Có những lúc, rất nhiều sự trùng hợp khiến người ta lầm tưởng rằng mình đang ở thời điểm mấu chốt, mà những gì nhìn thấy hay gặp phải trong thời điểm mấu chốt này lại toàn là điềm lành. Cam Đạo Đức hiện tại chính là như vậy, tuy rằng ở Ký Châu tay trắng trở về, chật vật rút lui, tâm trạng buồn bực không thôi, nhưng chuyện tốt lại liên tiếp kéo đến, khiến tâm trạng hắn lập tức trở nên tươi sáng.
Các quan viên từ kinh thành đến xem ra cũng hết lòng hết sức giúp hắn chuẩn bị đại lễ phong vương, mấy ngày nay cứ bận rộn ngược xuôi. Từ việc mua sắm đến bài trí, từ sắp xếp đến thực thi, chuyện lớn chuyện nhỏ gì họ cũng đích thân tham gia. Như vậy, ngay cả Cam Đạo Đức cũng nảy sinh ý định giữ những người này lại, bởi vì dưới trướng hắn thực sự không có ai hiểu chuyện đứng đắn như thế. Đa số đều là xuất thân từ đám cướp cỏ, nào biết quy củ lễ nghĩa gì, ví như đại lễ phong vương này của hắn nên tổ chức vào ngày nào, giờ nào, mặc y phục gì, nói lời gì, hành lễ ra sao, những thứ này hắn không biết, thủ hạ của hắn cũng chẳng hiểu.
Mặc dù để tỏ rõ lòng nhân từ và khả năng trọng dụng người tài, hắn cũng tìm đến một vài kẻ đọc sách làm thủ hạ. Nhưng những người này đều không có công danh, cũng chưa từng đến đô thành, càng chưa từng tham gia sự kiện trọng đại nào. Những gì họ học được, biết được đều từ sách vở hoặc nghe người khác kể lại, không đích thân trải nghiệm thì tự nhiên vẫn kém hơn một bậc.
Sau khi chính thức phong vương, theo lễ chế, hắn đã có thể danh chính ngôn thuận xây dựng bộ máy quan lại trong vương quốc. Trong vương quốc, cơ cấu quan viên cơ bản giống với triều đình, vì vậy giữ Quy Nguyên Thuật ở lại làm thừa tướng vương phủ hẳn là một lựa chọn thích hợp.
Đang cân nhắc những điều này thì thủ hạ vội vã chạy đến báo tin, nói rằng có một đội ngũ đã đến ngoài thành Vô Lai, là người của Sơn Hải Quân ở Duyện Châu. Chuyện này khiến Cam Đạo Đức cũng có chút ngơ ngác. Hắn chưa từng trực tiếp qua lại với người của Sơn Hải Quân, mối liên hệ duy nhất chỉ là bức thư của Mộ Phong Lưu. Nhưng hắn không biết Mộ Phong Lưu đã chết, cũng không biết Sơn Hải Quân rốt cuộc đã bại thảm hại đến mức nào. Vì vậy trong chốc lát, khó mà suy đoán, chỉ nghĩ rằng chắc có liên quan đến Mộ Phong Lưu.
Thế là hắn phân phó một tiếng: "Dẫn người vào đây."
Chẳng bao lâu sau, Lý Tật và Đạm Đài Áp Cảnh với tư cách là đại diện của Sơn Hải Quân đã đến vương phủ, người dẫn họ đến bảo họ chờ ở bên ngoài. Ngay khi vào thành, Lý Tật và những người khác đã nghe tin Hoàng đế Đại Sở phong vương cho Cam Đạo Đức, hơn nữa còn có quan viên triều đình ở lại giúp hắn chuẩn bị đại lễ. Vì vậy, Đạm Đài Áp Cảnh hận không thể lập tức đi đến đô thành, lôi Hoàng đế xuống khỏi ngai vàng mà đánh cho một trận tơi bời. Cái loại khốn kiếp ăn cây táo rào cây sung này mà cũng được phong vương ư?
Ninh quân liều mạng tử chiến bảo vệ Trung Nguyên ở biên cương phía Bắc, Cam Đạo Đức lại chạy ra sau lưng Ninh quân đâm một dao, nếu loại người này mà có thể được Hoàng đế Đại Sở phong vương, vậy thì Hoàng đế Đại Sở nên quỳ xuống gọi Hãn hoàng Hắc Vũ là cha mới đúng.
"Lát nữa ngươi đừng nói nhiều." Lý Tật vỗ nhẹ lên vai Đạm Đài Áp Cảnh: "Đối mặt gặp nhau quả thực là cơ hội tốt để giết hắn, nhưng chúng ta không ai có thể thoát thân, cho nên vẫn phải hành sự theo kế hoạch."
Đạm Đài Áp Cảnh hít sâu một hơi: "Ta biết."
Không đợi lâu, có người từ trong đại điện bước ra, thái độ khinh khỉnh nói với họ: "Đại vương gọi các ngươi vào, gặp Đại vương thì giữ quy củ một chút, đừng trách ta không nhắc nhở các ngươi."
Lý Tật và Đạm Đài Áp Cảnh giả vờ khiêm tốn đáp một tiếng, rồi theo người kia đi vào trong đại điện. Phải nói rằng, để chứng tỏ sự khác biệt của mình, Cam Đạo Đức đã tốn không ít công sức, đại điện này xây dựng vô cùng hoành tráng, tuy không bằng Thế Nguyên Cung ở thành Đại Hưng, nhưng so với những đại điện hoàng cung của các tiểu quốc thì xem ra còn nhỉnh hơn một chút.
Sau khi vào cửa, Lý Tật bước nhanh vài bước, đi bằng những bước nhỏ tỏ vẻ rất cẩn thận và căng thẳng. Nếu nói về diễn xuất, trên đời này người diễn giỏi hơn Lý Tật thật sự không nhiều. Khi đến đại điện, Lý Tật giả vờ không dám ngẩng đầu nhìn, trước tiên hơi khom lưng vái chào: "Ngoại thần Lý Tiểu Tâm, bái kiến Đại vương, nguyện Đại vương hồng phúc tề thiên, vạn sự như ý."
Cam Đạo Đức mỉm cười, hai câu chúc cát tường này khiến hắn hài lòng. "Ngươi là người của Sơn Hải Quân? Đến chỗ ta có chuyện gì?"
"Bẩm Đại vương, ngoại thần là tướng quân Lý Tiểu Tâm dưới trướng Hải Khiếu Vương, phụng mệnh của Đại vương nhà ta... đặc biệt đến chúc mừng Đại vương, cũng là đến cầu thân với Đại vương."
Cam Đạo Đức ngẩn người, sau đó bật cười thành tiếng: "Ta còn chưa có con cái, không có hậu duệ, Hải Khiếu Vương các ngươi lại cầu thân với ta? Giờ ta có muốn gấp rút sinh cho các ngươi một đứa cũng không kịp nữa rồi, hảo ý của Hải Khiếu Vương ta xin nhận, các ngươi có thể chơi ở thành Vô Lai vài ngày, sau đó thì về đi."
Lý Tật nói: "Đại vương hiểu lầm rồi, Đại vương nhà ta có một người em gái ruột, có nhan sắc trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa, lại dịu dàng như nước, thùy mị đoan trang, lại còn... trầm ổn. Vương nhà ta muốn cầu thân với Đại vương, đem đại tiểu thư gả cho Đại vương."
Cam Đạo Đức lại ngẩn người, sau đó cười lớn. Sơn Hải Quân này nhất định là bị Ninh quân đánh sợ rồi, sợ sự trả thù của Lý Tật, cho nên vội vàng phái người đến đây cầu liên minh. Tuy nhiên, đường đột cầu liên minh lại tỏ ra rất thiếu thành ý, nên mới nghĩ ra cách khiến người ta buồn cười như vậy.
Lý Tật nói: "Lần này đến đây, không chỉ đại tiểu thư đã đích thân tới, mà ngay cả cha của Đại vương nhà ta cũng đã đến rồi."
Cam Đạo Đức cười không khép được miệng, thầm nghĩ thành ý của các ngươi ta thực sự cảm nhận được rồi. Còn chưa có bất kỳ điều kiện gì, đã trực tiếp đưa con gái đến, lại còn là cha già đích thân đưa đến, vị Mai lão thái gia này cũng thật vất vả.
Đứng không xa bên cạnh Cam Đạo Đức là mưu sĩ tâm phúc của hắn, người này tên là Hứa Nho, khá có đầu óc, vốn là một thầy đồ, sau này được Cam Đạo Đức tìm đến, vài lần hiến kế cho Cam Đạo Đức, cũng khá là có kiến giải. Hắn hạ thấp giọng nói bên tai Cam Đạo Đức: "Chuyện này có thể rêu rao rộng rãi, triều đình phong vương cho Đại vương, Hải Khiếu Vương lại chủ động đến cầu thân, chuyện này lan truyền ra ngoài, uy vọng của Đại vương chắc chắn sẽ càng lớn mạnh hơn, mà những người này đến đây, chưa biết chừng là do Mộ tiên sinh thúc đẩy."
Cam Đạo Đức nói: "Ngộ nhỡ em gái hắn là kẻ vừa xấu vừa già thì sao?"
Hứa Nho nói: "Đại vương chỉ cần thực hiện chuyện này, còn việc gả tới đây đối xử thế nào, chẳng phải tùy theo ý Đại vương sao?"
Cam Đạo Đức suy nghĩ một chút, chuyện này quả thực có lợi. Ninh quân mạnh mẽ, sớm muộn gì cũng có một trận chiến với Đồ Vương Quân của hắn, nếu có thể liên minh với Sơn Hải Quân đang có thù với Ninh quân, lúc đó sẽ tăng thêm vài phần thắng lợi.
Hứa Nho lại nói: "Đại vương đừng vội vàng đồng ý, cứ để họ ở lại vài ngày, chiêu đãi ăn uống tử tế, cứ nói là cần suy nghĩ thêm."
Cam Đạo Đức gật đầu: "Làm theo lời ngươi nói."
Thế là hắn nói với Lý Tật: "Ta cảm ơn hảo ý của Hải Khiếu Vương, nhưng chuyện này quá đột ngột, ta còn cần chuẩn bị thêm vài ngày, hơn nữa đại lễ phong vương sắp tới, chi bằng cứ làm xong đại lễ rồi nói sau."
Lý Tật vội vàng nói: "Không vội không vội, chúng ta vừa hay bắt kịp dịp chúc mừng sự kiện trọng đại của Đại vương, cũng là vinh hạnh vô cùng."
Cứ như vậy, cuộc gặp gỡ kết thúc, Lý Tật và những người khác bằng cách này đã khiến Cam Đạo Đức nới lỏng cảnh giác. Cam Đạo Đức đặc biệt phân phó người sắp xếp một tòa trạch viện rất lớn cho Lý Tật và những người khác ở, còn phái binh mã bảo vệ, tất nhiên cũng là để giám sát. Tòa viện này có bốn lớp sân, có hồ sen vườn hoa, có tiểu lâm viên, trông lại vô cùng tú lệ.
Lý Tật ngồi đó uống trà, liếc nhìn Tiểu Trương chân nhân, rồi không nhịn được bật cười: "Vận may của ngươi tốt thật, vừa đến đã có thể trở thành một vương phi đường hoàng."
Tiểu Trương chân nhân phun cả ngụm trà trong miệng ra. Dư Cửu Linh nói: "Với tư cách là người nhà, nhìn thấy ngươi có được nơi nương tựa tốt như vậy, chúng ta đều rất an ủi." Hắn nhìn sang Lão Trương chân nhân: "Còn lão chân nhân thì sao?"
Lão Trương chân nhân nói: "Các ngươi an ủi, ta lại không thể an ủi, đó là đồ đệ ruột của ta, cứ thế bị các ngươi gả đi, còn trông mong ta an ủi sao?"
Dư Cửu Linh nói: "Lão chân nhân chắc chắn sẽ có bao lì xì lớn."
Lão Trương chân nhân nói: "Bao lì xì lớn cũng không được."
Tiểu Trương chân nhân thầm nghĩ sư phụ lần này ngài cuối cùng cũng bình thường rồi. Lão Trương chân nhân nói: "Xem lớn bao nhiêu đã..."
Tiểu Trương chân nhân: "..."
Đạm Đài Áp Cảnh lại cứ ngồi đó giận dỗi, hắn thật sự rất tức giận, triều đình như vậy, Hoàng đế như vậy, Đại Sở như vậy... nếu hắn không tức giận mới là lạ. Hắn khác với Lý Tật và những người khác, xuất thân của hắn đã định sẵn hắn đối với triều đình Đại Sở vẫn còn một chút tình cảm, đối với Hoàng đế Đại Sở, vẫn còn một chút kính sợ. Gia đình hắn mấy đời thủ hộ biên cương cho Đại Sở, tận tụy chức trách, trong mắt vốn đã không ưa những chuyện nhơ nhuốc của triều đình. Lúc này Hoàng đế lại không còn giới hạn đến mức độ này, nỗi uất ức trong lòng Đạm Đài Áp Cảnh có thể tưởng tượng được.
"Ta muốn giết người." Đạm Đài Áp Cảnh đột nhiên thốt ra một câu, khiến mấy người đang uống trà trò chuyện giật mình. Bốn chữ nói ra như vậy, họ lập tức cảm nhận được sát ý của Đạm Đài Áp Cảnh. Lý Tật lại đoán được tâm tư của hắn ngay lập tức, Đạm Đài Áp Cảnh không phải là người bốc đồng, cái nhìn đại cục của hắn vượt xa đại đa số mọi người. Điều hắn nói muốn giết người, chắc chắn không phải là giết Cam Đạo Đức, bởi vì hành sự đường đột sẽ liên lụy đến tất cả mọi người.
"Ngươi muốn giết mấy tên quan viên triều đình kia?" Lý Tật hỏi một câu.
Đạm Đài Áp Cảnh gật đầu: "Họ là quan viên Đại Sở, đến truyền chỉ vốn là chuyện bất đắc dĩ, còn có thể tha thứ, nhưng họ lại tự nguyện ở lại chuẩn bị đại lễ phong vương cho Cam Đạo Đức, loại người này không thể giữ lại."
Lý Tật hơi nhíu mày, trong đầu cẩn thận suy nghĩ. Dư Cửu Linh nói: "Mấy kẻ này hiện đang được trọng dụng, nếu chết một cách kỳ quái, chúng ta lại vừa mới đến, Cam Đạo Đức chắc chắn sẽ nghi ngờ là chúng ta... dù không có bất kỳ bằng chứng nào, cũng sẽ nghi ngờ chúng ta, cho nên muốn ra tay, phải làm sao cho giống như tai nạn."
Lý Tật ừ một tiếng: "Lát nữa ta và Đạm Đài ra ngoài dạo một chút, xem tìm cơ hội thế nào." Hắn vỗ vỗ vai Đạm Đài Áp Cảnh: "Nếu không giết người không thể làm ngươi hả giận, vậy thì giết."
Đạm Đài Áp Cảnh trút một hơi thật mạnh: "Có lẽ... chỉ là ta quá thất vọng về triều đình rồi."
"Đi ngay bây giờ." Lý Tật đứng dậy: "Chúng ta đi thăm dò đường."
Cùng lúc đó, trong phòng khách vương phủ. Sắc mặt Quy Nguyên Thuật có chút khó coi, trông thực sự rất tức giận, ngay cả khi gặp Cam Đạo Đức hắn cũng không tức giận đến thế. "Ta vừa nghe nói Sơn Hải Quân phái người đến, muốn liên minh với Cam Đạo Đức, người của Sơn Hải Quân nhân lúc Ninh quân dốc toàn lực kháng cự người Hắc Vũ, chạy đến tấn công Long Đầu Quan, mưu đồ nội ứng ngoại hợp với người Hắc Vũ, còn đáng ghét hơn cả Cam Đạo Đức, đáng ghét gấp vạn lần!"
Thời gian này họ ở thành Vô Lai, cũng nghe được không ít tin tức về chiến sự Ký Châu, đối với việc Sơn Hải Quân tấn công Long Đầu Quan, cũng đã biết đôi chút. Trịnh Thuận Thuận nói: "Hay là... giết chết họ?"
Đinh Mãn nói: "Không dễ giết đâu nhỉ."
Trương Hữu Đống nói: "Thử giết một chút không phải sẽ biết sao."
Quy Nguyên Thuật gật đầu: "Họ mới đến, người của Cam Đạo Đức chắc chắn sẽ không ra tay, một khi họ chết chúng ta đều sẽ bị nghi ngờ, cho nên phải làm sao cho giống như tai nạn mới được..." Nói đến đây, hắn đứng dậy: "Theo ta ra ngoài dạo một chút, chúng ta xem làm thế nào để tìm cơ hội, nghĩ cách phế bỏ lũ súc sinh đó."
Bốn thủ hạ đáp một tiếng, đối với mệnh lệnh của đại nhân, họ trước nay đều là chấp hành vô điều kiện. "Cùng lắm thì giết người xong chúng ta chạy."
Quy Nguyên Thuật nói: "Nhưng tuyệt đối không thể để họ sống mà rời đi."