Đám thân binh dưới trướng Kiều Ma xét về năng lực tác chiến đơn lẻ tuyệt đối đều là tinh nhuệ, chỉ tiếc số lượng kẻ địch tràn lên quá đông.
Trong bóng tối, không biết có bao nhiêu người đang lao đến, đen kịt một màu, tựa như vô số con sói hoang đang vồ lấy đàn cừu.
Kiều Ma ngoái đầu nhìn về hướng đại trại một cái, rồi trút một hơi thật mạnh: "Xông về hướng Tây Nam, lên ngựa, đi!"
Mọi người nghe thấy tiếng quát này đều có chút ngẩn người.
Chủ mẫu và hai vị thiếu chủ vẫn còn ở trong đại trại, bọn họ lúc này lại phải rút lui về hướng Tây Nam sao?
Đột nhiên có người phản ứng lại, ý của tướng quân là mọi người hãy dẫn dụ quân truy đuổi đi nơi khác, như vậy chủ mẫu ngược lại sẽ an toàn.
Kiều Ma lên ngựa trước, rồi châm đuốc lên: "Đều châm đuốc lên, để quân giặc đuổi theo chúng ta."
Hơn một trăm hán tử lần lượt lên ngựa, gào thét lao nhanh về phía Tây Nam.
Trên đại trại, An gia nhìn ánh đuốc kia dần dần xa khuất, trong lòng không khỏi chấn động.
"Đều là bậc nam nhi chân chính."
An gia ngoái đầu quát lớn một tiếng: "Kẻ trung nghĩa có thể coi là huynh đệ tay chân, giúp bọn họ!"
Đám hán tử trên đại trại đồng loạt hô vang, lần lượt bắn tên ra ngoài, một trận mưa tên dày đặc trút xuống, quân giặc đang truy đuổi lập tức ngã rạp xuống không ít.
An gia sải bước đi xuống dưới tường gỗ: "Mở cổng trại!"
Vào khoảnh khắc này, Tiểu Thất vừa mới chạy đến đây, vốn định cầu xin An gia mở cổng trại, nay đã sững sờ tại chỗ.
An gia nhìn về phía Tiểu Thất, lớn tiếng hỏi: "Đao của ngươi đâu!"
Tiểu Thất trả lời: "Trong tay."
An gia nói: "Vậy thì cùng ta giết ra ngoài, đón huynh đệ của ngươi vào đại trại."
Tiểu Thất nhất thời do dự, lúc nãy chạy đến đây còn chưa nghĩ nhiều như vậy, nhưng lúc này lại bừng tỉnh, đại trại Mạnh Nguyên Cố một khi mở cửa, nguy hiểm trùng trùng.
Chưa nói đến việc quân giặc đông đảo, một khi giết được vào đại trại, đối với bách tính Mạnh Nguyên Cố chính là một trận tai ương đổ máu.
Cho dù có chặn được, đón người của bọn họ vào đại trại, thì tương lai Mạnh Nguyên Cố sẽ bị quân Sơn Hải và những kẻ phản bội của quân Bạch Sơn điên cuồng báo thù.
Đại trại Mạnh Nguyên Cố trông có vẻ kiên cố, nhưng phòng bị vài ngàn người thì không thành vấn đề, nếu quân Sơn Hải muốn lập uy giết người, điều động mấy vạn binh mã tới, Mạnh Nguyên Cố làm sao thủ được?
Đến lúc đó, hương thân ở đây đều sẽ chết hết.
"An gia!"
Một hán tử ở Mạnh Nguyên Cố hô lên một tiếng, thấy An gia quay đầu lại, cậu ta nghiến răng nói: "Không thể mở cửa đại trại."
An gia ngẩn ra: "Ngươi muốn bỏ mặc huynh đệ của mình sao?"
Tiểu Thất lắc đầu, giọng nói run rẩy: "Một khi đã mở cửa trại, Mạnh Nguyên Cố chính là kẻ địch của quân Sơn Hải, tương lai..."
Biểu cảm của An gia thay đổi: "Tương lai..."
Ông chậm rãi trút một hơi: "Tương lai nếu có nạn, ta sẽ chết trước hương thân..."
Thế nhưng vào khoảnh khắc này, ông thực sự do dự, bốn năm ngàn hương thân Mạnh Nguyên Cố, tương lai nếu đều vì chuyện hôm nay mà chết, thì dù ông có chết trước hương thân đi chăng nữa, liệu có vãn hồi được gì không?
"An gia!"
Một hán tử Mạnh Nguyên Cố hô lớn: "Mở cổng trại đi, chúng ta cùng giết ra ngoài, liều mạng với đám giặc kia."
"An gia, đừng do dự nữa, mở cổng trại đi."
Đám hán tử tiến lên, vây quanh An gia, lời lẽ khuyên nhủ từng câu từng chữ.
Tiểu Thất quỳ phịch xuống: "An gia, không thể mở, nếu huynh đệ của con đều tử trận, sau này con sẽ dốc toàn lực báo thù cho họ, nhưng đêm nay cửa trại này không thể mở, hàng ngàn hương thân..."
An gia vươn tay kéo Tiểu Thất đứng dậy: "Mở hay không mở cửa trại, ta là người quyết định!"
Ông quay đầu hô lớn: "Ai nguyện ý giúp một tay, mang theo binh khí, cưỡi ngựa, mở cổng trại phía bên kia ra ngoài cứu những người bạn đó, nhưng người ra ngoài có lẽ sẽ không còn sống trở về được nữa, sau khi giết ra ngoài cũng không thể quay về Mạnh Nguyên Cố ngay được."
Ông nắm chặt đao trong tay: "Ai nguyện ý đi thì theo sau ta."
Nói xong, ông rảo bước đến bên con ngựa già, nhảy lên lưng ngựa, vỗ vỗ vào con ngựa đã đồng hành cùng mình nhiều năm nay: "Bạn già, ta biết lần này mình lại làm sai, nhưng ta vẫn phải làm."
Con ngựa già ngẩng đầu hí lên hai tiếng, dường như đang nói với người bạn già của nó rằng, bất kể ngươi chọn thế nào, ta đều đi theo ngươi.
Có hơn một trăm hán tử theo sau An gia đi ra từ phía cổng trại bên kia, trong đêm tối, đuổi theo hướng ánh đuốc đang chập chờn phía xa.
Bên ngoài đại trại, người đàn ông đầu trọc đưa tay gãi gãi đỉnh đầu, cười nói: "Đám gia hỏa này tưởng có thể lừa được ta sao? Chúng cố tình châm đuốc chạy về hướng Tây Nam, tốc độ lại nhanh như vậy, ba mẹ con kia chắc chắn không nằm trong đội ngũ của chúng."
Hắn quay đầu nhìn về phía đại trại Mạnh Nguyên Cố, đưa tay chỉ chỉ: "Người đàn bà kia chắc chắn là đang ở trong trại."
Có thủ hạ khuyên can: "Đại đương gia, đây là Mạnh Nguyên Cố, không dễ đánh."
Tên trọc nhìn hắn một cái: "Không dễ đánh? Không dễ đánh là vì cảm thấy được không bù mất, đồ cướp được còn không bằng số mạng người tổn thất, cho nên mới không ai đánh, chúng ta tới là để giết người, không phải tới để cướp đồ..."
Hắn đưa tay chỉ về phía đại trại: "Đốt Mạnh Nguyên Cố cho ta thành tro bụi!"
Trong bóng tối, mấy tên điệp vệ quân Ninh nằm rạp trong đám cỏ khô quan sát, một tên trong đó thở dài: "Đến muộn rồi, không kịp nhắc nhở."
Tên khác hỏi: "Làm sao bây giờ?"
Tên điệp vệ có vẻ là thủ lĩnh suy nghĩ một chút, quay đầu nhìn về phía đội ngũ quân giặc, rất nhiều người đã xuống ngựa, đang chạy về phía đại trại Mạnh Nguyên Cố.
Thủ lĩnh điệp vệ chỉ về phía đàn ngựa: "Qua đó, xua tan ngựa của bọn chúng, giúp được bao nhiêu hay bấy nhiêu."
Mấy người lặng lẽ tiếp cận đàn ngựa, trên những chiến mã này còn mang theo chăn cuộn của quân giặc, bọn họ nhìn nhau một cái, rồi chia nhau hành động.
Chăn bông dù có cuộn chặt đến đâu, cũng là vật dễ bén lửa nhất, lấy đá lửa ra châm từng cái một, chẳng mấy chốc đã có không ít chiến mã vì đau đớn do lửa đốt mà trở nên điên cuồng.
Không lâu sau, đàn ngựa đã hoảng loạn.
Một đám chiến mã chạy tán loạn, tiếng hí lập tức thu hút sự chú ý của tên trọc.
Hắn là một trong những đương gia của quân Sơn Hải, tên là Từ Hắc Hổ, là một cánh tay đắc lực dưới trướng Lữ Vô Man.
Người này khi còn trẻ là một tên đạo tặc đơn độc khét tiếng trong giang hồ, sau vì kẻ thù quá nhiều, đành phải rút vào bóng tối.
Không lâu sau, trở thành một trong những sát thủ có tên trong Vân Vụ Đồ, vì võ công cao cường, lòng dạ độc ác, chẳng mấy chốc đã tạo dựng được danh tiếng trong giới sát thủ.
Trên bảng xếp hạng sát thủ của Vân Vụ Đồ, tên của hắn chỉ có hai chữ... Hắc Hổ.
Bảng xếp hạng sát thủ Ký Châu của Vân Vụ Đồ, phải vào được top 50 mới được lên bảng, hắn xếp hạng thứ chín.
Sau khi theo Lữ Vô Man đến Duyện Châu, không lâu sau đã được trọng dụng, cất nhắc làm một trong những đương gia của quân Sơn Hải, thứ hạng cũng là lão cửu.
"Cửu gia!"
Có người hô lên: "Đàn ngựa hoảng rồi."
Từ Hắc Hổ nhìn về phía đàn ngựa, trong ánh mắt lóe lên vẻ hung ác.
"Dọc đường đi này, ta luôn cảm thấy có người âm thầm theo đuôi chúng ta, ta còn nghi ngờ không phải là người của mụ đàn bà kia..."
Từ Hắc Hổ nói: "Bọn chúng chắc chắn vẫn chưa đi xa, lôi người ra cho ta!"
Phía bên kia, Kiều Ma dẫn thân binh xông ra một đoạn thì phát hiện đám quân giặc truy đuổi lúc đầu bỗng nhiên quay lại, hắn biết không ổn, quân giặc định tấn công đại trại Mạnh Nguyên Cố.
"Chúng ta quay về!"
Kiều Ma hô một tiếng, ghì cương ngựa rồi xoay đầu lại, một đám người gào thét lại xông ngược trở về.
Chưa xông được bao xa, đã thấy một đám người cưỡi ngựa lao tới, hắn tưởng là quân giặc, hô lên một tiếng định ra tay.
Nhưng lại nghe thấy giọng nói quen thuộc cũng đang hô hoán, phân biệt kỹ một chút, hóa ra là Tiểu Thất.
Hai nhóm người hội hợp, rồi nhanh chóng quay lại đại trại, quân giặc lúc này đã có không ít người bắt đầu bắn tên lên tường gỗ đại trại.
Bọn chúng buộc dải vải vào đầu mũi tên rồi châm lửa, mưu toan dùng hỏa tiễn để đốt cháy tường gỗ.
Thế nhưng trong thời tiết này, tường gỗ đều đã bị đông cứng, trên bề mặt còn phủ một lớp băng, đâu có dễ dàng mà đốt cháy được.
An gia cùng mọi người vội vã quay về đại trại, nhân lúc quân giặc chưa vây kín, từ một cổng trại khác đi vào.
Đêm đó, quân giặc vây đánh đại trại mấy lần, nhưng đều công dã tràng.
Tuy nhiên bọn chúng rõ ràng không định rút lui, mà là tạm thời lui ra xa một chút, cắm trại ngay bên ngoài đại trại.
Bọn chúng dường như đã quyết tâm, nếu không đuổi tận giết tuyệt Lâm Tuệ Vân và những người khác thì không bỏ cuộc.
Cứ thế chịu đựng đến tận hừng đông, mặt trời mọc, quân giặc lại một lần nữa tập hợp, dàn trận bên ngoài đại trại.
Một tên trọc cưỡi ngựa, một mình đi tới cách đại trại một tầm tên, nhìn lên trên, trong ánh mắt có chút đắc ý.
Hắn hướng lên tường gỗ hô lớn: "Người Mạnh Nguyên Cố quả nhiên đều rất cứng cỏi, ta coi như đã lĩnh giáo, tuy nhiên, ta vốn không định đối đầu với người Mạnh Nguyên Cố, các ngươi chỉ cần giao người chúng ta cần ra, chúng ta không những không làm khó Mạnh Nguyên Cố, mà còn tặng thêm một trăm xe lương thực!"
An gia tay vịn tường gỗ, nhìn về phía tên trọc đó, mọi người đều nhìn ông chờ xem ông trả lời thế nào.
Đột nhiên thấy An gia cười cười, ông chỉ vào tên trọc đó nói: "Tên này, nhìn xấu chết mẹ..."
Mặc dù giọng nói không lớn lắm, nhưng Từ Hắc Hổ bên ngoài tường gỗ vẫn nghe thấy.
Ánh mắt hắn lóe lên một chút, nhưng không hề tức giận, ngược lại còn cười cười nói tiếp: "Người đều có giá, các ngươi không muốn giao người ra, vậy chắc chắn là vì cái giá ta đưa ra chưa đủ, như vậy đi, ta tăng giá thêm, đưa ra hai trăm xe lương thực, hai trăm con lợn, cộng thêm hai vạn lượng bạc, thế nào?"
An gia nhìn Kiều Ma, rồi lại nhìn Tiểu Thất.
Ông cười nói: "Nghe có vẻ như các ngươi cũng không đáng giá lắm nhỉ."
Mọi người phì cười một tiếng.
Nghe thấy tiếng cười ồ lên trên tường gỗ, Từ Hắc Hổ thở dài: "Xem ra nói ngọt không xong rồi, vậy ta tăng thêm chút tiền cược nữa."
Hắn vẫy tay ra phía sau: "Mang lên!"
Một đám người quân Sơn Hải, áp giải ba bốn tên hán tử bị trói chặt đi tới, mỗi người trông đều đầy thương tích, rõ ràng là bị đánh không nhẹ.
Từ Hắc Hổ nói: "Đây cũng là người của các ngươi nhỉ, đêm qua nhân lúc hỗn loạn đốt đàn ngựa của chúng ta, khiến chúng ta tổn thất ít nhất bốn năm trăm con ngựa, nhưng ta đại nhân không chấp tiểu nhân."
Hắn dừng lại một chút, chỉ vào mấy người bị bắt: "Các ngươi giao Lâm Tuệ Vân và hai mẹ con ra, Kiều Ma, ta thậm chí không cần ngươi và người của ngươi nữa, còn trả lại mấy người này cho các ngươi, điều kiện trước đó nói cũng đều tính, như vậy tiền cược đã đủ nặng chưa?!"
Người trên tường gỗ nhìn nhau, Kiều Ma cũng có chút ngẩn người: "Bọn họ là ai vậy, có phải huynh đệ của chúng ta không?"
Thủ hạ của hắn đều lắc đầu: "Chưa từng gặp."
Tiểu Thất vẻ mặt có chút đau đớn nói: "Có phải là những người âm thầm gửi tin cho chúng ta không, dọc đường đi này nếu không phải bọn họ thường xuyên báo tin, thì chúng ta đã vài lần rơi vào mai phục rồi."
Kiều Ma lập tức nhìn ra ngoài thành hô lớn: "Các huynh đệ, là các người dọc đường đi luôn âm thầm giúp đỡ phải không!"
Mấy tên điệp vệ bị bắt nhìn về phía thủ lĩnh của mình, người hán tử trung niên gật đầu về phía tường gỗ.
Kiều Ma lập tức hô lớn: "Từ Hắc Hổ! Ngươi thả bọn họ ra, ta xuống đổi bọn họ, nếu ngươi là một đấng nam nhi thì hãy đáp ứng ta!"
"Không cần!"
Người hán tử trung niên kia lớn tiếng hô: "Không có tác dụng gì đâu, chúng ta sẽ chết, bọn chúng cũng sẽ không tha cho các ngươi... Chúng ta phụng mệnh âm thầm giúp các ngươi thoát thân, không ngờ lại là chúng ta thoát không được, chúng ta làm mất mặt quân Ninh rồi, nhưng... nếu các ngươi đến được Ký Châu, xin hãy bẩm báo việc chúng ta bị ai giết với Ninh Vương điện hạ, đa tạ!"
Nói xong, người hán tử quay đầu nhìn Từ Hắc Hổ: "Chúng ta là người của Ninh Vương, thiết kỵ dưới trướng Vương gia ta, chắc chắn sẽ giẫm nát đầu lũ các ngươi."
Từ Hắc Hổ ngẩn ra, rõ ràng không ngờ tới những người này lại là người của quân Ninh.
Hắn như nhất thời không dám tự quyết, một lát sau, đột nhiên rút trường đao ra, một đao chém chết người hán tử kia.
"Suýt chút nữa bị ngươi lừa."
Hắn hừ lạnh một tiếng: "Dù các ngươi có thực sự là người của Ninh Vương Lý Tật đi chăng nữa, tất cả mọi người ở Mạnh Nguyên Cố đều sẽ chết, ai còn báo tin cho các ngươi?"
Một tên hán tử khác không hề sợ hãi, ngược lại còn cười cười: "Ngươi thật đáng thương, vì ngươi căn bản không biết, cái gì được gọi là sợ hãi."