Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6285 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 134
bài ca tương phùng.

❊ ❊ ❊

Dỗ được Miêu Nhi đi rồi, Tiểu Lộ quay đầu lại, tuyết vẫn rơi, nhưng trước cửa trống không, không còn thấy Trương Thắng đâu nữa, lòng chợt hoảng hốt.

Trịnh Lộ nổi cáu:

- Tiểu Lộ, em muốn người ta phải làm gì nữa đây, mau đuổi theo đi.

Tiểu Lộ lòng trống rỗng, nhưng tự tôn làm cô không thể chạy theo, cố làm ra vẻ thoải mái:

- Được rồi, chị đừng lo chuyện không đâu nữa, mau dọn dẹp về nhà đi.

Ra cửa kéo rèm xuống, tranh thủ nhìn phía đầu đường, thấy một bóng lưng dẫm lớp tuyết dày, từng bước đi về cuối phố, mắt cay xè, nghĩ:" Mai... Mai anh ấy tới, mình sẽ ninh sườn đợi anh ấy, rồi theo anh ấy về nhà."

Gió thét gào, tuyết rơi từng mảng như lông ngỗng, Trương Thắng không lái xe, y biết mình sẽ không thể khống chế được, nên cứ vậy bước đi, ô cũng không cần nữa, nếu không có cái lạnh kia, y không cảm nhật được sự tồn tại của mình.

- Kết thúc rồi.

Trương Thắng ngửa đầu hét lớn như điên dại, hai tay xé toang cổ áo, mặc cho gió tuyết kéo vào ngực, khiến không ít người đi đường hoảng sợ né tránh.

Tập tễnh như con thú bị thương tìm nơi ẩn nấp, Trương Thắng đi về phía quảng trường Hòa Bình cách đó không xa, cũng không phải y định tới đó, đôi chân cứ vậy đi thôi.

Nơi này rất náo nhiệt, cho dù tuyết lớn, nhưng quảng trường vẫn đông đúc, những quán được phép bán pháo treo tấm băng đỏ thật to thu hút khách hàng, một số người vừa tan ca đẩy xe đạp qua lại giữa các quầy hàng, giỏ xe là cá muối, hoa quả, những món đồ Tết mà đơn vị phát cho.

" Giống như thời mình còn ở nhà máy, khi đó tuy khổ cực một chút, nhưng cuộc sống đơn giản vui vẻ, được một quyền lịch, chia vài cân cá là thỏa mãn lắm rồi, bây giờ, tiền không không thiếu, nhưng..."

Trương Thắng cười yếu ớt, phía trước có cô gái xoay lưng lại phía y, đứng cạnh quầy bán pháo, đang khẽ hát:

- Chân tình như hoa mai nở, tuyết lạnh chẳng vùi lấp được..

Tiếng ca đó làm Trương Thắng nhớ tới một người, một chuyện, trong lòng nổi lên nhiều hình ảnh khó quên, nhất thời như thời không rối loạn.

Chủ quán hỏi:

- Cô lấy chừng này thôi hả?

Cô gái ngừng hát:

- Cả hộp pháo to kia nữa, anh buộc cùng nhau đi.

Dậm dậm đôi chân tê cứng vì lạnh:

- Thật là, thường ngày thì suốt ngày lượn lờ quanh mình, bây giờ muốn một lái xe miễn phí cũng không có.

Giọng nói này... Trương Thắng quay ngoắt đầu sang nhìn.

Tuy là mùa đông, vóc người cô gái hiện ra vẫn thon thả, mặc váy cùng quần tất, một chiếc áo da và khăn quàng vai kiểu cổ, đầu đội mũ lông phong cách Nga, vừa cá tính và cao nhã, rất biết cách ăn mặc, nhưng không biết giữ ấm, con gái đông bắc là thế, vì đẹp nên lạnh cũng không chịu mặc nhiều, điển hình thích đẹp không cần mạng.

- Tiểu Lan!

Ma xui quỷ khiến thế nào mà Trương Thắng lại gọi:

- Anh.. Thắng!

Tần Nhược Lan quay đầu, từ sợ hãi chuyển thành vui mừng:

Trương Thắng thiếu chút nữa muốn cắn đứt lưỡi mình, cười như vừa nuốt cả đống mật đắng nghét:

- Sao, em lại ở đây?

- À, sắp Tết... Cha mẹ em về quê, em không muốn về... Ở một mình cô đơn.

Tần Nhược Lan không biết sao lại xấu hổ, còn ấp úng, chẳng giống bản thân chút nào:

- Chị em đâu? Sao không tới nhà Hạo Thăng?

Từng là cô gái cùng trải giây phút triền miên, đột nhiên xuất hiện trước mắt, không khỏi thiếu tự nhiên, nhất là cô gái bị mình lấy đi lần đầu tiên.

- Em không muốn đi, chị em... Là cảnh sát hình sự, gần đây có vụ án, không để ý tới em.

Hai tay Tần Nhược Lan cứ nắm vào lại buông ra:

- Cô ơi, buộc xong rồi, tổng cộn 264 đồng, bớt cho cô bốn đồng.

Chủ hàng gọi:

Trương Thắng chủ động lấy ví ra:

- Để anh trả, xe của em đâu?

- Em không đi xe, một mình buồn chán thế là đi lung tung tới đây, đột nhiên muốn đốt pháo chơi.

- Vậy...

Trương Thắng không muốn quay lại tiệm hoa kia lấy xe nữa, đó là nơi y để lại một phần trái tim rồi:

- Bắt taxi, anh giúp em đưa sang đường.

- Dạ...

Tần Nhược Lan líu ríu theo sau:

Hai người tới bên đường, không ai nhìn ai, ở giữa cách nhau một khoảng, số pháo Tần Nhược Lan mua rất nhiều, cô gái này mua chẳng tính toán gì, đúng kiểu đại tiểu thư.. À là nhị tiểu thư, mua cả đống to tướng, muốn xách một mình cũng không xong.

Đoạn đường này là chỗ tấp nập, bắt taxi không khó, thoáng cái có xe rồi, nhìn Tần Nhược Lan vất vả chuyển pháo lên xe, Trương Thắng thở dài một tiếng, cũng đi theo.

Dọc đường không ai nói gì, xe lặng lẽ đi vào tiểu khu, tới cửa nhà Tần Nhược Lan.

Trương Thắng cũng có chút kiến thức về nơi này, biết những người được phân cho nhà độc lập đều là tướng quân đội nghỉ hưu, xét tuổi thì cha Tần Nhược Lan chưa nghỉ hưu được, cho nên hẳn là nhà của ông nội cô, y không hỏi.

Tần Nhược Lan xuống xe, đưa tay ra, nói:

- Tuyết vẫn rơi.

- Anh.. Giúp dem đưa pháo vào nhà.

Tần Nhược Lan "vâng" một tiếng, song không nhúc nhích, lát sau lí nhí nói:

- Thời gian qua... Anh sống có tốt không?

Cô nghe đám Lý Nhĩ nói loáng thoáng chuyện Trương Thắng và Tiểu Lộ chia tay ngay hôm đi lấy giấy chứng nhận kết hôn, họ không rõ vì sao, nhưng cô biết.

- Không hề tốt.

-...

- Trực giác của nữ nhân thật đáng sợ, cũng có lẽ là anh chột dạ, bị Tiểu Lộ nhìn ra, cô ấy hỏi anh... về em.

Trương Thắng cười tự trào:

- Anh muốn nói dối, rốt cuộc... không dám nói dối cô ấy... cô ấy đi rồi.

Tuyết rơi, bốn phía trắng xóa, tiểu khu tĩnh mịch, căn nhà cổ, khung cảnh như mộng như ảo.

- Xin lỗi...

Tần Nhược Lan mấp máy môi:

- Tại em hết... Em không ngờ lại thành ra như vậy, hai người... Còn vãn hồi được không?

Trương Thắng lắc đầu, nhớ cảnh tượng kia ở tiệm hoa, nỗi đau đó làm y cơ hồ không thở nổi:

- Em không hiểu đâu, cô ấy rất cố chấp, một khi tổn thương là lẩn tránh.. Anh đã cố gắng hết mức, nhưng hôm nay cô ấy đã cho anh câu trả lời hết sức rõ ràng... Tất cả kết thúc rồi.

- Em xin lỗi.

- Đừng nói thế, anh phụ cô ấy, cũng phụ em, người phải nói lời xin lỗi là anh.

Tần Nhược Lan cúi đầu nghẹn ngào:

- Em, em biết anh hận em, em phá hỏng hạnh phúc của anh, nhưng em thực sự không muốn làm thế... Đêm hôm đó không biết làm sao, tới giờ em vẫn cảm giác như nằm mơ.

Có lẽ vì đau tới mức tê liệt mất cảm giác rồi, cho nên Trương Thắng cực kỳ bình thản, đưa tay lau nước mắt cho Tần Nhược Lan:

- Được rồi, lòng anh đang loạn, em đừng khóc nữa. Nam nhân không muốn, chẳng lẽ nữ nhân cưỡng gian được sao?

Tần Nhược Lan lòng đau khổ, vẫn bị câu này làm phì cười, cười ra thấy xấu hổ, quay đầu đi:

- Vậy đêm đó anh có muốn không?

Hỏi xong mặt đỏ bừng bừng.

Trương Thắng không trả lời, hơi thở Tần Nhược Lan dồn dập, bất thình lình tóm lấy tay Trương Thắng, đưa lên miệng, cắn mạnh, nước mắt chan hòa.

Nhìn khuôn mặt đầy bi thương tủi hờn đó, Trương Thắng nghiêng người tới, Tần Nhược Lan run run, buông tay y ra, khép mắt lại, hàng mi dầy như cỏ mùa xuân, đẹp mà ôn hòa.

Nhưng Trương Thắng không hôn cô như tưởng tượng, mà xách túi pháo cô đặt bên cạnh:

- Đi, anh giúp em đưa đồ vào nhà.

Tần Nhược Lan mở mắt, khịt mũi, hồi hận vì cắn y quá nhẹ.

Ngồi ở phòng khách có một chút thôi mà hoa quả, hạt dưa, kẹo, bánh đã bày hết trước mặt Trương Thắng, còn chạy đi đâu kiếm được cái gạt tàn nữa.

Hành động lấy lòng của cô làm Trương Thắng không thoải mái, trước giờ chỉ có mọi người phải lấy lòng bà cô này:

- Em... Đừng lấy thêm gì nữa, anh ngồi một lúc là đi.

- Dạ...

Tần Nhược Lan dè dặt nói:

- Hôm nay... Chỉ có mình em ở nhà.

Giọng cô rất nhỏ, rất cám dỗ, mấy nam nhân kháng cự lại được ám thị như thế, nhất là từ cô gái xinh đẹp trẻ trung, đa tình, Trương Thắng lúng túng:

- Anh biết, lúc ở quảng trường em đã nói rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »