Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6384 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 163
nguy hiểm rình rập (1).

❊ ❊ ❊

Trương Thắng nằm liền hai ngày, thể lực khôi phục, nhưng xương khớp vẫn đau nhức vô cùng, lúc này y lười biếng ngồi ở đầu giường tắm nắng, động tác y lờ đờ, nhưng còn ai dám coi y là mèo bệnh?

Lão Đao vừa mới về phòng là nhận được thông báo chuyển phòng luôn, mất luôn cả chức vụ an toàn viên, mặt âm trầm nhìn Trương Thắng, phản ứng ngày hôm đó của Trương Thắng nằm ngoài dự đoán của hắn.

- Quản giáo, ai điều tới phòng bốn thế? Trương Thắng căn bản không để ý tới Lão Đao, nghiêng đầu nhìn quản giáo, nụ cười rất nịnh bợ rất hèn hạ, khác với vẻ khách khí chừng mực trước kia, ba ngày trong cái địa ngục đó, khiến y triệt để thay đổi:

- Là tôi.

- Chân ca. Đám Phương Khuê, Lão Bưu và đám tiểu đệ mừng rỡ:

Chân lão đại không thèm nhìn chúng, lướt qua Lão Đao đang bị coi như không khí, vỗ vai Trương Thắng: - Bò dậy được rồi hả?

Trương Thắng giang tay cười vui vẻ: - Hoan nghênh quay về, Chân ca không sao chứ?

- Chuyện vặt thôi, chịu được. Chân lão đại là người hưởng lợi nhất trong vụ này, vài người thấy hắn ra tay đánh nhau với Lão Đao trước đó, đồn thổi không ít sự tích oai hùng của hắn, tất nhiên người biết nội tình đều im mồm, nên những chuyện đó sai be bét không đáng kể, hắn thấy Trương Thắng đứng lên vẫn run run, ôm lấy y đỡ xuống:

Lão Đao nhìn hai người họ cười lạnh, nhưng không ngu gây sự lúc này.

Trương Thắng cũng bị điều đi, tới phòng bảy, còn Lão Đao là phòng hai, mỗi lần giờ nghỉ tự do, hai người nhìn nhau gườm gườm, như rắn độc thè lưỡi thị uy, không biết lúc nào một bên bất thình lình xông tới cắn đối phương, những người thấy không đủ phân lượng tự giác tránh xa.

Có điều lần này bên cạnh Trương Thắng có thêm Chân lão đại, khác thái độ dè chừng kiềng nể trước kia, Chân lão đại chỉ có khinh bỉ: - Thằng chó này giờ chỉ gồng mình lên giữ thể diện thế thôi, còn mặt mũi chó gì nữa, mẹ nó, có cần tôi và Cường ca cho một trận không?

Trương Thắng không phải là lão đại trong phòng, nhưng giờ trong trại giam vai vế của y không thua kém gì họ: - Anh nhờ Cường ca lại nợ một phần ân tình, thằng này hôm đó muốn giết em, không oán không thù, không lý nào lại mạo hiểm như thế, đằng sau nó có người, Chân ca đừng tới gần em, ám tiễn khó phòng.

- Không sao, vào giang hồ rồi còn chỗ nào an toàn, cậu là huynh đệ của tôi, chuyện của cậu là chuyện của tôi. Chân lão đại nói rất hiển nhiên, lấy một điếu thuốc lá ra hít hít: - Thằng chó đó nếu không phải vì cái mông của Tiểu Phác thì nhất định có kẻ mua chuộc rồi, hẳn là kẻ thù ngoài kia của cậu.

- Em chưa bao giờ đắc tội với ai, dù làm ăn cũng không đuổi tận giết tuyệt. Gần đây làm ăn thua thiệt vì em có người tên Trác Tân, nhưng không tới mức phải giết người... Mà ông ta cũng đã thất bại bỏ đi, người khác không nhớ.

Chân lão đại lắc đầu: - Không nhất định là cậu gây thù với ai, người ta nhớ thù với cậu là đủ, hoặc sự tồn tại của cậu uy hiếp tới người ta. Cẩn thận chút, phòng bảy trừ giường đầu ra thì toàn là người của Lão Đao, một lũ chuyên cắn trộm.

- Vâng, em được một bài học đắt giá rồi, không phải người ta tươi cười với mình thì là bạn.

Chân lão đại gật đầu: - Thế thì tốt, thấy tình hình không ổn thì nghĩ biện pháp thoát ra, dù bị biệt giam còn hơn.

Trương Thắng nghĩ tới ba ngày biệt giam đã tái mặt: - Có bài học Lão Đao, em nghĩ lũ chó con đó muốn làm gì cũng phải cân nhắc phân lượng.

- Cậu đừng lơ là, vào phòng biệt giam ít ra còn được sống. Chân lão đại còn một điếu thuốc thôi nên không nỡ hút, chỉ đem ngửi: - Hai năm trước có một tên dùng đũa tự sát, vì thế mà chuyển sang dùng thìa, hẳn cậu nghe nói rồi hả? Hừ, cả phòng nói hắn tự sát, nhưng tôi biết tên đó, cực kỳ tiếc mạng sống, vừa vào đã rải tiền để được sống yên lành, khá giống cậu, một tên khôn ngoan biết điều, nghe đâu có cô vợ chưa cưới ngon lành lắm, vào đưa cơm mấy lần, hắn rất hay khoe. Mấy hôm trước khi chết hắn còn nói, cuối năm nhất định vợ chưa cưới sẽ vào thăm, hắn đã mua chuộc giám ngục để được gặp nhau kìa, cậu nói xem, như thế có giống người sẽ tự sát sao?

Trương Thắng giật mình: - Người đó tên là gì?

- Nhớ sao được, à, hắn trắng như bột, bọn chúng cứ trêu Tiểu Mạch, Tiểu Mạch...

Mạch Hiểu Tề!

Một chiếc Mercedes đen lặng lẽ rời trại tạm giam, người lái xe là khuôn mặt quen thuộc.. Giám đốc Từ?... Hình ảnh gần như đã lãng quên hiện ra trong đầu Trương Thắng, y rùng mình, cảm thấy có chiếc lưới vô hình lặng lẽ phủ xuống.

- Trương Thắng, trong nhà gửi đồ vào, ra nhận đi. Quản giáo Lô gọi ở cửa:

Trương Thắng đi tới, thấy một cái đệm dày, không gian có thể đứng trong phòng ít, suốt ngày ở trên giường, thắt lưng đệm dễ chịu hơn nhiều. Nhìn là biết đồ thủ công, kim rất nhỏ, đệm vừa dày vừa mềm, lại nhẹ, hẳn là nhung không phải bông, ngoài ra còn có hai bao thuốc, và 300 đồng.

Vừa nhìn danh sách đồ, Trương Thắng đã có linh cảm, quả nhiên khi ký nhận thấy tên mẹ mình.

Đừng thấy Trương Thắng ít thân thiết với cha mẹ mà nghĩ y thiếu tình cảm, một phần là do tính cách cái gì cũng giấu trong lòng, một phần do cách nuôi dạy, không quen thể hiện tình cảm của mình thôi, vừa nghĩ tới cảnh cha mẹ hay tin con trai vào tù, suýt không kìm được nước mắt, lớn chừng này rồi y chưa bao giờ biết lấy lòng cha mẹ, lại khiến cha mẹ chịu khổ.

Trương Thắng vừa ký tên, vừa hỏi: - Cám ơn anh Lô, tôi hút ít, một bao là được, biếu anh một bao.. Mẹ tôi, có khỏe không?

Quản giáo Lô làm nghề này lâu nhìn mặt y là hiểu, thở dài: - Khỏe, đi cùng với em gái cậu, vừa tới là khóc, em gái cậu ở bên vừa khóc vừa khuyên nhủ, cô bé đáng yêu hiếu thuận. Ài, sau này ra rồi sống cho đàng hoàng, đừng để người già phải lo nữa. Hắn đi rồi, đột nhiên quay lại: - Này, em gái cậu xinh lắm, còn đi học hay đi làm rồi, có bạn trai chưa?

Thấy Trương Thắng ngẩn ra, nghĩ y nhớ gia đình, liền thôi, sau này hỏi.

Trương Thắng lẩm bẩm:" Em gái mình? Nó chết mười mấy năm rồi cơ mà, ai nhỉ, hay là con bé Thúy Nhi hàng xóm?"

- Ê Thắng Tử, lại đây. Lão đại Thương Thử nhe cái răng vàng khè cười với y:

- Thương ca, chuyện gì thế? Trương Thắng cung kính hỏi:

Bàng Kiệt và hai tên quản sự khác ngồi khoanh chân bên cạnh Lão Thương, Lão Thương vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh: - Tôi được phán rồi, mấy ngày nữa là đi, hôm nay căn dặn một chút, tôi đi rồi Tiểu Bàng nhận vị trí của tôi, hết cách, bên trên chỉ thị không cho cậu làm an toàn viên, hết cách. Song biến động trong phòng, không thể không nói với cậu một tiếng.

Trương Thắng bây giờ là nhân vật trại giam này ai cũng gờm, tuy quản giáo nghiêm khắc nói rõ không cho y làm quản sự, song dù có là lão đại trong phòng cũng chẳng dám sai bảo y, thế là Trương Thắng thành hầu gia tiêu diêu: - Chúc mừng Thương ca, anh bị phán mấy năm?

- Ba năm. Lão Thương hớn hở xòe tay ra: - Tôi bị giam ở đây 1 năm 2 tháng, trừ đi, còn 1 năm 10 tháng nữa là ra.

- Chúc mừng Thương ca. Bàng ca sau này mong được chiếu cố nhiều hơn. Trương Thắng chắp tay với hai người:

Bàng Kiệt sảng khoái nói: - Không dám, không dám, sau này mong được Tiểu Thắng ca giúp đỡ mới đúng.

Hôm đó nhìn Bàng Kiệt cãi nhau với ông giáo, Trương Thắng rất tán thưởng tính cách của hắn, có điều y không quen vì trận đó mà Lão Đao mới có cơ hội giết mình, hai chuyện này mà không liên quan gì tới nhau thì y đi đầu xuống đất.

Hai ngày sau khi Lão Thương đi, Trương Thắng cảm giác được không khí trong phòng hơi quái dị, đó là bản năng của động vật được hoàn cảnh kích thích ra, y không nói rõ được, nhưng y tin chắc.

- Tiểu Thắng ca, anh quen với quản giáo, đặt họ hộp cơm đi, anh có cái ăn, bọn này cũng được xỉa răng theo. Lúc nghỉ tự do, Bàng Kiệt xoa xoa tay nói:

- Chưa hết hạn ba tháng cấm bán đồ ăn mà, thôi, để tôi nghĩ cách. Trương Thắng xa bụng, mấy ngày qua cô cảnh sát kia biệt tăm:

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »