Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6153 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 131
đời người nếu như chỉ gặp lần đầu (1).

❊ ❊ ❊

Chung Tình đứng ở bên, muốn an ủi lại thôi, khẽ thở dài, qua chuyện này, cô đã nhìn ra Tiểu Lộ là cô gái hài lòng với cuộc sống nhỏ, đơn giản, không thích xáo trộn, Trương Thắng sự nghiệp ngày càng lớn, thì khoảng cách giữa hai bên sẽ ngày càng lớn theo.

Bỏ đi chênh lệch thân phận địa vị, tầng cấp tâm lý và kiến thức cao thấp khiến họ ngày càng có nhiều vết nứt, còn có cách xử lý vấn đề thường ngày và thói quen sinh hoạt ngày càng khác nhau, Tiểu Lộ xét cho cùng tâm lý vẫn là cô công nhân nhà máy in năm nào, còn Trương Thắng thì đã xưa rất nhiều, cách suy nghĩ khác, cách nhìn nhận cuộc sống đã khác, cho dù Trương Thắng không có hồng nhan bên ngoài, e rằng rồi cũng tới ngày không thể tìm được tiếng nói chung nữa. Tiểu Lộ thuần khiết, đáng yêu nhưng rốt cuộc không phù hợp với Trương Thắng...

Cô đang suy nghĩ vẩn vơ thì có điện thoại:

- A lô... A, Đại Pháo, muốn tới bây giờ à? Thế này... Tổng giám đốc của chúng tôi đang có chuyện, ngày khác được không?

- La Đại Pháo hả?

Trương Thắng ngẩng đầu lên hỏi:

Chung Tình che điện thoại đáp:

- Đúng, anh ta nói muốn tới xem chợ của chúng ta.

- Bảo anh ấy tới đi.

Trương Thắng đứng lên nói:

- Nhưng bây giờ...

Trương Thắng chỉnh lại cổ áo, hít một hơi:

- Tôi không sao, chuyện nào ra chuyện đó, tôi sẽ tháp tùng anh ấy tham quan.

Chung Tình do dự gật đầu, sau đó tiếp tục trả lời điện thoại:

- Được, giám đốc chúng tôi mời anh tới, đích thân tổng giám đốc sẽ bồi tiếp anh đi thăm quan.

Đây chính là một Trương Thắng mà cô nói tới, y còn có trách nhiệm với sự nghiệp của mình, với mấy trăm nhân viên công ty.

….

Trương Thắng nghĩ lại hành vi quá khứ của mình, y phát hiện, khi Tiểu Lộ hoài nghi y và Chung Tình có tình cảm, y thấy oan uổng, phẫn nộ, thực tế, Tiểu Lộ không hề nghi oan cho y.

Giữa y và Chung Tình chỉ là không phát sinh ra bất kỳ chuyện gì thực chất thôi, nhưng cả hai thường ngày tiếp xúc quá ám muội không câu nệ tiểu tiết, y ngầm hưởng thụ sự ám muội đó, hành đông thì không, nhưng tư tưởng y hưởng thụ khoái cảm vụng trộm với cô gái khác.

Còn Tần Nhược Lan, từ khi biết cô có tình cảm với mình, chẳng phải bản thân rất thích sao? Cũng từng có suy nghĩ không nên sao? Coi như không có đêm đó thì y đã phản bội Tiểu Lộ, phản bội lý tưởng chính bản thân.

" Nam nhân đều là Vi Tiểu Bảo!"

Tiểu Lộ từng nói thế, sự thực bây giờ Trương Thắng dần thay đổi rồi, như con bườm say sưa vỡn giữa vườn hoa phong tình khác nhau, có phải nam nhân công thành danh toại đều thay đổi như thế?

Điều Trương Thắng muốn làm nhất bây giờ là tìm lại Tiểu Lộ, tìm lại bản thân đã lạc lối.

Nhưng y tìm tới tất cả những người có quen biết Tiểu Lộ, đi tới tất cả những nơi Tiểu Lộ có thể đi, đều không có chút tin tức nào, như cô đã hoàn toàn biến mất.

Trương Thắng bị cha mẹ gọi về nhà chửi mắng dữ dội suốt một ngày, mỗi lần gọi điện hỏi thăm chưa thấy Tiểu Lộ là lại chửi mắng y thêm lần nữa, thế nhưng y vẫn làm việc ngày đêm không nghỉ, vì nếu không có công việc để giải tỏa bắt áp ức, y sợ mình điên mất, và nếu không có Chung Tình ở bên chăm sóc, y cũng gục ngã vì kiện sức rồi.

Lúc rảnh rỗi, Trương Thắng lái xe đi khắp đường lớn ngõ nhỏ trong thành phố, biển người mênh mông, nhưng không có bóng dáng cô gái y thương nhớ...

Thời gian cứ từng ngày trôi qua, trận tuyết đầu mùa đã phủ xuống, vốn lúc này Trương Thắng và Tiểu Lộ cùng nhau bước vào phòng tân hôn, nhưng hiện mình y nhìn bông tuyết lượn lờ trước mắt.

Chiều ngày hôm đó công ty họp thường lệ, mùa đông tới, chuyện làm ăn của kho lạnh đi xuống, nhưng cuối năm nhiều ngày lễ tết, cung ứng thủy sản cực lớn, nên hiện trọng điểm kinh doanh đặt vào chợ thủy sản. Tham gia cuộc họp có Chung Tình, Hắc Tử và Ngưu Nhược Hiên giám đốc mới của phòng tài vụ, còn Quách Y Tinh bận đi liên hệ nghiệp vụ không về kịp.

-... Giai đoạn tiếp theo chúng ta sẽ ngả về chợ thủy sản, kho lạnh đợi tháng 3 năm sau trời ấm sẽ bố trí lại. Ừm, chủ yếu chỉ có thế thôi, giám đốc Ngưu, phương diện tài vụ anh có ý kiến gì không?

Ngưu Nhược Hiên đẩy mắt kính, nhìn tài liệu nói:

- Vấn đề phương diện tài vụ chủ yếu có hai cái, tài chính cho Từ Hải Sinh vay có kỳ hạn quá dài, mặc dù thế chấp bằng cổ phần công ty, nguy hiểm không lớn, nhưng làm tài chính lưu động của chúng ta vô cùng thiếu hụt...

Trương Thắng phất tay cắt ngang:

- Tôi biết rồi, đợi đợt nhà xưởng cuối cùng cho thuê xong, lấy một phần làm tài chính lưu động, vấn đề nữa là gì?

- Chúng ta và tập đoàn Bảo Nguyên nắm cổ phần chéo của nhau, chúng ta có lợi từ thanh danh của họ, nhưng là cổ đông của tập đoàn Bảo Nguyên, chúng ta cũng cần nắm rõ nguy hiểm kinh doanh của họ. Tổng giám đốc, theo tôi tìm hiểu, tập đoàn Bảo Nguyên không hùng mạnh như bề ngoài nhìn vào, bọn họ kinh doanh hỗn loạn, quản lý hỗn loạn, tài vụ cũng hỗn loạn, nhiều hạng mục tiến hành một cách mù quáng.

Trương Thắng gõ bàn hỏi:

- Ý anh là hiện giờ tập đoàn Bảo Nguyên có rất nhiều ẩn họa?

Ngưu Nhược Hiên trầm ngâm:

- Tv rồi báo chí đã khen ngợi tập đoàn này quá mức, cũng phủ lên người Trương Bảo Nguyên quá nhiều hào quang, vì vầng hào quang của nhà doanh nghiệp từ nông dân đi lên này đã che lấp đi đi tất cả vấn đề của nó.

- Nội bộ tập đoàn này mâu thuẫn trùng trùng do sự dụng người thân một cách vô nguyên tắc, sinh ra vấn đề quản lý. Không những thế, sách lược kinh doanh cũng không hề tốt, khuếch trương mù quáng, không củng cố thành quả, dẫn tới sự phồn vinh giả bề ngoài, chỉ cần một nơi xảy ra vấn đề, sẽ dẫn tới phản ứng dây chuyền.

Chung Tình nói tiếp:

- Ý anh là chuỗi tài chính mà không tiếp nối được, cả xí nghiệp lớn đó sẽ không thể cứu vãn.

- Đúng, người khổng lồ sẽ sụp đổ trong khoảnh khắc, gần đây Bảo Nguyên huy động trên 50 triệu, người ngoài chỉ suýt xoa vì danh tiếng của Bảo Nguyên vì bọn họ kiếm tiền quá dễ dàng, thực ra nó lại phản ánh điều hoàn toàn ngược lại, điều đó nói lên tài chính lưu động của họ đang rất thiếu hụt, hơn nữa họ cũng mất năng lực vay vốn từ ngân hàng. Bọn họ làm thực nghiệp, tài sản hùng hậu chứ không phải tài chính hùng hậu, giờ số tài sản này đã đem thế chấp hết, nếu khoản tiền huy động vốn này mà không sử dụng tiền hợp lý, e rằng là cọng rơm đè chết con lừa...

Trương Thắng thấy hắn nói đúng, bản thân y nhận ra Trương Nguyên Bảo kinh doanh quá phưu lưu, quá tự tin vào bản thân, gãi cằm trầm ngâm:

- Lão Ngưu, chúng ta đầu tư vào đó không nhiều, nếu có nguy hiểm cũng đâu ảnh hưởng mấy tới chúng ta, có cần trịnh trọng như vậy không?

Chung Tình ngẫm nghĩ:

- Tôi cho rằng tôi hiểu ý giám đốc Ngưu rồi, cái chúng ta tổn thất không phải tài chính, mà là lòng tin. Dù sao tên chúng ta có chữ Bảo Nguyên, khi Bảo Nguyên có vấn đề, ai chẳng muốn tránh xa nó. Giám đốc Ngưu, anh có biện pháp nào hạn chế nguy hiểm cho chúng ta không?

- Biện pháp thì đơn giản, trở lực chủ yếu là...

Đúng lúc này Quách Y Tinh thở hồng hộc chạy vào, Trương Thắng vẫy tay:

- Anh tới đúng lúc lắm, ngồi xuống chúng ta cùng nghiên cứu.

- Giám, giám đốc... Ra đây tôi có chuyện muốn nói riêng với anh.

- Ổ?

Trương Thắng nghi hoặc nhìn y một cái, gật đầu với mọi người rồi ra ngoài phòng họp:

- Anh béo, có chuyện gì thế?

- Tôi, tôi nhìn thấy Tiểu Lộ.

Trương Thắng mừng rỡ, tóm lấy vai hắn:

- Cô ấy ở đâu, nói mau.

- Mùa đông mọi người thích ăn lẩu, tôi suy tính mở rộng nguồn khách, cho nên chuyên môn...

- Đừng nói thứ vô nghĩa.

Trương Thắng gấp tới độ quên cả thân phận, đá Quách Y Tinh một cái:

- Cô ấy ở đâu?

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »