Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6314 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 165
em gái của trương thắng.

❊ ❊ ❊

Anh Văn không giải thích nguyên nhân vì sao cứu mạng y, thái độ thản nhiên cứ như Trương Thắng đã ở đây lâu lắm rồi vậy, hời hợt nói: - Đi lấy nước pha trà.

- Vâng. Trương Thắng không nói nhiều, cầm phích đi luôn:

Anh Văn khẽ lắc đầu, nhìn sang quản giáo Ngưu: - Làm phiền rồi.

- Không cần khách khí, tôi đi đây.

- Được.

Quản giáo Ngưu vừa quay đi, thấy Trương Thắng đứng ở hành lang ngó nghiêng, đi tới nhíu mày hỏi: - Không đi lấy nước, đứng đó làm gì?

Trương Thắng cười khổ: - Nhưng mà lấy nước ở đâu?

Phạm nhân trong trại không có nước nóng, một năm bốn mùa ăn uống tắm rửa đều bằng nước lạnh, Trương Thắng biết lấy đâu ra nước nóng?

Quản giáo Ngưu cười phá lên: - Theo tôi. Hắn dẫn Trương Thắng tới phòng lấy nước, sau đó mang cho Trương Thắng cái áo jacket giống cảnh sát giao thông: - Mặc vào, đi lại khỏi có người hỏi.

Trương Thắng về phòng thì anh Văn đang chơi game, y tự động lấy cốc, tìm trà cho vào, sau đó thêm nước nóng, một lúc thấy trà chín, mang cốc ra ngoài đổ nước đi, mang vào cho thêm nước.

Anh Văn tò mò nhìn hành động của y, dừng chơi game, hỏi: - Sao lại đổ nước đầu đi?

- Không phải nước trà đầu tiên là rửa trà sao ạ, tôi thấy trà đạo nói thế, cũng hay uống như thế.

Anh Văn bật cười: - Cậu chỉ biết một mà không biết hai, chỉ có trà loại Ô Long, Triều Châu là cần rửa trà thôi. Với trà xanh mà nói, nước đầu mới là thơm nhất, đặc biệt là trà xuân, nước đầu càng sạch.

Trương Thắng hơi đỏ mặt, lúc nãy y sửa lời quản giáo Ngưu, ai ngờ quả báo tới nhanh thế: - À, ra vậy, đúng là không nên học nửa vời thành trò cười.

Anh Văn quay đi, tiếp tục chơi game: - Đổ đi, tôi chỉ uống nước trà đầu.

Tiểu Lộ lại tới trại giam mang đồ cho Trương Thắng.

Mùa đông hai năm trước cô tới đây, Trương Thắng chở cô đi, lần này chỉ có mình cô, lại là tới thăm Trương Thắng.

Hôm đó bà Trương tới tận công ty, Chung Tình liền biết không thể dấu được nữa, đành nói thật, bảo bà đừng lo, cô đang hoạt động khắp nơi cứu tổng giám đốc.

Nghe nói con trai vào tù, bà Trương như bị sét đánh giữa đỉnh đầu, ngoài thương tâm thì còn nghĩ tới cái gì được nữa, từ chối không cho ai đi theo, một mình lảo đảo quay về, đau xé lòng, nói thế nào bà cũng không tin con trai mình, từ bé ít nói hiền lành lại phạm tội, nhưng sự thực trước mắt, không tin không được, trời đất đảo lộn, đi được nửa đường thì dựa vào gốc cây ngồi xuống khóc.

Tiểu Lộ được bà Trương hẹn cùng về, hai người lâu lắm rồi mới gặp lại, bà Trương dứt khoát muốn cô tới nhà ăn cơm, bà nói Trương Thắng cả tháng rồi không thèm thò mặt về nhà, Tiểu Lộ mới nhận lời.

Cô đứng ở bến xe bus đợi mãi không thấy bà Trương, cắn răng đi tới công ty tìm, nửa đường thấy bà Trương ngồi ôm cây khóc nức nở, hỏi ra mới biết tin Trương Thắng vào tù, tình cảm bao lâu rốt cuộc không dễ phai mờ như thế, vừa nghe tin cô cũng đứng đó chết lặng.

Bà Trương vốn định ngay hôm đó đi thăm con, Tiểu Lộ biết bà bị cao huyết áp, khuyên mãi, đồng thời hứa sẽ đi cùng, bà Trương mới đồng ý về nhà trước.

Tiểu Lộ về tiệm hoa, thức trắng đêm cắt cái áo nhung của mình ra, làm đệm cho Trương Thắng.

Ông Trương bị bệnh tim, bà Trương không dám nói chuyện này cho chồng biết, âm thầm chuẩn bị chút đồ sinh hoạt, hôm sau cùng Tiểu Lộ đi thăm. Nhưng không được gặp Trương Thắng, gửi ít tiền và đồ, về nhà thương tâm đổ bệnh, nằm liệt giường không dậy được nữa.

Con dâu Hồ Quyên sắp sinh nên không hi vọng gì được vào Trương Thanh nữa, may sao có đứa con nuôi Tiểu Lộ này, nhìn bóng dáng cô bận rộn ra vào, bà Trương lại thầm mắng con trai mình không ra gì.

Hôm đó trời mưa, tiệm hoa vắng khách, ăn cơm trưa xong, Tiểu Lộ nhờ Liễu Phong giúp mình trông tiệm cùng Trịnh Lộ, sau đó vội vàng tới trai giam số một.

- Người chưa xét xử không được gặp, để đồ lại, viết đăng ký. Người ở phòng tiếp đãi máy móc nói:

- Vâng! Tiểu Lộ hiểu rõ quy củ này, nhìn cánh cửa đóng chặt, thở dài:

Quản giáo Lô đi vào, vừa thấy Tiểu Lộ thì hai mắt sáng lên, hắn năm nay 28 tuổi rồi, ba lần yêu đương kết quả đều hỏng, tới giờ vẫn độc thân. Tiểu Lộ xinh đẹp thuần khiết như vậy, nhất là hai má lúm đồng tiền, càng nhìn càng yêu, quản giáo Lô gặp một lần đã sinh bệnh tương tư.

- A, mưa thế này còn tới thăm anh trai sao?

Tiểu Lộ không nhận ra hắn, vẫn cười ngọt ngào: - Chào đồng chí.

- Ha ha, anh họ Lô, gọi một tiếng anh Lô là được.

Tiểu Lộ rụt rè gọi: - Anh Lô.

Quản giáo Lô nghe một tiếng này thôi mà toàn thân mềm nhũn, vỗ ngực nói: - Đăng ký đồ chưa, để anh mang vào cho, đảm bảo giao hoàn chỉnh tới tay anh trai em.

- Tốt quá, cám ơn anh Lô. Tiểu Lộ rối rít cám ơn.

- Không có gì, chuyện nhỏ, không đáng nhắc tới. Quản giáo Lô nhìn xe đạp dựng bên cạnh, dò hỏi: - Sao lại đi một mình thế này, mưa gió mà bạn trai không biết đưa đi à?

Tiểu Lộ thấy hắn hiền hòa, đáp: - Tôi chưa có bạn trai, anh Lô... anh tôi... trong đó có khỏe không?

Chưa có bạn trai, chưa có bạn trai, chưa có bạn trai, quản giáo Lô muốn nhảy cẫng lên, không được, không được, cô bé thế này nhất định là nhút nhát, đừng dọa người ta chạy mất, nên bề ngoài rất đúng mực: - Ài, vấn đề này anh không tiện trả lời, thôi em về đi, anh tiễn.

Tiểu Lộ hiểu ý: - Vâng.

Hai người đi ra ngoài, Tiểu Lộ mặc chiếc váy hoa, bên ngoài khác thêm cái áo gió, mặt không trang điểm, càng tôn lên vẻ mỹ lệ tự nhiên, một tay dắt xe, một tay cầm chiếc ô hoa xanh nhạt, ô hơi nghiêng về phía quản giáo Lô, ánh mắt buồn diệu vợi, thân hình mảnh mai yếu đuổi, làm quản giáo Lô vô cùng thương xót, chỉ muốn ôm vào lòng an ủi: - Anh trai em ở trong đó không tốt lắm, đắc tội với một vị đại ca, thiếu chút nữa bị người ta giết.

- Dạ? Tiểu Lộ mặt trắng bệch, hốt hoảng hỏi: - Anh Lô, anh ấy làm sao rồi?

Đáng lẽ chuyện trong trại không được truyền ra ngoài, nhưng quản giáo Lô lần đầu tiên cùng cô gái xinh đẹp như thế chia sẻ một cái ô đi trong mưa xuaam miên man, cảnh lãng mạn ấy cả đời không mơ tới, bị mỡ lợn che mắt, chỉ muốn nói quá một chút, cho Tiểu Lộ sợ hãi, lấy lòng mình, tiếp xúc nhiều rồi phát triển tình cảm, cô gái xinh đẹp thế này dẫn về nhà làm vợ, không phải sướng chết à?

Thế là lời không nên nói quản giáo Lô cũng nói, còn thêm dầu thêm mỡ nói hung hiểm vô cùng, trong lời hắn, Lão Đao thành đệ nhất bá chủ trong tù, có mấy trăm tên đàn em, tới quản giáo phải kiềng nể, còn Trương Thắng thành kẻ thù của toàn bộ phạm nhân, nếu không có hắn nghiêm khắc trông coi, Trương Thắng đã bị giết như con sâu: -... Ài, đám người đó, em biết mà, toàn lũ tội phạm giết người phóng hỏa, làm việc ác không ghê tay, ài...

Hai năm trước Mạch Hiểu Tề mất mạng ở đây, có tin đồn do không chịu nổi bạn từ ức hiếp mà tự sát, Tiểu Lộ mới nghĩ tới đó trái tim gần như không chịu nổi: - Anh Lô... Vậy phải làm sao, làm sao bây giờ?

Quản giáo Lô thấy dọa được Tiểu Lộ sợ tới hoa dung thất sắc thì vừa đắc ý vừa thương, vội vỗ vai cô an ủi: - Không sao, không sao đâu, em đừng lo, chuyện trong đó em không hiểu, suốt ngày có cảnh sát vũ trang cầm súng qua lại, bọn đó tuy hung dữ, nhưng vẫn phải sợ bọn anh, làm cái nghề này bọn anh đâu phải dễ bắt nạt, ai cũng có bản lĩnh hết.

Tiểu Lộ chẳng nghe hắn khoe khoang, cầu khẩn: - Anh Lô, anh trai em hiền lành thật thà, khác với đám người trong đó, anh nhất định chiếu cố anh ấy nhé.

- Ài, thôi được rồi, không phải vì cậu ta, vì câu nói này của em, anh cũng phải giúp. Cái đệm em làm thật khéo, bọn anh trong trại, ngồi đâu cũng ẩm thấp lạnh lẽo, nếu tiện em làm giúp anh một cái được không, hết bao tiền anh trả.

Tiểu Lộ hận không thể khiến quản giáo Lô theo Trương Thắng hai tư trên hai tư, tất nhiên là muốn lấy lòng hắn: - Không cần tiền đâu ạ, chuyện nhỏ thôi, lần sau em tới sẽ mang cho anh.

Quản giáo Lô sướng rơn, mục đích hắn là thế, như vậy lần sau Tiểu Lộ tới sẽ nhờ người thông báo cho hắn, có cơ hội tiếp xúc, nhận quà của cô, rồi sau mua trả món khác, qua lại như vậy chẳng phải sẽ thành đôi à? Hắn như thấy được ngày ôm vòng eo nho nhỏ của Tiểu Lộ trong lòng.

- Tiểu Lô, làm gì thế, mau đi làm thủ tục chuyển trại cho Tần Nhạc Khôn đi. Giám đốc Lương từ xa gọi phá vỡ mộng đẹp của Tiểu Lô:

- Vâng. Quản giáo Lô lưu luyến nói: - Anh về đây, à em có di động không, hay số điện thoại đơn vị, à phải anh chưa hỏi, em đã học xong chưa...

- Tiểu Lô, mau lên.

- Thôi, lần sau nói tiếp. Quản giao Lô vội vàng chạy mất.

- Anh Lô, nhờ anh chiếu cố anh trai em... Tiểu Lộ gọi với theo:

- Anh nhớ rồi. Quản giáo Lô vừa chạy vừa đáp, vào trong mới tát mình một cái, quên chưa hỏi tuổi cô ấy, cả tên cũng không biết, hỏi Trương Thắng e là lộ mất, thằng đó gian như cáo vậy, phải giữ hình tượng với y, nếu không tương lai thành em vợ, y không ưa mình thì gay go, ra ngoài kia chắc nó nhai đầu mình mất.

HẾT!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »