Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6386 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 147
câu chuyện giữa những phạm nhân (2).

❊ ❊ ❊

Chân lão đại cảm khái:

- Mẹ, thời đó tàn nhẫn thật, anh em tao trêu một đứa con gái, xé nịt vú của nó, chả làm đéo gì, thế thôi cũng phán tội lưu manh, đoàng!

Lâu lắm mới có đề tài tán gẫu đỡ buồn, Lão Khuê tham gia tích cực:

- Chưa bằng thế này đâu, có huynh đệ trộm cái xe đạp, thế cũng bắn bỏ. Người khác mặc cả không rõ ràng đã mang dưa hấu người ta đi, cũng đoàng nốt, mẹ nó, coi mạng người như rác.

Bưu Tử dựa lưng vào tường, vẫn hồi tưởng vị thuốc lá ít ỏi:

- Nói đi phải nói lại, đất nước rộng quá, đéo tàn nhẫn đéo được, thời ấy trên loạn dưới lạc, đéo đùa chứ, tôi còn tưởng sắp thay đổi triều đại luôn, nghiêm đả một phen kết quả ra sao? Mười năm nhà nhà ban đêm không cần đóng cửa, kẻ ác cần kẻ ác trị, thế nên tôi rất sùng bái ông Đặng.

Trương Thắng tất nhiên hút cuối cùng, tới y thì chỉ còn một ly, tay cầm điếu thuốc suýt bỏng, cố nén, rít sâu tới khi gần hết điếu thuốc mới thôi, vì không có người bạn phạm pháp nào để khoe nên ngồi nghe, tranh thủ xem quy định quản lý hành vi nhân viên giam giữ ở trại giam.

- Làm việc.

Người phụ trách trong coi buổi sáng đi từng phòng quát:

Lão Tần tự biết thân phận, kéo Trương Thắng đứng dậy.

Trương Thắng hỏi nhỏ:

- Làm việc gì?

- Cái gì cũng làm, nhổ lông lợn, nhặt thóc, làm đèn màu... đủ việc...

Hai người đi ra sân, các phòng đều có hai người, dưới sự chỉ huy của quản giáo, khiêng bao tải to về. Về phòng đổ ra mặt đất, thối kinh người, trên mặt đất là đống lông lợn.

Chân lão đại chỉ tay:

- Lão Tần, dạy Trương Thắng.

Mọi người tụ lại chỉ có Lão đại, lão nhị, lão tam vẫn ngồi nguyên trên giường, việc của họ do người khác phân chia.

Lão Tần nói:

- Việc này dễ lắm, tách lông lợn đen và trắng ra, mỗi người năm cân..

Công việc không cần hàm lượng kỹ thuật nào, mỗi tội bẩn thôi, mọi người im lặng mà làm, lão tam giám sát. Đột nhiên cửa sắt "keng" một cái, có tiếng mở khóa tryền vào, Chân lão đại và Phương Khuê hất chăn nhảy xuống đất, cầm lấy đống lông lợn, vờ làm việc.

Cửa mở ra, Chân lão đại đứng nghiêm, tiêu chuẩn hơn cả lính chuyên nghiệp, lưng thẳng tắp, hô một tiếng ngắn gọn, dứt khoát:

- Nghiêm!

Tất cả đứng dán lưng vào tường, ưỡn ngực hóp bụng, chỉ Trương Thắng là hơi ngơ ngác.

Quản giáo đi tới:

- Ai là Trương Thắng?

Lão Tần huých một cái, Trương Thắng lập tức thẳng người, rời hàng hô như trong quân đội:

- Báo cáo, tôi là Trương Thắng.

Quản giáo này họ Ngưu, mặt vuông vức, lỗ mũi to như mũi trâu, cao lớn, mặt hếch lên, ai ở gần nhìn rõ được lông mũi trong hai cái hố đèn ngòm đó.

- Vào đây có bị bắt nạt không?

- Cám ơn quản giáo, không ạ.

- Ừ, an toàn viên, lát nữa cắt tóc cho cậu ta.

- Vâng!

Chân lão đại hô vang:

An toàn viên là người đứng đầu mỗi phòng, được nhà giam nâng đỡ phụ trách an toàn trong phòng, tránh tranh nhau làm lão đại mà xảy ra xung đột, đương nhiên an toàn viên thường là kẻ hung hãn nhất, nắm đấm cứng nhất.

- Được rồi, Trương Thắng, theo tôi một chuyến.

Trương Thắng theo quản giáo Ngưu rẽ trái rẽ phải mấy lượt, di qua cái phòng đơn, cửa để mở, thấy một nam nhân trung niên ăn mặc quần áo thường nhật, ngồi trước bàn có máy vi tính, nhưng hắn không dùng, mà đang đọc sách.

- Nhìn cái gì? Đi mau!

Quản giáo Ngưu quát:

Người trung niên kia ngẩng đầu lên, đôi mắt rất có thần, trầm ổn vững vàng, làm người ta không chú ý tới tướng mạo hắn.

- Ha ha, ra là cậu, huynh đệ niệm kinh Phật. Phàm sở hữu tương, giai thị hư vọng. Nhược kiến chư tương phi tương, tức kiến như lai. Qua một đêm đã ngộ chưa?

*** Kinh vô lượng.

Ai thế?

Trương Thắng thấy người này rất quỷ dị, không giống tội phạm cũng chẳng giống cán bộ trại giam, nhìn quản giáo Ngưu, thấy ông ta gật đầu mới cười khổ đáp:

- Hôm qua chỉ là gặp biến cố lớn, nên mới cảm xúc đọc một câu Phật kệ, ngộ được đâu phải dễ.

Người trung niên hài lòng, không ngộ mới là thật:

- Nhân sinh có tám nỗi khổ: Sinh, lão, bệnh, tử, ái, biệt, ly oán, cầu không được, bỏ không xong. Chúng ta là bạn tù, gọi tôi là anh Văn, đi đâu đấy?

Quản giáo Ngưu đáp:

- Anh Văn, dẫn y đi thẩm vấn.

- À, vậy đi đi.

Anh Văn ngồi xuống, Trương Thắng giờ mới nhận ra hắn cầm cuốn kinh Kim Cương, người này là tù nhân kiểu gì thế? Trong tù có loại phòng kiểu này sao? Hắn định tu thành Phật à?

Mơ mơ hồ hồ Trương Thắng bị đưa tới gian phòng đăng ký hôm qua, trong phòng là tên quản giáo Lưu, người đăng ký cho y.

Quản giáo Lưu cười nói:

- Có người nhà tới thăm đấy, tên Chung Tình, vợ đấy hả? Xinh đẹp lắm, cậu thật có phúc.

Trương Thắng vừa mới vào đây, khát khao nhất là tin tức bên ngoài, chẳng đính chính, chỉ kích động hỏi:

- Quản giáo, cô ấy có nói gì không?

Quản giáo Lưu giở giọng quan cách:

- Cậu là phạm nhân chờ xử án, tôi làm sao chuyển lời được, đây là sai phạm.

- Vâng, vâng, vâng.

Trương Thắng rối rít vâng dạ, y tin Chung Tình sẽ xử lý ổn thỏa, y không có một giây nghi ngờ cô, nên không bất ngờ:

Quản giáo Lưu hắng giọng:

- Ừm, vợ cậu bảo cậu đừng gấp, chuyện công ty có cô ấy rồi. Tôi chỉ nói thế thôi, đây là của cậu.

Nói rồi đưa tới xếp thẻ dùng thay tiền trong tù, cùng hai bao thuốc lá thơm.

Trương Thắng vội nói:

- Hôm qua còn nợ anh 50 đồng, tôi xin trả lại.

Quản giáo Lưu cười dễ dãi:

- Không cần, kín mồm chút, số thuốc lá này khi nào ra ngoài hẵng hút, ở trong phòng phải chú ý, về đi.

- Dạ...

Trương Thắng hiểu ra, thẩm vấn là cái cớ thôi, hai năm lịch luyện kinh doanh của y đâu phí, nói:

- Quản giáo, số thẻ thay thế này tôi nhờ anh giữ hộ được không, trong đó không tiện mang nhiều.

- Được chứ, tất nhiên là được.

Quản giáo Lưu cười càng tươi.

Trương Thắng lễ phép nói:

- Cám ơn quản giáo, vậy tôi về.

Trương Thắng vừa về, đám bạn tù tranh nhau hỏi:

- Thẩm vấn hay là giáo huấn?

- Có cho thuốc lá hút không?

Trương Thắng vừa nói không thì một tên bợp đầu y:

- Ngu, lần sau bị thẩm vấn thì xin chúng một điếu, sau đó mang về đây.

Nghe nói không có thuốc lá, cả đám thất vọng tản đi, tiếp tục ngồi xuống nhổ lông lợn.

Trương Thắng tới chỗ Chân lão đại, cười nịnh:

- Lão đại, thực ra... Vừa rồi là người nhà em đến, mang cho em ít đồ.

Nói rồi móc ra mấy tờ phiếu, tính theo trị giá là 200 đồng, nét vào tay Chân lão đại:

- Em vào đây cũng nghe nói chút quy củ, nhưng vào đây lão đại rất chiếu cố em, không để em chịu khổ. Nói thật là công ty bị đóng cửa rồi, trong nhà không có mấy, lần này gửi cho em 500, xin hiếu kính anh 200.

Chân lão đại cười ngay, huynh đệ trong tù có mấy ai dư dả, mỗi tháng trong nhà gửi cho 80 - 100 đồng là khá rồi, chút xíu đó làm được gì? Cái căng tin trong này bán đồ chất lượng vứt đi với giá gấp đôi ở ngoài, 200 là khoản lớn, không tệ.

Đám phạm nhân khác biết quy củ, thèm cũng chẳng được, người ta là lão đại mà, đến khi Trương Thắng lấy ra 2 bao thuốc thì cả đám nhìn không chớp.

- Chỉ có 2 bao thôi, lão đại một bao, em giữ hai điếu, còn lại nhờ lão đại chia mọi người....

Cả đám tháng này mới được lão đại bố thí cho điếu thuốc tự quấn, giờ có bao thuốc lá này còn chẳng mừng phát cuồng.

Chân lão đại gật gù hài lòng, Trương Thắng chơi rất đẹp, nếu y không hỏi tự ý chia thuốc lá cho mọi người là có vấn đề ngay, đồ cho đã quan trọng, cách cho cũng quan trọng, Trương Thắng đi tiếp khách nhiều, gặp đủ thứ người rồi, chuyện này y sẽ không mắc sai lầm được.

Tuy nói ai nắm đấm to làm lão đại, nhưng cám dỗ vật chất luôn là pháp bảo tối thượng, nếu Trương Thắng định mua chuộc lòng người, vậy quyền uy của hắn sẽ bị uy hiếp, hắn sẽ bóp nát từ trong trứng nước.

Chân lão đại hừ một tiếng:

- Nhìn cái gì, làm việc xong hãy nói... Lão út là tân binh, tay chân lóng ngóng, đi nhặt vài ba lạng cho quen tay, còn lại mọi người phân nhau làm hộ, có ý kiến gì không?

- Không!

Đám còn lại đồng thanh:

Trương Thắng đột nhiên cảm thấy thoải mái, như quay về môi trường sống quen thuộc, nghĩ thế không khỏi buồn cười.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »