Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6468 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 138
mầm mống phong ba (1).

❊ ❊ ❊

Tiểu Lộ ăn cơm không biết ngon, 107 ngày Trương Thắng đứng trước tiệm hoa, cô nhớ rõ lắm, chân tình đó không cảm động sao được, nhưng là con gái có chút rụt rè, chẳng thể cứ thế chạy sang nhào vào lòng y, cô đang đợi thời cơ thích hợp, đó là hôm giao thừa, đó là ngày đặc biệt nhiều kỷ niệm với họ, cô tính sẽ nấu nồi xương hầm, đợi Trương Thắng tới, sẽ trách y một hồi vì tội không biết giữ gìn sức khỏe, sau đó bắt y ăn hết để trừng phạt.

Thế nhưng hôm nay Trương Thắng không tới nữa, Tiểu Lộ sợ lắm, ngày nào Trương Thắng cũng đứng đó, cô vẫn giận, nhưng cũng yên lòng, hôm nay không thấy y đâu, lòng trống rỗng, khó chịu vô cùng, cô đợi tới tận tối muộn, canh sườn đã nguội ngắt, lúc đó biết Trương Thắng không chỉ hôm nay không tới, mà y sẽ không bao giờ tới nữa.

Vương Tam Nương nói, nam nhân tốt tới mấy cũng không chờ đợi quá lâu.

Bánh bao bày lên bàn, Tiểu Lộ ăn như uống thuốc, nức nở hồi lâu mới nuốt hết một cái bánh, bánh bao vốn nóng hôi hổi giờ nguội ngắt cứng đờ, bên ngoài Miêu Nhi đốt pháo cười khanh khách, lòng cô chỉ có mây đen bao phủ.

Hai năm trước, cô cũng ăn bánh bao một mình, nhưng khi cô mở cửa ra Trương Thắng đứng đó, bây giờ cô biết mình mở cửa sẽ không có Trương Thắng nữa, cô không biết mai mình còn dũng khí mở cánh cửa kia ra nữa không?

***

Từ Hải Sinh ở nhà, đang cầm tờ báo kinh tế gọi điện thoại;

- Lão Trác, vẫn ở Thượng Hải à?

- Ừ, Lão Từ, năm mới vui vẻ, đang khoái hoạt ở đâu vậy?

Trong điện thoại còn có tiếng nữ nhân cười đùa, không chỉ có một.

Từ Hải Sinh nhíu mày, lớn tiếng nói:

- Lão Trác, tôi có chuyện quan trọng muốn nói đây.

- Được, được!

Lão Trác ra hiệu im lặng, sau đó hỏi:

- Có chuyện gì mà làm anh nóng ruột thế?

- Anh xem nhật báo kinh tế hôm nay chưa? Có tin quan trọng.

- Tin gì, tôi bận suốt ngày, làm gì có thời gian đọc mấy thứ vớ vẩn của bọn nhà báo bôi chữ kiếm tiền..

Từ Hải Sinh hừ một tiếng, trải báo ra đọc to:

- Cảnh giác tài sản quốc hữu thất thoát trong quá trình cải tổ, nhắm vào sơ hở liên tục phát hiện ra trong quá trình cải tổ, cơ quan giám sát hữu quan của TW cho rằng cần điều tra chỉnh đốn và lập tổ chuyên án đả kích, giảm thiểu và phòng ngừa thất thoát tài sản quốc gia, bảo vệ lợi ích của công chức...

- Đủ rồi, nghe rồi, hiểu rồi.

Lão Trác đang chơi vui, sao chịu nổi hòa thượng tụng kinh, mất kiên nhẫn:

- Lão Từ, anh lên cơn gì thế, nghe chút gió lay cỏ động mà làm như đại địch tới cổng, không cần khoa trương vậy chứ?

Từ Hải Sinh cũng tức giận:

- Anh hiểu cái rắm ấy, động não đi, lên báo rồi tức là đã phá án mới đăng, chính sách bắt đầu thực thi mới công bố. Tôi lo chính phủ đã âm thầm hành động rồi, bài báo này không phải vô duyên vô cớ đâu, khẳng định đây là phát súng mở màn.

- Làm gì tới mức đó.

Lão Trác vẫn đủng đỉnh:

- Chúng ta không phải không có người ở chính phủ, làm gì có tin.

- Đợi họ nghe thấy thì muộn rồi, nếu bên trên đột nhiên thanh tẩy, đám người đó chối bỏ quan hệ còn chẳng kịp, làm gì thông báo cho chúng ta.

- Xem anh nhát gian chưa kìa, mai nói đi.

Lão Trác định cúp máy:

- Khoan, trực giác của tôi xưa nay rất chuẩn, anh không tin thì thôi, tôi rút.

Lão Trác nổi sùng:

- Lão Từ, anh làm thế quá đáng rồi đấy, anh lại không biết, trừ khi vụ làm ăn hoàn thành, nếu không toàn bộ tài chính của chúng ta đặt vào các mắt xích, anh rút lui, chúng tôi kiếm đâu ra khoản tiền đó.

- Không phải tôi làm khó anh, tôi có thể thuyết phục một người đầu tư khác, sẽ không ảnh hưởng tới thao tác của anh, thế tôi đã rút phần của tôi được chưa?

- Được, chỉ cần anh tìm được người khác chịu đầu tư, tôi cho anh rút. Cẩn thận tính toán, không làm được việc lớn.

Lão Trác tức giận cúp máy.

Từ Hải Sinh bỏ điện thoại xuống, vỗ trán, một tháng nữa thôi là thu được lợi nhuận rồi, trị giá hơn 100 triệu, thật điên, chuyện này... Chỉ còn cách tìm lão nông Trương Nhị Đản thôi...

***

Tần Nhược Nam hầm hầm rời phòng thẩm vấn, bực bội nói với Tiểu Lý:

- Bọn con gái bây giờ làm sao thế, mười ba mười bốn tuổi đi làm tình nhân cho ông già bảy chục tuổi đầu, trong óc chúng là cái gì vậy?

Qua lời khai của Diệp Duy hôm qua, Tần Nhược Nam và Tiểu Lý chỉ định thành lập tổ chuyên án điều tra, hôm nay bọn họ tóm được tên Tào Minh, thẩm vấn đến tối, hắn chịu khai thật.

Vì tính chất nghiêm trọng, cảnh sát lập tức tới nhà hai người bị hại, cha mẹ mấy cô gái không hề biết gì, hai cô gái còn rất nhỏ, nhanh chóng khai ra, nói là mình ít tuổi vô tri bị người ta dụ dỗ, chẳng qua nói thế cho thể diện thôi, bây giờ bọn nhóc đó đọc báo xem TV, trưởng thành sớm, có gì chúng nó không biết? Hậu quả gì chúng nó không hiểu? Chẳng qua là tham tiền của vật chất thôi, nên Tần Nhược Nam mới tức.

Tiểu Lý nhún vai, tình huống này hắn quen rồi, nói gì cũng sai, thành chỗ trút giận cho cô cảnh sát xinh đẹp.

- Vụ án cơ bản đã rõ, chúng ta tìm đội trưởng thu lưới thôi, tóm lấy lão già khốn kiếp.

Tiểu Lý lắc đầu:

- Đừng kích động, chưa bắt được đâu, ông ta là đại biểu nhân dân, cô đừng làm rộn lên, lộ phong thanh thì hỏng. Kiên nhẫn chút, sau đó đưa thỉnh cầu lên hội đồng nhân dân, nếu bãi miễn chức vụ của ông ta được thì mới có thể ra tay.

- Hừ.

Tần Nhược Nam nắm tay đấm vào không khí, phát tiết lửa giận trong lòng.

- Bỏ đi, hôm nay là giao thừa, may mà không phải đi theo dõi, về nhà ăn cơm đoàn viên đi.

Tần Nhược Nam bực bội suốt cả ngày, cuối cùng thở dài.

…..

Quan hệ giữa Trương Thắng và Tần Nhược Lan phát triển cực nhanh, hai người hết sức tự nhiên thành một đôi.

Lúc này Trương Thắng qua miệng Tần Nhược Lan mới biết rõ hơn chuyện xuất ngoại làm hai cha con cô cãi nhau, cha cô làm việc sở ngoại thương tỉnh, tốn bao nhiêu công sức mới làm được cho cô thủ tục xuất ngoại thời gian ngắn, Tần Nhược Lan lại "không đi nữa".

Thế là hai cha con cãi nhau, nhưng vì ông nội cực kỳ cưng chiều cô cháu gái này, thấy cháu khóc, không cần biết nếp tẻ, Tần phó tư lệnh cầm gậy đánh con trai một trận, ông Tần đành nhẫn nhịn.

Tần Nhược Lan vì thế mà thành thất nghiệp.

Còn Tần lão tướng quân một mặt cưng cháu gái, một mặt quan niệm truyền thống rất nặng, cho rằng con gái chẳng cần coi trọng công tác, bát cơm của nữ nhân đương nhiên là nam nhân rồi, cháu gái ông thì xinh đẹp như thế, còn lo không có chồng như ý? Nên xưa nay luôn để hai cô tự quyết.

Tần Nhược Nam chọn làm cảnh sát, Tần Nhược Lan làm y tá, đều vì lý tưởng khi còn nhỏ.

Chỉ có điều, lý tưởng là một chuyện, hiện thực là chuyện khác, cả hai đều thất vọng với nghề nghiệp của mình. Cảnh sát hữu tâm vô lực, đeo súng không có nghĩa là có thể chủ trì chính nghĩa. Còn y tá, bạch y thiên sứ cũng phải nhuốm khói lửa nhân gian, hào quang thần thánh trong sách ra ngoài cuộc sống nhanh chóng lụi tắt.

Nay cùng Trương Thắng đang lúc lửa tình rực cháy, Tần Nhược Lan không muốn quay về nghề cũ, thế là chăm sóc Trương Thắng thành công việc của cô, cô thành y tá riêng của Trương Thắng.

Chuyện này cả công ty đều biết, tổng giám đốc mới hơn ba tháng đã đổi bạn gái mới, còn xinh đẹp đáng yêu không thua kém chút nào, không khỏi thầm tán thưởng sức mạnh đồng tiền. Các nữ nhân viên tự tin dung mạo thì vì không kịp ra tay mà hối hận không thôi, nhưng thầm nhủ biết đâu còn lần sau.

Từ Tết xuân cho tới Nguyên Tiêu, rồi tới hết tháng Giêng, nghiệp vụ không còn bận rộn lắm, Trương Thắng tranh thủ thời gian nhàn rỗi, đang lập kế hoạch thành lập đội xe vận chuyển riêng, một mặt giải quyết vấn đề mua bán vận chuyển kho lạnh, mặt khác khai thác nguồn hàng của chợ thủy sản.

Hôm đó Trương Thắng liên hệ với mấy nhà cung cấp xe, tìm hiểu tình hình trước, cuối cùng chọn ra ba nhà, chuẩn bị hôm khác tới đàm phán mua bán, bút chì đỏ vừa ghi chú xong thì Chung Tìn đi vào:

- Giám đốc, đi ăn trưa thôi.

Trương Thắng xem đồng hồ, vặn mình:

- Chị đi trước đi, tôi nghỉ một chút, nghĩ nhiều muốn đau đầu.

- Nghĩ gì thế?

Chung Tình nhoẻn miệng cười đi tới, cúi mình nhìn ghi chép của y trên bàn, hương thơm ngào ngạt luồn vào mũi, chưa kể khe áo ngay trước mắt... Quá gần, trắng như tuyết, Trương Thắng trước kia rất hưởng thụ cảm giác mập mờ giữa hai người, bây giờ sau chuyện Tiểu Lộ, y khắc chế hơn nhiều, hơi tránh mặt đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »