Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6459 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 168
chiến tích đau thương của trương thắng.

❊ ❊ ❊

- Giám đốc Lương..

Giám đốc Lương đi làm về, liền nhìn thấy cô gái xinh đẹp với nụ cười ngọt ngào đứng lên chào hỏi mình rất lễ phép.

- Tìm anh đấy, đợi lâu rồi. Bà Lương nhìn chồng lạnh lùng nói, thái độ rất bất thiện.

Trước kia có khách tới nhà, nhất là khách mang theo quà cáp, bà Lương vô cùng hoan nghênh, cho dù là những cô gái trẻ xinh đẹp cũng không nghi ngờ, thái độ của bà thay đổi từ mùa hè năm ngoái.

Khi đó đồng nghiệp nhờ bà giúp đưa người quen trong trại tạm giam ra, bà Lương đồng ý nói với chồng, giám đốc Lương liền xin nghỉ phép cùng vợ và nữ đồng nghiệp tới trại tạm giam số 5.

Người trong cái trại tam giam này đa phần liên quan tới giao dịch tình dục, giám đốc Lương tới gặp người bạn làm lãnh đạo nơi này, người quen của nữ đồng nghiệp chẳng phạm tội gì to, thường phạt hành chính là thả, chẳng qua đang lúc thành phố triển khai truy quét mua bán dâm nên bị giam thôi, bạn bè đã nói, liền thả luôn.

Giám đốc Lương có thể diện lắm, được hai nữ nhân tâng bốc lên tận mây xanh, nhưng đang đi ra ngoài, bị một nữ nhân nhìn thấy.

Thấy ông ta dẫn ba nữ nhân ra ngoài, liền nhào tới cửa, nói lớn: - Anh Lương, anh Lương, anh tới thăm ai thế, giúp em một câu, cho em ra với.

- Cả em nữa, anh Lương, nhớ em không? Em ở khách sạn Phi Long, anh giúp em ra, em phục vụ miễn phí cho anh, anh thích kẹp ba đúng không, hai đứa em chiều hết.

Thế là từ đó trở đi giám đốc Lương sống trong dầu sôi lửa bỏng, phàm là khi nào phải trực ban là phân thời gian gọi điện báo cáo với vợ, dùng điện thoại cơ quan mới chấp nhận. Bình thường đi xã giao cũng quy định thời gian nghiêm ngặt, giám đốc Lương vì đuối lí, nên không dám đánh phát rắm nào.

Hôm nay một cô gái xinh đẹp như thế tới nhà, bà Lương cực kỳ không thích, trừng mắt đe dọa chồng, bế con trai lên: - Con trai cưng, nếu tuần này được điểm cao, cuối tuần mẹ bảo cha cho đi công viên chơi.

Con trai giám đốc Lương 7 tuổi, béo múp béo míp, đang gặm chocolate do cô gái kia mang đến, nghe tới học là cực kỳ không muốn rồi, nhưng nghe tới công viên là hớn hở ngay: - Vậy phải cho con chơi game cơ.

- Được được, con muốn gì cũng được. Bà Lương vào phòng giao bài tập cho con trai, sau đó áp tai vào cửa nghe ngóng.

Giám đốc Lương nhìn hai cái túi trên bàn, có thuốc lá, rượu, thực phẩm bổ dưỡng, đàng hoàng ngồi xuống, nói to cho cả vợ nghe: - Đồng chí, mời ngồi, không biết thế này là..

Tiểu Lộ ngồi xuống, hai chân khép lại, tay đặt lên đầu gối, có chút khẩn trương nói: - Giám đốc Lương, tôi là... bạn gái của Trương Thắng.

Phạm nhân trong trại rất đông, giám đốc Lương làm sao nhớ hết được, nhưng nói tới Trương Thắng thì không thể không biết, hôn nữ cảnh sát, đánh lão đại, rồi bị ám sát, sau đó đột nhiên được anh Văn bảo vệ, thuộc thành phần chú ý đặc biệt, thái độ lập tức trở nên cảnh giác: - Đồng chí gặp tôi có chuyện gì?

- Giám đốc Lương, anh ấy bị oan …

- Không liên quan tới tôi, tôi không phải viện kiểm sát, không phải tòa án, cô tìm nhầm người rồi. Giám đốc Lương cắt lời ngay:

Tiểu Lộ cười thật ngọt: - Tôi biết, nhưng dù sao anh ấy chỉ là nghi phạm an toàn anh ấy trong trại do giám đốc phụ trách đúng không?

Giám đốc Lương hồ nghi hỏi: - Vậy thì sao?

Tiểu Lộ thu lại nụ cười, nhìn quanh, vẻ mặt khẩn trương như có đặc vụ theo dõi, làm giám đốc Lương bất giác bị cảm nhiễm nhìn quanh theo.

- Giám đốc Lương, tôi nghe nói trong trại có người muốn hại anh ấy.

- Nói bừa. Giám đốc Lương phủ nhận ngay, chợt nhớ ra cái gì, nhìn Tiểu Lộ thật kỹ, cô gái xinh xắn như vậy khó mà quên được, nhất là chuyện còn chưa lâu: - À... Tôi nhớ ra rồi, cô là cô gái nói chuyện với Tiểu Lô, có phải hắn nói linh tinh không? Làm gì có chuyện ai hãm hại cậu ta, thật nực cười, toàn tin đồn bậy bạ.

Tiểu Lộ nhìn ông ta chằm chằm không nói, giám đốc Lương bị ánh mắt quái dị của cô làm sởn gai ốc, trực giác mách bảo ông ta có chuyện chẳng lành rồi.

- Anh lừa tôi! Anh lừa tôi.

Tiểu Lộ đột nhiên thét chói tai, làm giám đốc Lương hết cả hồn, bà Lương cũng lao ra như tên bắn.

- Tôi biết rồi, chính ông, chính ông muốn hại anh ấy, ông là hung thủ, tôi phải báo cảnh sát. Cứu, cứu tôi với.

Tiếng kêu cứu mang cao vút vang lên trong phòng khách của nhà giám đốc Lương.

- Cô làm cái trò gì vậy? Giám đốc Lương lao vọt tới, định bịt mồm Tiểu Lộ:

- Tôi giết ông, ông là hung thủ. Cô gái vốn ôn nhu hiền dịu như con mèo nhỏ, thình lình biến thành báo cái giơ mười ngón tay ra cào cấu:

Tiếp đó tiếng đổ vỡ vang lên không ngớt.

Thực ra kinh doanh quán cơm thất bại không phải là "chiến tích" đầu tiên của Trương Thắng, y còn có thành tựu thê thảm hơn.

Đó là lúc Nhà máy in Tam Tinh đang nguy ngập, làm ăn bết bát, công nhân khi có việc khi không, Trương Thắng càng chẳng có việc gì làm, lại chẳng có quan hệ xã hội, chỉ biết ngồi im chờ chết.

Một lần theo Lão Bạch tới sở giao dịch chứng khoán, đó là lần đầu tiên y tới đó, vẫn nhớ rõ là buổi trưa, khắp nơi là báo chí vứt vung vãi, rồi đủ loại giấy to giấy nhỏ, nhiều tờ xé tan nát, như bãi chiến trường.

Buổi trưa ít người, vài người ngồi vắt vẻo trên ghế gật gà gật gù, vài người tụ tập đánh poker, vì phòng kín bật điều hoa nên mùi thuốc khiến người ta buồn nôn.

Nhìn đống con số xanh xanh đỏ đỏ nhảy lên nhảy xuống hoa cả mắt, Trương Thắng chẳng hiểu gì cả, Lão Bạch cười ha hả: - Nhìn phía kia, tôi mới mua cổ phiếu này chưa được nửa tháng, giờ kiếm hơn 5000, đợi tăng thêm vài ngày nữa sẽ bán.

- Gì? Anh mua bao nhiêu mà kiếm được chừng đó. Trương Thắng nghe tới số tiền bằng gần năm lương của mình thì thất kinh:

- Mua có 2000, lên thành 7125 rồi, ghê chưa?

Trương Thắng nuốt nước bọt: - Chơi cổ phiếu kiếm được nhiều vậy sao?

- Nhìn bảng bên kia, bốn công ty đó gọi đó là Tứ tiểu thiên nga, còn cả Phú Dân, Cửu Thịnh, Nông Tín, Hưng Trầm, đều chỉ 1 đồng 1 cổ phiếu, cậu mới chơi, mua cái đó mà luyện tập.

Trương Thắng tim đập thình thịch, trong tay mình còn hơn 4000, nếu cũng tăng giá như của Lão Bạch thì có hơn vạn đồng rồi, làm bao năm mới được chứ?

Thế là Trương Thắng cứ buổi trưa là chạy tới sở giao dịch chứng khoán, chả hiểu gì, cũng chẳng có ai để hỏi, chỉ nhìn Tứ tiểu thiên nga mà Lão Bạch nói, xem nó lên xuống ra sao. Theo dõi nửa tháng, y tìm ra một quy luật, chỉ cần mấy công ty đó rớt giá chừng 1 đồng 1 cổ phiếu, thì hai ngày sau sẽ tăng lên, tới 4 đồng lại tụt xuống, chênh lệch là 3 đồng, nếu y mua hết 4000, sẽ kiếm được 12000.

Trương Thắng quyết định ra tay, y nhắm vào Quảng Tín, một trong Tứ tiểu thiên nga, khi giá của nó giảm xuống còn 1.4 đồng, liền mua lấy số cổ phiếu đầu tiên trong đời, khi giao dịch viên điều phiếu, y run như đáp cả tính mạng vào đó. Một tuần sau, y kiếm được 1400 đồng, lúc đó y mới tiếc sao lúc đó mình non gan mua quá ít.

Từ đó trở đi, Trương Thắng mê chơi cổ phiếu, nhưng y chẳng biết nghe ngóng tin tức, kiến thức cơ bản là con số 0, y chỉ biết kiên nhẫn nhắm vào Quảng Tín và Quảng Phát, cứ khi nào cổ phiếu xuống tới sấp xỉ 1 đồng là mua, rồi khi nó lên giá là tung ra bán, ai mà ngờ cách chơi cổ phiếu khiến dân chơi cổ phiếu biết được sẽ đập đầu tự sát đó giúp y bách chiến bách thắng.

Có tiền rồi, gan cũng lớn hơn, Trương Thắng học người ta mua báo đầu tư, báo chứng khoán, trong báo giới thiệu cổ phiếu Thục Trường Hồng không tệ giá 11 đồng. Áp dụng chiến thuật cũ, theo dõi một thời gian khi thấy Thục Trường Hồng giảm xuống còn 8 đồng, sau đó tăng lên tới 17, 18 đồng, rồi lại tụt dần xuống còn 8 đồng, Trương Thắng theo kinh nghiệm cũ, biết thời cơ đã tới, quyết đoán tung toàn bộ tiền trong túi ra mua hết cổ phiếu Thục Trường Hồng.

Nhưng một tuần sau, khi y đang mong đợi Thục Trường Hồng tăng giá thì nó lại ngừng giao dịch, Trương Thắng hoảng, y đâu hiểu gì, không biết rằng cổ phiếu ngừng giao dịch rất bình thường, có vô vàn nguyên nhân. Trương Thắng thấy ngừng giao dịch là sợ hết hồn, mà tính cách y hướng nội rụt rè, thích thể diện, từ lúc chơi cổ phiếu sợ thua bị đồng nghiệp chế nhạo nên giữ kín như bưng, cả Lão Bạch cũng giấu, không tiện đi hỏi.

Ba ngày sau Thục Trường Hồng vẫn ngừng giao dịch, y mới hỏi một người chơi poker: - Anh ơi, cho hỏi, cái Thục Trường Hồng kia sao không giao dịch nữa.

Nam nhân đó đang chơi hăng, bực mình: - Sao, cậu mua à?

Trương Thắng đỏ mặt, nói chối ngay: - Không mua... Chỉ là tôi thấy mấy ngày không giao dịch nên tò mò.

Người kia nhổ phì điếu thuốc trong mồm đi: - Không mua hỏi làm gì, Thục Trường Hồng vì giao dịch phi pháp đã bị rút tên, thành giấy lộn rồi.

Trương Thắng khác nào bị sét đánh ngang tai: - Vậy... vậy, người mua nó thì sao?

- Đm đôi K mà thua... Người kia thua bài vừa chửi vừa nói: - Chơi cổ phiếu như đánh bạc, thua thì chịu đi, ai bảo bao nhiêu cổ phiếu ngon không mua lại chọn nó.

Trương Thắng sững sờ, thất hồn lạc phách đi ra cửa như cái xác không hồn.

Người ngồi đối diện xếp bài, hỏi: - Ai nói Thục Trường Hồng bị rút tên khỏi TTCK vậy? Thấy bảo đang cơ cấu lại gì đó tạm ngừng giao dịch mà, mấy hôm nữa thế nào chả tăng vòn vọt.

Nam nhân kia cười khẩy: - Thằng đần mà cũng bày đặt chơi cổ phiếu, không lừa nó thì lừa ai, mẹ nó, tự nhiên chạm vào vai tôi, làm bài ngon mà thua ván to.

Loại chuyện này bây giờ nghe kể chắc nhiều người thấy hoang đường, nhưng vào những năm đầu thập niên 90 đó thì chẳng có gì lạ, loại nhà đầu tư nào cũng có, thậm chí có người khi bị thua lỗ còn đòi sở giao dịch chứng khoán bồi thường, vì hắn nghĩ chứng khoán cũng giống trái phiếu quốc gia, chỉ lên không xuống.

Trương Thắng cũng là một trong những người vô tri đó, thực ra y chỉ cần kể với đồng nghiệp là biết bị lừa ngay, nhưng y quá mẫn cảm, lòng tự tôn cao hơn mọi thứ, mình thua thảm như vậy nếu có người biết sẽ bị xỉ nhục, thế là chôn vùi nỗi đau trong lòng.

Sự kiện này đả kích Trương Thắng vô cùng nặng nề, tới mức về sau cứ nghe thấy có tin cổ phiếu, hay nhắc tới cổ phiếu là y bỏ đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »