Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6167 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 191
tới đi … (1).

❊ ❊ ❊

Mùa thu phương bắc, cỏ héo úa, cây côi tiêu điều, màu vàng ảm đảm bao phủ khắp đất trời. Mùa thu phương bắc, gió lạnh cũng tới sớm hơn, từng cơn gió cuốn đi những chiếc lá cố níu kéo giữ lấy thân cây khẳng khiu, lất phất trong không khí hồi lâu mới không cam tâm đáp xuống đất, chờ đợi số phận mục rữa đã được định đoạt trước.

Nghĩ tới mùa thu, lòng người đã thấy có nỗi buồn man mác xa xăm.

Trương Thắng bước ra khỏi trại giam, không vội bắt xe trở về, mà lững thững bước đi trên con đường vắng lặng, thi thoảng lại đưa tay ra đón một hai cái lá vàng từ từ rơi xuống, đôi lúc hứng trí nhảy lên bắt lấy chiếc lá chuẩn bị rơi vào tay thì lại bị gió cuốn đi, khóe môi mang nụ cười nhè nhẹ.

Đúng vậy Trương Thắng đang cười, đó không phải là nụ cười vui vẻ hay hạnh phúc nhưng đó thực sự là nụ cười.

Vì y không còn hoang mang nữa, không cảm thấy lạc lối nữa, y tìm ra được con đường mới cho cuộc đời mình, muốn thử bước vào lĩnh vực mới, còn kích thích hơn, tàn khốc hơn sáng nghiệp, ở nơi đó tài phú tái phân phối tính bằng giây, thành công thì trong chớp mắt thành phú hào, thất bại thì trắng tay.

Không chỉ để trả nợ cho anh Văn, nghĩ tới nó, Trương Thắng kích thích tới run người, có chút sợ, nhưng đa phần phấn khích vẫn nhiều hơn, cảm giác này giống như mấy năm trước chỉ dựa vào tin tức mơ hồ mà nghe lời Từ Hải Sinh vay vốn mua đất, cái này y từ bỏ cuộc sống an phận thủ thường của một con cừu.

Mùa thu cũng là mùa thu hoạch, những cánh đồng lúa chín vàng, những vườn cấy trái trĩu trịt.

Lần trước Trương Thắng rời trại giam với đôi mắt mờ mịt hoang mang, lần này là đôi mắt kiên định sắc bén.

Trương Thắng giờ mới thực sự trở lại.

….

Gần 3 rưỡi chợ thủy sản đã tan chợ, chỉ còn lác đác vài khách lượn lờ, mong vét được ít hàng giá rẻ, đa phần họ là những tiểu thương ít vốn, kiếm ăn từng ngày.

Mắt đất vương vãi nội tạng cá và tôm chết, công nhân vệ sinh chưa quét dọn, thương lai tụ tập thảo luận công việc, người một mình ngồi kiểm hàng, mùi tanh tưởi lởm giọng này không ảnh hưởng gì tới Chung Tình, bởi vì cô quen rồi, thậm chí cảm thấy thích nó, nó đại biểu cho chợ cô vẫn làm ăn tốt.

Chung Tình đang đi quanh chợ, chỉ cần rảnh là cô xuống chợ, mỗi ngày lúc tan chợ thì cô càng xuất hiện, thói quen này cô học Trương Thắng, trước kia ở công ty, cứ sớm chiều hai lần Trương Thắng đi quanh công ty một vòng, Chung Tình thường theo bên cạnh, liền thành thói quen.

Mà thói quen này Trương Thắng học từ Trương Nhị Đản, thương trường mưa gió bão bùng, người lên kẻ xuống, dù công thành danh toại hay thất thế sa sút, cũng sẽ mau chóng thành bong bóng lịch sử, nhưng phẩm chất ưu tú của họ thông qua nhiều con đường, luôn truyền thừa tiếp.

Bất kể Trương Nhị Đản rồi sẽ phải đối diện với hình phạt nào, ông ta vẫn là nhân vật truyền kỳ, có nhiều điều đáng học hỏi.

- Chung đại tỷ, chị thấy cua lớn hồ Dương Trừng của tôi thế nào, béo chưa, vừa đúng mùa, vừa tươi vừa thơm, chị mang vài con về ăn thử. Vương Râu đeo tạp dề đen, hồi hởi mời chào:

Chung Tình cúi xuống nhìn cua trong thùng nhựa lớn: - Không nhỏ, bao tiền một con?

Vương Râu xua tay: - Chị nói gì thế, vài con đáng gì. Rồi nhanh nhẹn chọn mấy con to nhất cho vào túi lưới buộc lại, nhét vào tay Chung Tình.

Chung Tình không nhận, đôi mắt phượng liếc hắn, cười tủm tỉm: - Đúng là cua hồ Dương Trừng chứ?

- Vâng, hàng chính tông, vận chuyển bằng máy bay tới đấy. Vương Râu vỗ ngực như đánh trống:

- Vương Râu, trước mặt Phật đừng có thắp hương giả, đồ Hoàng Hà khẩu phải không?

- Ai nói? Tên nào sủa càn cắn bậy, Chung đại tỷ, tôi là người ăn gian nói dối sao? Vương Râu miệng nói oang oang như thể oan lắm, song ghé tới gần Chung Tình: - Ôi trời ơi, lão phật gia, nói nho nhỏ một chút... Hề hề, Chung đại tỷ, đúng là cua Hoàng Hà khẩu, mà dám thề với chị ăn vào không kém tí nào. Người trong nghề ai cũng rõ cua hai nơi này là một loại, tổ cha thằng văn nhân nào đó làm bài thơ gì khen không rõ cua hồ Dương Trừng, nên mới mọi người mới bên trọng bên khinh.

Chung Tình nghiêm mặt: - Bất kể khẩu vị hai đằng giống nhau ra sao, nhưng một bên nhập vào giá rẻ, một bên bán ra giá đắt, làm thế có thích hợp không?

- Ài, làm ăn mà, thành thật làm sao sống nổi.

- Nhưng chỗ tôi không được. Chung Tình giọng mềm mại, nhưng lời nói không cho phản bác: - Vì sao " cẩu bất lý" ở Thiên Tân lại đắt? Vì tấm biển, cho dù anh có nói nó không ngon, không đáng, nhưng giá trị tấm biển đó đại biểu không ai không tin. Sắp Trung Thu rồi, người mua cua nhiều hơn, nếu có ai sành sỏi nhận ra, không chỉ anh mang tiếng, mà còn cả cái chợ này mang tiếng.

- Chung đại tỷ... Vương Râu cầu khẩn, một nữ nhân dám vung dao tự chặt tay mình không thèm chớp mắt, ai dám coi nhẹ lời nói của cô, hôm đó hắn còn tận mắt chứng kiến.

- Không thương lượng, mai đổi biển đi. Chung Tình nói thêm: - Tôi sẽ cho người làm vài tấm biển, một bên là cua Hoàng Hà khẩu một bên là cua hồ Dương Trừng, viết vài thông tin trên đó, so sánh giống khác hai loại và khẩu vị hai đằng, sẽ có người treo ở chỗ những người bán cua các anh. Tôi tin, tuy lợi nhuận có giảm nhưng người mua cua sẽ nhiều hơn, Vương Râu, làm ăn nhìn xa một chút, đừng chộp giật như thế.

Mấy nhân viên đi theo sau liền gật đầu ghi lại.

- Vậy làm phiền Chung đại tỷ. Vương Râu dù không tình nguyện lắm, nhưng vẫn phải nghe theo:

- Anh Vương, không cần thở dài như thế đâu. Đột nhiên có chàng trai cao lớn, đầu trọc ở đâu xuất hiện, nhìn số cua, nói xen vào: - Giữ chữ tín không phải là thật thà ngốc nhếch, nếu anh nhanh tay làm trước các hàng bán cua khác, tin tôi đi, sau vụ Trung Thu này, người ta sẽ truyền tai nhau, mua cua là phải tới chỗ Vương Râu, không lo bị lừa. Đừng coi chữ tín là gánh nặng, hãy lấy nó làm ưu thế.

- Giám đốc! Chung Tình nhìn thấy Trương Thắng khoanh tay đứng đó thì mừng lắm, dợm bước đi tới kịp, may mà kịp thời dừng lại, dặn dò nhân viên công tác vài câu, sau đó tới trước mặt y, giọng có chút giận dỗi: - Về từ khi nào, vì sao không gọi điện để tôi ra đón?

Trương Thắng cười: - Không cần, chỗ chị bận mà, giữa chúng ta còn phải khách khí như vậy sao?

Chung Tình lòng ngọt ngào, vén mái tóc mỉm cười, dịu dàng nói: - Về tôi làm cua cho cậu ăn, hôm nay có cua ngon lắm.

Mặc dù Chung Tình che dấu tốt, nhưng khoảnh khắc vừa rồi vẫn lộ ra vài phần nữ tính, khiến hình tượng nữ cường nhân mất sạch, xa xa Vương Râu nhón chân nhìn: - Này, kia là ai mà Chung đại tỷ thấy y là từ hổ biến thành mèo thế?

- Nói linh tinh! Nhân viên quản lý thị trường mắng nhỏ: - Đó vốn là tổng giám đốc của chung tôi, tên Trương Thắng.

- À, à, vậy thì biết rồi, chả trách. Vươn Râu vỡ lẽ:

- Về nhà chưa? Chung Tình mang một cốc trà Long Tình thơm ngào ngạt đặt trước mặt Trương Thắng:

- Chưa. Trương Thắng lắc đầu, thở hắt ra một hơi, đột nhiên cảm khái: - Cha mẹ ngày càng già, càng mong muốn con cái ở bên, còn con cái càng lớn càng muốn giương cánh bay đi thật xa, có khi vì sợ nghe cha mẹ càn nhằn mà không về. Đợi tới lúc con cái có hiểu ra những lời cằn nhằn đó là sự quan tâm, biết lắng nghe thì ít cơ hội nghe thấy nữa.

- Trong mắt cha mẹ tôi, có lẽ tôi thành đạt hơn em tôi, nhưng thế nào là thành đạt? Thằng Thanh nó có vợ hiền, có con, có gia đình êm ấm, không làm cha mẹ tôi phải lo lắng, còn có đứa cháu gái giúp ông bà quên đi cô đơn tuổi già. Còn tôi? Tôi nhiều tiền hơn nó, nhưng lại khiến cha mẹ lo lắng suốt...

- Làm sao vậy, chuyến đi phương nam không được thuận lợi à? Chung Tình nhíu mày hỏi:

Trương Thắng cười méo xẹo: - Cổ phần của tôi của ba công ty sắp thành của người khác rồi, chuyến đi này tôi làm hỏng một chuyện, nợ người ta khoản tiền lớn.

- Cái gì? Chung Tình hơi tái mặt, hỏi vội: - Mau nói cho tôi biết rốt cuộc là chuyện gì?

Trương Thắng dựa vào lưng ghế sô pha, thở hắt ra một hơi: - Chuyện hơi phức tạp, để tôi kể cho chị sau.

Chung Tình thấy y tâm tình không tốt, an ủi vài câu, lại hỏi: - Đem toàn bộ cổ phần của cậu chuyển nhượng rồi, còn thiếu bao nhiêu?

- Ừm... Cho dù lúc tổng công ty còn, e rằng tổng tài sản cũng không đủ trả. Hôm nay tôi tới đây là muốn đem tin này nói cho chị, chị là cổ đông lớn có quyền biết, rồi tôi còn tới chỗ anh béo và Hắc Tử một chuyến.

- Làm sao... Chung Tình thẫn thờ mất một lúc, định hỏi lại thôi, cô không dám tin, Trương Thắng vừa mới khỏi trại, tưởng rằng kiếp nạn đã qua, ai ngờ lại gặp phải chuyện lớn hơn, lần trước cô nhìn ra Trương Thắng có chút sa sút chán nản, chỉ sợ thêm chuyện này nữa, y không gượng dậy nổi. Trương Thắng đã như thế cô càng phải cứng cỏi hơn kiên cường hơn làm chỗ dựa cho y, ngồi xuống bên cạnh nhỏ nhẹ trấn an: - Đừng nản, cậu còn chưa mất hết, nhớ không cổ phần của tôi ở chợ thủy sản là của cậu, chỉ cần giữ lấy nó, chúng ta còn hi vọng. Chợ đang làm ăn tốt như thế, giờ thêm cậu nữa, nhất định ngày càng phát đạt, khi cậu tới đây, khởi đầu còn thấp hơn thế này cơ mà? Phấn chấn lên, được không?

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang