Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6362 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 186
lần đầu tới ôn châu.

❊ ❊ ❊

Hôm nay cả vợ chồng Quách Y Tinh, Triệu Kim Đậu, Chung Tình đi tiễn Trương Thắng ra sân bay, làm như y đi một chuyến không về vậy, Chung Tình thì không cần nói, vợ chồng Quách Y Tinh nhiệt tình như vậy là một phần do áy náy, cả hai không nghĩ Trương Thắng lại trở về lại hoàn toàn không có ý lấy cái công ty, khiến hai vợ chồng họ bàn tay suốt đêm thành uổng công làm tiểu nhân.

Dù thế nào cả Trương Thắng và Quách Y Tinh đều không thể quay trở lại thời bạn bè vô tư không chút toan tính như trước nữa rồi.

- Cám ơn anh. Cô gái vất vả nâng cái ba lô của mình cất vào vị trí trên đầu, Trương Thắng nhanh nhẹn đứng lên giúp một tay, cô gái mỉm cười hỏi người bạn đồng hành điển trai của mình: - Anh đi một mình à?

Trương Thắng gật đầu: - Ừ, cô cũng thế?

- Đứng vậy, anh đi công tác sao?

Cô gái rất xinh xắn, mặt mũi thanh tú, toàn thân mặc trang phục màu trắng, vừa cao quý lại ưu nhã, đúng là người đẹp đô thị tiêu chuẩn.

- À, tôi đi du lịch.

- Du lịch? Cô gái cười khúc khích: - Ôn Châu đâu phải thắng cảnh du lịch, lại còn đi một mình nữa.

- Du lịch giải khuây.

Trương Thắng trả lời đơn giản, cô gái "ồ" khẽ một tiếng, tỏ ra biết ý, nhoẻn miệng cười, cầm tờ báo lên đọc.

Máy bay cất cánh, Trương Thắng có một thói quen, cứ đi xa là ngủ, bất kể là đi tàu hỏa, ô tô hay máy bay, thế nên chẳng bao lâu khép mắt ngủ, rồi lại không biết qua bao lâu, thấy vai mình hơi nặng, mở mắt ra thấy cô gái bên cạnh đã ngủ say, tờ báo đặt lên đùi, đầu tựa vào vai y, mùi hương thoang thoảng luồn vào mũi, từ góc độ của y nhìn thấy hết mảng da ngực trắng nõn giữa cổ áo.

Nếu là trước kia, y thoải mái bổ mắt một phen, Trương Thắng bây giờ đơn giản đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy ánh mặt trời hơi chói mắt, vươn tay ra đóng lại, cô gái vẫn ngủ rất ngon lành, Trương Thắng còn hơi hạ người xuống, để vai mình ở tầm vừa vặn nhất, sau đó tiếp tục nhắm mắt ngủ.

- Các vị hành khách chú ý, mười lăm phút nữa máy bay của chúng ta sẽ tới sân bay Vĩnh Cường thành phố Ôn Châu...

Giọng nói phát ra từ loa làm cô gái giật mình tỉnh giấc, thấy mình gối đầu vào vai Trương Thắng ngủ, rối rít xin lỗi: - Xin lỗi anh, thật có lỗi quá.

- Không sao, cơ hội này không phải ai cũng gặp được. Trương Thắng vừa đùa vừa hoạt động cánh tay hơi tê, phá tan sự lúng túng của đôi bên:

- Hi hi, rất có phong độ quý ông, tôi là Y Du, lần này về Ôn Châu tham gia liên hoan tụ tập với bạn bè đại học, tôi học ở đó bốn năm, rất thông thuộc. Nếu anh đi du lịch thật, tôi sẽ làm hướng dẫn viên cho anh, coi như báo đáp anh cho mượn vai.

Lời mời từ một mỹ nhân như thế, có chàng trai nào không tơ tưởng linh tinh, Trương Thắng cười, khéo léo từ chối: - Cám ơn cô, bạn bè tụ tập, nhất định du sơn ngoạn thủy, uống rượu ca hát, tôi không nên làm phiền.

- Con người anh thật đúng là. Y Du lấy di động ra: - Cho tôi số di động đi, đợi tham gia tụ hội với bạn bè xong sẽ gọi điện cho anh.

- Thực sự không cần mà, tôi đi chơi không mục đích, có lẽ đáp xuống Ôn Châu thấy không hợp lại đi nơi khác. Trương Thắng cười nhẹ, nhìn ra ngoài cửa sổ:

Y Du hơi bất ngờ, cô từ nhỏ xinh đẹp hơn người, chưa bao giờ bị chàng trai nào từ chôi, hơi bĩu môi, kiêu ngạo thu di động lại.

Đã tới sân bay Ôn Châu, hành khách nối đuôi nhau đi ra, sân bay rất nhỏ, chỉ có hai đường băng, nhà chờ cũng hai tầng cũ kỹ, trang thiết bị đơn sơ, so với đại đa số các sân bay trong nước, nó như con vịt xấu xí, vậy mà ở phương bắc, Ôn Châu gần như là từ đại biểu cho phú quý.

Hành lý Trương Thắng rất gọn gàng, chỉ có một cái túi nhỏ chứa vài ba bộ quần áo để thay, cho nên không có hành lý ký gửi, nhanh chóng xuống máy bay, đang nhìn quanh ngắm thành phố lần đầu mới đặt chân tới này thì chợt có cảm giác như bị theo dõi, y đi trong đám đông, thi thoảng quay ngoắt đầu lại, nhưng không phát hiện ra bất kỳ điều gì khác thường, nhưng cảm giác này tuyệt đối không phải là nghi thần nghi quỷ, y liền đề cao cảnh giác, thời gian trong trại, cảm giác của y nhạy bén hơn không ít.

"Đúng là có vấn đề!", Trương Thắng đi ra cổng sân bay phát hiện một người không giống với những người đón tiếp khác, hắn mặc ăn mặc bình thường trông bề ngoài hoàn toàn không có gì đáng chú ý, chỉ điều một tay cho vào túi, vẻ mặt có phần lạnh, đứng im không nhúc nhích, nhất là đôi mắt rất tập trung, chú ý từng hành khách đi ra, Trương Thằng lùi lại một chút, vờ cúi xuống buộc hành lý lại hành lý để quan sát, quả nhiên mỗi nam hành khách đi riêng là hắn chú ý rất kỹ.

Trương Thắng kéo thấp mũ lưỡi trai, đang tính làm sao qua mặt kẻ này, bống thấy Y Du kéo cái va li, đeo lệch một cái túi, có chút vất vả, cái túi cứ đập liên hồi vào mông.

Y lập tức đi tới, thái độ nhiệt tình: - Mỹ nữ, va li nặng thế này, chắc mang quà cho bạn học đúng không? Nào, để tôi giúp. Nói rồi cầm lấy ngay cái va li.

Y Du hơi ngẩn người, tức thì cười tươi như hoa, té ra lúc nãy định chơi trò dục cầm cố túng với người ta, thấy người ta bơ đi liền sán tới, nam nhân đúng là đều giống nhau, cằm hơi hếch lên: - Đúng thế, mấy năm không gặp, mang cho mọi người ít quà. Sao vậy anh chàng đẹp trai, muốn hướng dẫn viên miễn phí này rồi à? Trương Thắng cười hì hì không đáp, nhưng đi gần thêm một chút, vai kề vai, còn đeo thêm kính râm, nam đẹp trai, nữ thời thượng, đúng là cặp tình lữ xứng đôi vừa lứa.

Thuận lợi ra khỏi sân bay, người kia vẫn còn đứng đó quan sát đám đông, Trương Thắng thở phào. Y Du nói: - Cám ơn anh giúp mang hành lý, bạn học tôi tới đón, anh ở đâu, cho anh đi nhờ.

- Cám ơn cô. Trương Thắng quay đầu quan sát: - Tôi ở nơi khá hẻo lánh, không làm phiền cô nữa, taxi...

Y Du ngớ người, gọi với theo: - Này, cho tôi số di động.

Trương Thắng khom lưng chui vào taxi, vẫy tay: - Có duyên thì gặp lại, chúc tụ hội vui vẻ.

Y Du lại lần nữa ngớ người, nhìn theo cái xe taxi, lẩm bẩm: - Đồ khốn! Không phải sinh lý có vấn đề chứ?

Cô đặt cái túi xuống, lấy ra bao thuốc lá nữ, sành điệu châm lửa rít một hơi. Đằng sau một nam nhân trung niên dáng không cao, nhưng rắn chắc nghe thấy lời cô, ánh mắt nhìn về phía Trương Thắng vừa bắt taxi đi, hơi trầm tư mỉm cười.

Người Ôn Châu được mệnh danh là người Do Thái của Phương Đông.

Cả cái địa cầu này ngoại trừ chỗ không thích hợp cho nhân loại cư trú thì gần như nơi nào cũng có sự hiện diện của người Ôn Châu, từ những nước phát triển như Mỹ, Pháp, Ý cho tới nơi nghèo khó như Châu Phi hay bất ổn như Trung Đông, đâu cũng có dấu chân của bọn họ.

Bọn họ di dân từng thôn cả thôn, đa phần ngay tiếng phổ thông còn nói chẳng sõi, nói gì tới tiếng Anh, tiếng Úc, thế mà dám rời quê hương xông pha. Cho dù là người hiểu tiếng nước ngoài, được giáo dục cao tầng thì cũng mấy ai có cái dũng khí này? Chỉ riêng điểm đó thôi, không phục người Ôn Châu không được.

Nơi này là cái nôi của xí nghiệp vừa nhỏ, nhiều tới mức đếm không xuể, tùy tiện đi vào bất kỳ một cái thôn nào cũng thấy công xưởng. Danh tiếng lớn nhưu vậy, xĩ nghiệp nhiều như vậy, trong ấn tượng của Trương Thắng, Ôn Châu phải là nơi giàu chảy mỡ.

Bởi thế Trương Thắng mang tâm thái của người hành hương tới thánh địa, nhưng tới sân bay y đã thất vọng rồi, rời sân bay càng thất vọng hơn, diện mạo đô thị của Ôn Châu chẳng có gì khác thành phố khác, thậm chí còn tệ hơn, cũ kỹ lộn xộn. Chỉ có điều người dân nơi này bước chân vội vã, có cảm giác tiết tấu cuộc sống rất gấp gáp.

Tuy chưa chắc người ở sân bay đã nhắm vào mình, nhưng Trương Thắng không dám lơ là, y lên xe bus đi vòng quanh nội thành Ôn Châu mấy lượt, đến con phố người qua kẻ lại tấp nập chật chội mới nhảy xuống, xuyên qua mấy khu chợ, hai con phố, mới bắt taxi đi tiếp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »