Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6415 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 114
một đêm nhiều sự kiện (1).

❊ ❊ ❊

Tiểu Thôn Nhất Lang ngồi đó tự rót rượu uống, khóe mắt vẫn nhìn Tiểu Lộ, vẻ mặt tinh nghịch mang chút trẻ con của cô làm ngứa ngáy, nâng chén lên:

- Cô Trịnh, cạn nào.

- Xin lỗi ngài Tiểu Thôn, tửu lượng của tôi kém lắm, thực sự không uống được nữa đâu.

Tiểu Lộ không biết ông ta có hiểu được mình nói không, nên vừa nói vừa lấy tay ra hiệu, kèm theo nụ cười xin lỗi.

- Ồ, không sao, tôi mời, uống.

Tiểu Thôn Nhất Lang ra hiệu, cầm chén rượu đi tới ngồi xuống bên cạnh Tiểu Lộ, mùi u hương nhè nhẹ tỏa ra khi say rượu của thiếu nữ còn dễ làm người ta say hơn rượu, cô vừa mới ngồi nhích sang một bên thì ông ta vươn tay ra, giọng ngả ngớn:

- Nào nào, không phải uống bình thường, tôi dạy cô một kiểu uống rượu mới.

Rồi ngậm rượu vào miệng trề cái môi dầy ra muốn hôn Tiểu Lộ.

Tiểu Lộ kinh hãi, nhanh như chớp cần cốc rượu hất vào mặt Tiểu Thôn Nhất Lang, nhân lúc ông ta bất ngờ, vùng thật mạnh thoát khỏi vòng tay ông ta, kéo cửa, không cả đi giày, cứ thế chạy bán sống bán chết.

Hành lang nơi này quanh co nhỏ hẹp, hơn nữa phòng nào cũng giống phòng nào, Tiểu Lộ trong lúc kinh hoàng, không tìm được lối ra.

Tiểu Thôn Nhất Lang mặt đỏ phừng phừng, vừa rồi tiểu lộ vùng vẫy làm vạt áo ông ta phanh ra, để lộ nhúm lông đen ở ngực, miệng kêu gì đó không rõ đuổi theo cô gái đang hoảng loạn phía trước, hai tay giang ra, có vẻ rất hưởng thụ quá trình truy đuổi này, không hề vội bắt Tiểu Lộ, thi thoảng qua mấy gian phòng mở, bên trong có người Nhật Bản uống rượu, thấy cảnh này không ai can ngăn, còn cười vui vẻ.

Tiểu Lộ vừa chạy vừa rút di động ra bấm số, nhưng điện thoại vừa mới thông thì Tiểu Thôn Nhất Lang nhào tới...

Chiếc xe taxi đi vào một tiểu khu yên tĩnh, xe của Trương Thắng cũng bám theo.

Đây vốn là khu tập thể của công chức sở công an tỉnh, nhà kiểu cũ xây bằng gạch, tối đa chỉ năm tầng, đại bộ phận diện tích là sân bóng rổi, vườn quả, bãi cỏ. Hiện đã bán hết cho nhà đầu tư, những chỗ đất trống kia không xây nhà thì cũng đang dọn mặt bằng, tiểu khu trông qua có thêm vài phần khí tức đô thị hiện đại, song thiếu đi không khí yên tĩnh nhàn nhã trước kia.

Đi qua cổng tiểu khu rẽ phải thì toàn bộ đều là nhà kiểu cũ, chỉ cao hai tầng, có điều mỗi căn nhà có sân trước sau độc lập, sân có cây lê, hải đường, cùng rau quả, cửa còn bắc giàn nho. Vốn tất cả đều bố cục giống nhau, nhưng giờ có người tự ý xây thêm nhà kho, gara, thế là thành lộn xộn.

Xe taxi dừng lại, Tần Nhược Lan vội vã xuống xe, định chạy vào nhà nhưng Trương Thắng đã nhanh chân chặn đường:

- Nhị tiểu thư, hôm nay làm gì thế hả? Tôi đắc tội gì với cô chứ?

Tần Nhược Lan đứng lại, lúc này trời tối hẳn rồi, xung quanh yên tĩnh, chỉ cuối hành lang làm bằng giàn nho có cái đèn nhỏ, cô đứng xoay lưng về phía ánh sáng, không nhìn rõ mặt:

- Anh đuổi theo tôi làm cái gì? Tôi không thoải mái, mai là ổn.

Trương Thắng từ từ đi tới, nghiêng đầu nhìn mặt Tần Nhược Lan, nghi hoặc:

- Thật không, xưa nay cô luôn thẳng thắn, có tâm sự gì đừng dấu tôi.

Tần Nhược Lan giống trước kia đấm cho y một cái, cố gượng cười:

- Đương nhiên rồi, đừng làm vẻ mặt trịnh trọng như vậy, tâm sự gì được chứ? Này, nhìn người ta như thế nữa, người ta xấu hổ đấy.

- Cô thật là...

Trương Thắng ôm vai, nha đầu này cứ ra tay là dùng hết sức, chẳng nương tay tẹo nào:

- Về đi, nhìn anh kia, đừng để đám Hạo Thăng tưởng tôi bị làm sao, cười sau lưng tôi.

Trương Thắng có cảm giác rất lạ, không nói rõ ràng được ở chỗ nào, chỉ là nhà Tần Nhược Lan kia rồi, cho dù có chuyện gì cũng không đáng lo nữa, nói chuyện sau cũng được, gật đầu:

- Vậy tôi về đây, nghỉ sớm đi nhé.

- Thắng!

Trương Thắng vừa đi vài bước thì Tần Nhược Lan gọi, quay lại:

- Ừm.

Tần Nhược Lan kìm bước chân vừa dợm tiến tới:

- Con heo nhỏ của tôi sắp sinh heo con, tới khi đó tôi tặng anh một con.

Trương Thắng định nói không có thời gian nuôi, nhưng lúc này không muốn từ chối cô điều gì, gật đầu:

- Được, không còn gì nữa tôi về đây.

- Thắng!

- Ừ?

Trương Thắng lại quay đầu:

- Sau khi anh kết hôn, nếu có thời gian... Thì đi uống rượu với tôi được không?

Trương Thắng bật cười:

- Đương nhiên rồi.

Có điều tới lúc này mà y còn chưa cảm nhận được điều gì khác thường thì nên đi đầu thai được rồi, hối hận vì đuổi theo Tần Nhược Lan tới đây, giờ y chỉ muốn chạy thật nhanh khỏi cái nơi này:

- Vậy tôi... tôi về!

Nữ nhân mẫn cảm hơn nam nhân gấp bội, Tần Nhược Lan lập tức nhận ra Trương Thắng muốn "chuồn", lòng đột nhiên sợ hãi, sợ y xoay người đi lần này sẽ không bao giờ gặp lại nữa, chạy nhanh tơi, nhào thẳng vào lòng Trương Thắng, hai tay ôm chặt lấy hông y, như hận không thể hòa vào người Trương Thắng.

Trương Thắng chết lặng, cứ đứng ngây ra đó như thằng ngốc, hai tay cũng buông xuôi, Tần Nhược Lan nhón chân, kéo đầu y xuống. Trương Thắng cảm thấy hai cánh môi mỏng mềm mềm dán vào môi mình, hôn một cách cuồng loạn, giống như con chim nhỏ mổ môi y, làm y hơi đau.

Thình lình Tần Nhược Lan đẩy Trương Thắng ra, bật khóc:

- Anh là đồ khốn kiếp! Vì sao tôi lại thích anh? Mẹ nó chứ, vì sao?

Rồi vung tay cho Trương Thắng một cái tát trời giáng, khóc gào:

- Tôi hận anh.

Xoay người chạy đi.

Trương Thắng đưa tay ra, vừa chạm vào áo Tần Nhược Lan liền ủ rũ buông xuống, nắm chặt.

Tân Nhược Lan chạy tới trước hiên cửa, dừng lại, xoay người, khuôn mặt hồng rất mê người, mắt còn đeo giọt lệ long lanh, Trương Thắng vẫn đứng im đó với cánh tay đưa ra nửa chừng, thế là đủ rồi, trong lòng đột nhiên có suy nghĩ " anh ấy, anh ấy liệu có đuổi theo không, nếu có.. Mình có nên tranh đấu..." Suy nghĩ đó làm toàn thân Tần Nhược Lan run bần bật, cô không muốn làm chuyện thiếu đạo đức đó, nhưng không cưỡng lại được dụ hoặc của nó.

Dưới giàn nho, Trương Thắng bị tiếng di động làm giật mình, trong lúc tinh thần hoảng hốt, theo bản năng ấn nhận máy.

- Thắng, mau... cứu em với..

Giọng nói mang theo tiếng khóc của Tiểu Lộ làm Trương Thắng kinh hoàng:

- Tiểu Lộ, chuyện gì? Em ở đâu..

- Quán núi Phú Sĩ, đường Thải Hồng, có... Á...

Trương Thắng không một tích tắc lao ra ngoài sân, nhảy lên xe, phóng vút đi.

Tần Nhược Lan thất thần nhìn theo, người mất hết sức lực dựa vào cửa, từ từ trượt xuống, bật khóc tức tưởi.

Tầng một chỉ có hai chị em ở, lúc này Tần Nhược Nam đang nằm trên giường đọc sách, chợt nghe thấy tiếng khóc, người như con báo cái lao khỏi giường, mở cửa, nhìn thấy em gái, ôm lấy:

- Tiểu Lan, em làm sao?

- Chị.

Tần Nhược Lan ngẩng đầu lên, mắt ướt nhòe:

- Tên khốn kiếp đó bắt nạt em.

- Ai, đứa nào? Cho chị biết.

Tần Nhược Nam vô thức sờ tay về phía hông:

Tần Nhược Lan lắc đầu, đứng dậy chạy về phòng, nằm úp mặt xuống giường, vô cùng tủi thân nói:

- Người ta lần đầu tiên thích một người, vậy mà y bỏ đi không thèm quay đầu... Hu hu hu.

Tần Nhược Nam lẩm bẩm:

- Tiểu Lan yêu rồi? Nó yêu ai thế, kẻ này ngay cả em gái mình cũng không nhìn trúng, cái thằng kia có bệnh à?!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »