông ra!

Trương Thắng như hóa đá, trơ ra nhìn Tiểu Lộ bỏ đi không một lần quay lại.

" Làm sao bây giờ, phải làm sao bây giờ?" Trương Thắng thất hồn lạc phách bước đi như xác không hồn, tới khi chạm phải hàng rào hè đường mới đứng lại, rồi thẫn thờ vào xe, cứ lái loanh quanh không mục đích trong thành phố nửa ngày trời, không nghĩ ra cách giải quyết, vì Tiểu Lộ một khi nhận định điều gì, sẽ rất khó khiến cô nghĩ lại.

- Giám đốc, anh đang ở đâu?

Trương Thắng nhận điện thoại của Chung Tình, định bảo cô lo liệu chuyện công ty giúp thì Chung Tình đã nói trước:

- Chuyện gì thế?

- Không phải hôm nay anh và Tiểu Lộ tới chỗ đăng ký kết hôn sao, có chuyện gì xảy ra? Tiểu Lộ về, sau đó dọn đồ đòi đi.

- Cái gì?

Trương Thắng thất kinh:

- Chị, chị ngăn cô ấy lại, tôi về ngay.

- Cậu yên tâm, tôi phát hiện ra đã ngăn lại rồi, đang phái người trông, nhanh lên nhé.

- Được.

Trương Thắng nhìn quanh xác định vị trí của bản thân, theo bản năng né tránh chỗ đông người, y lái xe ra ngoại thành lúc nào không hay, từ đây về công ty không quá xa, đạp ga chạy hết tốc lực.

Xe đỗ lại Trương Thắng đẩy cửa chạy ra, mặc kệ tất cả chạy thẳng tới KTX nữ, leo một mạch bốn tầng, Chung Tình đứng ngoài ra hiệu cho y đi vào, mấy nữ nhân viên thấy y nối nhau đi ra, nhường không gian cho bọn họ.

Cửa phòng đóng lại, bốn bề yên tĩnh.

Chăn màn đã gấp chỉnh tề, đặt trên một bộ quần áo là trang sức di động mà Trương Thắng mua cho Tiểu Lộ, còn Tiểu Lộ quần jean, áo thun trắng, ngồi bên cái túi vải màu xanh lục.

Trương Thắng vừa thở vừa nói:

- Tiểu Lộ, anh có lỗi với em, anh sai rồi, nhưng anh không lừa em, anh yêu em, thực lòng muốn cùng em sống hết cuộc đời, em tha thứ cho anh được không?

- Anh không cần xuống nước với em, cũng không cần em tha thứ.

Tiểu Lộ không khóc, cô hết sức bình tĩnh, nhưng trong nụ cười chứa sự tuyệt vọng:

- Vừa rồi các chị ấy khuyên em rất nhiều, bảo em thoáng một chút. Bây giờ, em nghĩ thông rồi... Họ nói đúng, anh không sai, mà thế giới này là thế, anh có tiền, trẻ trung, đẹp trai, trong mắt nhiều người anh có nhiều nữ nhân, dù không ai nói đó là cao thượng, thì người ta cũng cho rằng đó là chuyện hiển nhiên, không nói anh sai.

- Nhưng thế giới người người giàu có đó, không có chỗ cho em, em không muốn sống cuộc sống như vậy, không muốn sống trong thấp thỏm lo âu. Đơn giản vậy thôi.

Tiểu Lộ xách túi đứng lên.

Trương Thắng bước sang ngăn đường, Tiểu Lộ đứng trước mặt y, giọng cầu khẩn:

- Buôn tha cho em đi, xin anh...

Cánh tay Trương Thắng đưa ra cứng lại, rất lâu sau hạ xuống.

Tiểu Lộ lặng lẽ đi qua, tiếng mở cửa đóng cửa như từng nhát búa nện vào ngực Trương Thắng.

Chốc lát sau Chung Tình đi vào hỏi:

- Sao lại để cô ấy đi?

Trương Thắng mệt mỏi lắc đầu, từ từ đi tới bên giường, quỳ gối, trán gục xuống chiếc váy mà y mua cho Tiểu Lộ hôm sinh nhật Từ Hải Sinh, bên cạnh là cái vòng vàng mà Tiểu Lộ thích nhất, cô nói, sẽ đeo vào ngày cưới.

- Cô ấy cứ thế đi mất rồi...

Người phàm tục, không ai không bị nam nữ ăn uống cám dỗ, con người phát đạt, cám dỗ ngày càng lớn, ở mọi lúc mọi nơi, Trương Thắng nhiều lần dao động, và cuối cùng cũng gục ngã trước cám dỗ, nhưng trong lòng y vẫn coi trọng nhất là chữ tình, chân tình.

Vì thế y hiểu nỗi đau trong lòng Tiểu Lộ, vì thế y không có dũng khí ngăn cản cô, quá khứ bi thương, mối tình đầu thất bại đã tạo thành vết sẹo không phai trong lòng Tiểu Lộ. Tiểu Lộ cần một nam nhân đem tới cho cô sự an toàn cả đời, giờ y có nói hay ho thế nào, nhưng y đánh mất niềm tin của Tiểu Lộ mất rồi, khiến cô mất cảm giác an toàn đó rồi.

" Cho mình thời gian, mình sẽ nghĩ ra cách tìm lại cô ấy, dù là lấy cả cuộc đời chứng minh." Trương Thắng thầm hạ quyết tâm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »