Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6341 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 108
thanh thủy phù dung (1).

❊ ❊ ❊

- A lô vợ ơi, tối nay có bận không?

Trương Thắng gọi điện cho Tiểu Lộ, ngả ngớn nói:

- Ghét thế, người ta chưa gả cho anh đâu, đừng có mà gọi người ta như vậy, chuyện gì thế hả ông chủ lớn?

Trương Thắng cười hì hì:

- Hôm nay sinh nhật anh Từ, tổ chức bữa dạ tiệc, anh muốn đưa em đi cùng.

- Thắng, anh tự đi là được rồi, cần gì đưa em đi, em không quen mấy trường hợp như vậy, không ứng phó nổi đâu.

Tiểu Lộ chối từ, mặc dù cô nhiệt tình tham gia vào hoạt động công ty, cũng theo giám đốc Quan đi xã giao, nhưng là vì công việc cần phải thế, cô hơi sợ người lạ:

- Vợ anh xinh đẹp như vậy, nếu cứ dấu trong nhà chẳng phải phí à, anh muốn khoe với toàn thế giới cơ.

Tiểu Lộ gắt:

- Anh biến đi.

Nói tới đó nhìn quanh, xác định không ai chú ý tới mình mới hạ thấp giọng nói:

- Cần đi thật sao?

- Ừ, em yên tâm, không phải loại xã giao thương trường, chỉ là tiệc tư nhân thôi, anh Từ nói nhất định phải đưa em tới.

Tiểu Lộ cũng biết Trương Thắng rất tôn trọng Từ Hải Sinh, miễn cưỡng nói:

- Vậy... được rồi.

Trương Thắng xem đồng hồ:

- Anh sẽ tới đón em, vợ trang điểm thật đẹp vào nhé... Hôn tạm biệt cái nào.

- Đồ lưu manh, mơ đi!

Cúp điện thoại rồi, Trương Thắng gọi số nội bộ:

- Tối nay tôi tham gia tiệc sinh nhật người bạn, nam, trung niên, giúp tôi chuẩn bị quà... Ừm, trong khoảng 20 vạn.

Chuẩn bị một món quà đắt tiền, hơn nữa còn dẫn cả vị hôn thê tới, tất nhiên là Trương Thắng muốn hàn gắn quan hệ với Từ Hải Sinh, hai người mặc dù bề ngoài quan hệ vẫn như xưa, nhưng khó tránh được khúc mắc trong lòng, đây là cơ hội hiếm có.

Buổi tối Trương Thắng lái xe tới KTX nhà máy, cuối năm kết hôn rồi, hai người đã cùng nhau đi chọn nhà, cuối cùng quyết định ở trong vườn Hoa Hồng, tiền đặt cọc đã giao, chỉ đợi tới cuối tháng 9 giao nhà.

Trương Thắng bấm điện thoại, lát sau Tiểu Lộ tung tăng chạy xuống, vừa thấy y liền vui sướng nhào tới, ôm cánh tya Trương Thắng.

Thấy Tiểu Lộ mặc quần jean, áo thun màu trắng, trang điểm nhạt, buộc một cái đuôi ngựa đung đưa sau gáy, hoàn toàn là một học sinh thanh thuần, Trương Thắng cười khổ:

- Sao lại mặc thế này?

Tiểu Lộ cúi đầu nhìn lại mình:

- Có chỗ nào không ổn à, anh thích em ăn mặc thế này nhất còn gì.

Trương Thắng vừa tức mình vừa buồn cười, bóp mũi cô một cái:

- Em đó, tham dự tiệc chứ có phải là hai người dạo phố đâu, không phải mặc chỉ cho anh xem. Thôi, để anh dẫn em đi mua.

- Anh nói là tiệc tư nhân mà, giám đốc Từ lại chẳng phải người ngoài.

Tiểu Lộ phồng má, đứng ì tại chỗ:

Trương Thắng vỗ mông Tiểu Lộ bốp một cái:

- Có đi không thì bảo?

- Á.

Tiểu Lộ giật mình ôm lấy mông, mặt đỏ gay:

- Đồ đại lưu manh!

Trương Thắng làm bộ mặt thèm khát nhìn Tiểu Lộ một lượt:

- Oa, càng lúc càng mê người rồi, vừa tròn vừa chắc, kiểm tra thêm chỗ khác mới được.

Đúng lúc này có mấy công nhân nữ đi qua, nhìn thấy cảnh đó che miệng cười khúc khích, còn có người trêu:

- Anh Trương, nhớ đưa Tiểu Lộ của bọn này về sớm nhé, không được quá 10 giờ đêm đâu đấy.

Tiểu Lộ xấu hổ lắm, vội mở cửa xe đi lên trước.

Trương Thắng ứng phó với mấy cô gái kia vài câu rồi lên xe, đột nhiên lại đưa tay ra, nhưng Tiểu Lộ đã đề phòng trước, đánh bạt cái tay hư hỏng đó đi, trợn mắt lên:

- Sờ linh tình gì đó, đại lưu manh.

Dáng vẻ trẻ con của Tiểu Lộ càng nổi giận càng thấy đáng yêu, chẳng có chút uy hiếp nào, Trương Thắng cười rộ lên, khởi động xe:

- Không cho thì thôi, sớm muộn gì cũng là của anh, tới lúc đó anh sờ cho thỏa.

- Chỉ giỏi nói linh tinh.

Tiểu Lộ xấu hổ đấm vai y, Trương Thắng càng cười lớn, chọc Tiểu Lộ xấu hổ là chuyện y thích nhất.

Xe từ từ quay đầu đi ra ngoài, Trương Thắng nghiêng người gọi:

- Vợ ơi.

- Ừm?

Tiểu Lộ đáp một tiếng, cô lấy trong túi xách ra một cái gương, đang nhìn lại dung mạo của mình, tuy cô không thích ăn mặc quá cầu kỳ, có điều cùng bạn trai ra ngoài, vẫn muốn trang điểm thật đẹp, không để y mất mặt:

Trương Thắng nghe âm mũi đó, lòng ngưa ngứa, cười gian:

- Vừa xong anh thử rồi.

Tiểu Lộ không hiểu:

- Thử cái gì?

- Chắc thật đấy, dù em mặc quần jean mà vẫn không thấy cứng, còn mềm nữa, rất đàn hồi, chậc chậc..

- Phì!

Tiểu Lộ biết y lại nói bậy bạ rồi, vờ giận quay đầu đi:

- Em biết anh đang nghĩ cái gì không? Anh nghĩ tới đêm tân hôn của chúng ta.. Ha ha, a phải, em nhớ, khi mua đồ thì mua một cái gối thôi nhé.

- Cái đồ ngốc, người ta gọi là gối đôi.

Nghĩ tới lúc hai người cùng chung một cái gối, Tiểu Lộ tuy xấu hổ, nhưng cũng không khỏi ao ước:

- Có bộ cả đấy, một cái gối đôi và hai cái gối đơn.

- No no no.

Trương Thắng lúc lắng ngón tay:

- Trên giường để nhiều thứ thế làm cái gì, vứt hết cả đi, một mình em dùng thôi mà.

- Một mình em? Còn anh?

Trương Thắng huýt sáo:

- À, anh có gối ngọc rồi.

- Gối ngọc?

- Đúng đấy, là gối ngọc, thứ mềm nhất, trơn nhất, đần hồi nhất, đông ấm hè mát, nằm trên đó... Oa oa, Tiểu Lộ, em có phải tuổi chó đâu.

Tiểu Lộ hiểu ra y muốn nói tới cái gì rồi, mặt biến thành táo đỏ:

- Đáng ghét, em cắn chết anh.

- Đừng, đừng, anh đang lái xe đó.

- Hừm, không thèm để ý tới anh.

Tiểu Lộ quay người đi, khuôn mặt nhỏ vẫn còn nong nóng:

- Nói tới gối ngọc, anh có một câu chuyện cười hay lắm, kể cho em nghe nhé.

- Không nghe, anh toàn kể chuyện tục tĩu thôi.

- Khụ, anh đảm bảo chuyện này không tục tĩu chút nào, cực kỳ lành mạnh.

Trương Thắng làm bộ mặt hết sức đứng đắn:

- Lúc đó anh còn ở nhà máy, em nhớ anh Hồ không, một buổi trưa anh ấy nghỉ trưa trở lại nhà máy, nửa đường nhìn thấy sạp báo bày một cuốn họa báo, tiêu đề là " tập hợp mông đẹp siêu xe thế giới", lúc đó đang vội, anh ấy bỏ 2 đồng mua luôn. Tới nhà máy mới mở ra xem, tức ói máu.

Tiểu Lộ thích đọc truyện cũng thích nghe kể truyện, Trương Thắng nắm thóp cô lâu rồi, quả nhiên Tiểu Lộ quay đầu đi nhưng nghe không sót chữ nào, thấy không phải chuyện tục tĩu thật, tò mò hỏi:

- Vì sao anh ấy giận?

- Anh ấy vốn cho rằng trong đó là ảnh của siêu xe và người mẫu, kết quả cuốn họa báo đó là "mông đẹp siêu xe" trăm phần trăm, toàn là chụp phần sau của xe...

Tiểu Lộ cười gập cả người, lườm Trương Thắng một cái:

- Nam nhân các anh chỉ thích mấy thứ đó, mắc lừa cũng đáng đời.

- Vậy nữ nhân bọn em ở cùng nhau thì thảo luận cái gì?

- Không nói cho anh biết.

Tiểu Lộ cười hì hì, cố tình chọc tức y:

…. …..

Tầng bốn trung tâm mua sắm lớn nhất ở con phố thương nghiệp trung tâm thành phố Quỳnh Hải, Trương Thắng âu phục đắt tiền, đứng khoanh tay trước phòng thay đồ, một lát sau bên trong có cái đầu nhỏ thò ra, như con chuột kiếm ăn, mắt đảo một vòng rồi rụt ngay lại.

Trương Thắng buồn cười lắm:

- Này, sớm muộn gì cũng phải đi ra, phóng khoáng chút, hiện thân đi mỹ nữ.

Một lát sau Tiểu Lộ kéo tấm rèm dầy, rụt rè đi ra, lí nhí nói:

- Thắng, em thấy, đổi bộ khác đi.

- Đẹp! Quá đẹp.

Trương Thắng mắt sáng lên đi vòng quanh Tiểu Lộ, tặc lưỡi liên hồi:

Tiểu Lộ mặc bộ váy dạ tiệc màu xanh lam không tay, cái váy vô cùng tinh tế, vừa vặn nổi bật thân hình tú mỹ thon thả của cô, nhưng... ngực áo hơi sâu, tới mức độ Tiểu Lộ không chấp nhận được. Ngực áo chạy tới đúng chỗ ngực bắt đầu nhô lên, may là ngực Tiểu Lộ hơi nhỏ, thế nên không lộ ra nhiều, nếu không cô đã không có dũng khí bước khỏi căn phòng kia rồi.

- Anh, muốn em mặc bộ này à?

Hai vai áo lại còn chỉ buộc bằng sợi giây mỏng manh, cảm giác không an toàn, có thể tuột hoặc đứt bất kỳ lúc nào, khiến Tiểu Lộ thấy rất không thoải mái:

- Ừ, đẹp lắm, nhất định em đi tới đâu, người ta phải quay đầu tới đó.

Trương Thắng vô cùng hài lòng:

- Không mặc được không, em thay bộ khác, cái này hở hang quá.

Tiểu Lộ nắm góc áo y, cầu khẩn:

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »