Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6424 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 160
ám sát.

❊ ❊ ❊

Trương Thắng khi đi bổ xung dinh dưỡng, vì cho rằng cô cảnh sát này hẳn bóp nặn của Chung Tình nhiều tiền lắm, nên không có chút lịch sự nào, hai người đấu khẩu như cơm bữa.

Lao động viên lần trước lại truyền tin cho Trương Thắng, vẫn là do Chung Tình viết, nói về vụ án Trương Nhị Đản.

Trước kia tuy ai cũng biết Trương Nhị Đản bị bắt, nhưng báo chí không có lấy một dòng tin, giờ tin tức đua nhau xuất hiện trên khắp mặt báo, nói chính phủ đã tỏ thái độ tra triệt để, do nguyên nhân ai cũng biết, còn điều cảnh sát vùng ngoài tới phụ trách.

Đây là tin tức rất xấu, cũng là tin tức tốt, xấu là phe muốn lật Trương Nhị Đản đã chiếm thế thượng phong, Trương Thắng muốn thoát tội càng khó. Nói tốt vì y chỉ là quân cờ nhỏ, một công cụ vốn không liên quan nhiều, giờ tình thế rõ ràng, không ai cần tới y để đạt mục đích nữa, y mất đi giá trị rồi, không ai dồn y vào chỗ chết nữa.

Song đó chỉ là lý giải của y với tin tức hạn chế thôi, bản thân y là con thuyền nhỏ giữa đại dương mênh mông, không làm chủ được vận mệnh của mình.

Trương Thắng không vì thế mà ủ rũ, mỗi ngày vẫn đều đặn dậy sớm, rửa ráy, lao động, tiếp tục cuộc sống máy móc buồn tẻ

Lưu Nguy và Xú Trùng thường lấy Phác Ái Dân ra làm trò vui.

Thằng nhóc này vai thanh mảnh, eo nhỏ gọn, da trắng mịn, không còn cái vẻ mặt nghênh nghênh khó ưa nữa, trước mặt các đại ca ngoan ngoãn vâng dạ, đúng là giống hệt nữ nhân, Lão Đao mỗi tối đều bắt y rửa chân xoa bóp thân thể, thấy không tệ, bảo Trương Thắng cũng hưởng thụ một phen.

Trương Thắng mới đầu không muốn, nhưng Tiểu Phác mang ơn y nói đỡ cho mình, chủ động mát xa, phải nói con mẹ nó, tay mềm như nữ nhân thật, cảm giác thoải mái, dần dần Trương Thắng cũng thản nhiên hưởng thụ.

Tiểu Phác luôn bị gọi tới mát xa cho hai đại ca sau khi chuông nghỉ ngơi vang lên, đôi khi ngủ luôn giữa bọn họ, thế là thành đề tài bàn tán của đám tù phạm trong phòng.

- Nguy Tử, Xú Trùng, đừng nói linh tinh, trong phòng ngủ không tắt đèn, em làm gì mọi người thấy cả mà, bên đó rộng, thi thoảng em ngủ lại, không làm gì cả. Tiểu Phác đỏ mặt tía tai giải thích:

Xú Trùng cười dâm: - Nếu mày chui vào chăn dùng mồm phục vụ... Bố ai nghe thấy gì.

Lưu Nguy cũng không tin: - Tối đèn mù mờ, khác quái gì không bật... Tao đếch biết mày làm gì, chỉ biết gần đây mày đi lại giống nữ nhân lắm.

Tiểu Phác gân xanh đầy mặt, gân cổ thề: - Em lừa các anh, em làm con rùa, bạn gái em còn đợi em ở ngoài, sao em làm thỏ được...

- Mày nghĩ các đại ca giữ mày ở lại chỉ đấm bóp thôi à, phải có giác ngộ chứ, cần đại ca lên tiếng sao? Tiểu Thắng ca vì sao nói đỡ cho mày hả? Mày là con anh ấy chắc? Lưu Nguy cười nhạt: - Muốn đỡ chịu tội phải biết hi sinh, mày da trắng thịt mềm, vào đây làm thỏ là cái chắc, chấp nhận số mệnh đi. Vỗ vỗ vai Tiểu Phác đang ngây như gà gỗ, bỏ đi.

Xú Trùng cũng vỗ vai Tiểu Phác hâm mộ: - Thằng em, làm thỏ có gì không tốt, có đại ca cưng chiều, chả phải làm gì, tao muốn làm thỏ mà đéo có điều kiện. Rồi cũng lắc đầu đi nốt.

Lão Tần đuổi theo đá đít hai tên mất dạy: - Hai thằng chó này, lừa người ta như thế, đêm nay Tiểu Phác che đít mà ngủ mất.

Quay đầu nhìn thấy Tiểu Phác đứng thất thần dưới ánh mặt trời, ba tên mất dạy cười lớn.

Chuyện này truyền tới tai Lão Đao, Lão Đao nghe xong chỉ coi như trò cười thôi, nhưng kẻ báo tin ngầm vừa đi, hắn nhếch môi người âm hiểm, đứng lên đi tìm Bàng Kiệt lão nhị phòng thứ bảy.

Hai người đứng một góc hút thuốc, chỗ các đại ca đứng, đám tiểu đệ chủ động nhường đường, khói thuốc lượn là, bọn chúng đều nhìn về cùng mục tiêu.

Hai ngày sau thời tiết đẹp, nắng chiều mùa xuân chiếu lên người âm ấm, với những phạm nhân quanh năm sống ở chỗ ẩm thấp thiếu sáng mà nói, đây là ân điển lớn của ông trời, vì thế mọi người đều ra ngoài tắm nắng.

Ông giáo từng làm thơ cho Trương Thắng nhận được phong thư nhà, những phạm nhân phạm án tương đối đơn giản được nhận thư nhà, nhưng không được viết thư ra, nhiều lắm là gửi giấy viết cần đồ dùng ăn uống gì để trong nhà chuẩn bị thôi.

Phạm nhân cả ngày rảnh rỗi, một khi có tin tức bên ngoài là ai cũng hưng phấn, quây lấy xem. Thư do vợ ông giáo viết, nói qua tình huống trong nhà, bảo chồng yên tâm cải tạo làm lại cuộc đời, còn có 50 đồng, một tấm ảnh bản thân và con gái vừa năm tuổi.

Vợ ông giáo rất đẹp, đám phạm nhân hai mắt tỏa sáng, khen không ngớt miệng, ông giáo thì chửi vợ viết thư quá ngắn, tình cảm ngày càng nhạt, không chừng ngày nào đó theo người khác, thực ra thư viết nhiều còn mấy thứ để viết đâu, hắn làm thế chỉ khoe địa vị trong nhà.

- Cửu bệnh sàng tiền vô hiếu tử, trường niên thiết song vô lương thê, con mẹ mày vì phạm tội vào đây, vợ mày viết thư gửi tiền gửi ảnh cho mày, mày còn cằn nhằn, lương tâm bị chó gặm rồi à? Bàng Kiệt chỉ mặt ông giáo chửi:

Một tên phạm nhân như ma quỷ cười bồi: - Người nơi này ai chả biết, anh vào tù, năm đầu vợ đợi chỗ đó cũng đợi, năm thứ hai vợ đợi chỗ đó không đợi, năm thứ ba chẳng chỗ đéo nào đợi nữa.

- Nghe rõ chưa? Bàng Kiệt rống lên:

Ông giáo ở phòng sáu địa vị lưng chừng, phòng sáu và phòng bảy gần nhau, nên không tiện trở mặt với Bàng Kiệt: - Kiệt ca, tôi chửi vợ tôi, anh giận cái gì?

- Sao không chửi, mày có vợ tốt không biết trân trọng chứ sao, nếu là vợ tao thì nó đã mở tiệm bán nón xanh rồi. Loại phần tử tri thức chúng mày là lũ chó má nhất, bản thân chim chuột bậy bạ, nhưng lại yêu cầu người khác trinh tiết liệt phụ, bề ngoài đạo mạo, bên trong dơ dáy.

Ông giáo hừ một tiếng: - Thôi bỏ, Kiệt ca hôm nay tính khí không tốt, tôi không cãi nhau với anh.

- Quay lại đây. Bàng Kiệt giật tấm ảnh xé làm đôi, ném trả phần ảnh con gái: - Mày không thích thì tao thích, để tao ngắm vài ngày trả mày.

Ông giáo trở mặt luôn, nhưng không dám đánh, chỉ dám chửi, còn chửi bằng tiếng Anh, Bàng Kiệt không hiểu cũng biết người ta chửi mình, vung luôn nắm đấm, hai bên lao vào đánh nhau túi bụi.

Bàng Kiệt là lão nhị phòng 7, đám tiểu đệ liền xông lên trợ lực. Lão đại phòng 6 chẳng muốn ra tay vì ông giáo, nhưng đánh chó phải ngó mặt chủ, thế là phất tay cả phòng sáu xông lên.

- Mẹ nó. Lão Đao đang tắm nắng, thấy ồn ào quay sang chửi: - Tao vừa đi là thằng Kiệt phản rồi, lão đại mới không áp nổi nó, đánh nhau thế này quản giáo cấm túc cả lũ mất, các huynh đệ tới tách chúng nó ra đi, đừng để lớn chuyện.

Lão đại phòng mình đã lên tiếng, đám Trương Thắng cũng phải đi theo khuyên giải.

Hai phòng ngót hai chục người đánh nhau, khung cảnh hỗn loạn, Lão Đao vừa đấm bên này đá bên kia vừa hét: - Có gì từ từ nói, đừng đánh nhau. Nhưng người hắn xô đẩy va chạm, làm Trương Thắng bị xô vào giữa cuộc ẩu đả.

Xung quanh chỉ thấy chân với tay, Trương Thắng đột nhiên phát hiện bất thường, vừa xoay người định xông ra thì hông trúng một đòn đau nhói, đau gập người lại, cắn răng hô: - Đao ca, anh đánh nhầm tôi rồi.

- Đừng đánh nhau. Lão Đao vẫn hò hét, mượn bóng người yểm hộ, tay đấm vào ngực Trương Thắng, tay hắn cầm con dao nhỏ, dùng lưỡi cưa làm ra, miệng hô: - Tiểu Phác, thằng chó, mày làm gì Tiểu Thắng ca thế?

Lần này Trương Thắng đã nhìn thấy con dao kia, trong tích tắc kinh hoàng hiểu ra, giết người giá họa, y muốn tránh nhưng hai bên toàn người không sao tránh được nữa, tuyệt vọng nhìn con dao đâm xuống ngực mình.

- Hự. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Trương Thắng trúng cú đấm ngã xuống, con dao mỏng đâm trượt vào vai người đánh y.

- Đm, Lão Đao, tao theo dõi mày lâu rồi, tao biết mày không phải thứ tử tế mà. Chân lão đại đau tới gò má co giật, cười nanh ác: - Chó má, mày nên đổi tên thì hơn, Lão Đao cái chó gì chứ, mày là Lão Cẩu mới đúng, loại chó cắn trộm.

HẾT!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »