Lúc này chính là thời điểm phong cảnh Thanh Châu đẹp nhất, núi xanh nước biếc, vạn vật có linh, đất đai trông đầy sức sống.
Sức sống bền bỉ của con người đã định sẵn khả năng sinh tồn của họ, bất kể trong môi trường nào, họ đều không ngừng ép bản thân phải thích nghi.
Thế nhưng ông trời lại công bằng, đã cho con người bộ óc thông minh nhất thì không thể nào cho tất cả mọi người một cơ thể sánh ngang với hổ báo.
Con người muốn chiếm ưu thế trước hổ báo chỉ có hai khả năng: một là mượn nhờ công cụ, hai là phát huy tiềm năng của chính mình.
Công cụ, chính là thứ mà trong quá trình tiến hóa không ngừng, con người cũng không ngừng thay thế nanh vuốt cho chính mình.
Ví dụ như đao.
Vào thời Định Khôn nhà Đại Sở, trước khi người của Thánh Đao Môn ám sát Hoàng đế Đại Sở, không có mấy ai biết đến sự tồn tại của Thánh Đao Môn.
Nhưng người ta biết truyền nhân của Phu Tử là có thật, bởi vì nơi nào cũng có người tự xưng là truyền nhân của Phu Tử.
Thế nhưng trong nhận thức cố hữu của mọi người, truyền nhân của Phu Tử chỉ là một đám người mặc áo rộng tay dài, đi chu du khắp nơi, tuyên dương mỹ đức của Phu Tử mà thôi.
Thậm chí có rất nhiều người coi thường họ, cho rằng họ chẳng có tài cán gì, chỉ biết dựa vào danh tiếng của Phu Tử để lừa ăn lừa uống.
Đến mức thời Định Khôn, Sở Hoàng ra lệnh không được tổ chức các hoạt động tế lễ Phu Tử quy mô lớn, rất nhiều người đã vỗ tay tán thưởng.
Bởi vì trên đời này có quá nhiều kẻ lừa đảo, mượn danh truyền nhân của Phu Tử để làm càn, mà thứ chúng dựa vào chính là việc chỉ cần nhắc đến Phu Tử, sẽ chẳng có ai lạnh nhạt với họ.
Có lẽ chính Phu Tử cũng không biết, sự hiền đức của ông lại mang đến bát cơm cho con cháu đời sau và một đám lớn kẻ lừa đảo.
Chúng mượn danh nghĩa bảo vệ danh tiếng của Phu Tử để làm những chuyện khiến Phu Tử chết cũng không an lòng.
Nhưng Thánh Đao Môn không thể làm càn như vậy, họ buộc phải che giấu bản thân.
Ngay cả sau khi vụ việc người của Thánh Đao Môn ám sát Hoàng đế Đại Sở xảy ra, bách tính vẫn hoàn toàn không biết gì về họ.
Hoàng đế chắc chắn sẽ không tuyên truyền chuyện này, bởi vì ảnh hưởng của nó sẽ rất lớn.
Sở Hoàng lúc bấy giờ thực ra cũng đang đối mặt với tình thế bất đắc dĩ, nếu không phải sự việc có nguyên do, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, Hoàng đế sao lại vô duyên vô cớ hạ lệnh dừng các hoạt động tế lễ trong cả nước?
Bởi vì hoạt động tế lễ Phu Tử mỗi năm một lần đã trở thành phương tiện vơ vét của cải của quan lại các địa phương, hơn nữa còn là phương tiện quan trọng nhất.
Năm chúng hoành hành nhất, thu nhập quốc khố gần như bằng không.
Hoàng đế phái người đi điều tra, kiểm tra sổ sách, kinh ngạc phát hiện danh mục khai khống của các địa phương lại giống hệt nhau.
Vì hoạt động tế lễ Phu Tử mà tiêu tốn tiền lương vật tư khổng lồ, dẫn đến các địa phương đều bị thâm hụt, có người dám khai lỗ năm vạn lượng, thì có kẻ dám khai lỗ năm triệu lượng.
Có thực sự tiêu tốn nhiều bạc đến thế không?
Lấy một huyện ở Thanh Châu, nơi sinh của Phu Tử làm ví dụ, để tế lễ Phu Tử, chi phí một năm lên tới cả triệu lượng bạc.
Mỗi năm quan lại huyện này vươn tay xin bạc từ Hộ bộ, danh mục chưa từng thay đổi, mà khoản tiền Hộ bộ cấp mỗi năm vẫn tăng dần theo từng năm!
Sau khi điều tra kỹ mới phát hiện, khoản tiền Hộ bộ cấp ra chỉ có một phần năm dùng cho hoạt động tế lễ, số còn lại đều bị quan viên Hộ bộ và quan lại địa phương chia nhau.
Mà huyện này lại là một trong những huyện nghèo khó nhất Đại Sở, vốn dĩ mỗi năm triều đình đều cấp tiền cứu trợ, thế nhưng số bạc này không một đồng nào được chi cho bách tính.
Lợi dụng danh nghĩa Phu Tử để vơ vét của cải, thậm chí để được dính líu đến Phu Tử, quan lại các nơi đều không tiếc công sức để "nhận vơ".
Chỗ này nói là quê hương Phu Tử, chỗ kia lại nói là quê hương thứ hai của Phu Tử, bên này nói là nơi Phu Tử giảng học, bên kia lại nói là nơi Phu Tử qua đời.
Bách tính không được hưởng lợi từ hoạt động tế lễ quy mô lớn này, trái lại, quan lại các nơi ai nấy đều vơ vét đầy túi.
Cả nước như vậy, Hoàng đế sao có thể không nổi giận?
Vì thế ông mới dám mạo hiểm thiên hạ mà hạ chỉ dừng hoạt động tế lễ, nhưng ông không thể nói với bách tính rằng con cháu của Phu Tử đến giết ông.
Là Hoàng đế Đại Sở, tuyệt đối không thể cho bất kỳ kẻ ám sát nào một cái cớ ám sát chính đáng.
Nếu bách tính biết kẻ ám sát Hoàng đế là con cháu Phu Tử, là vì Hoàng đế không cho tế lễ Phu Tử, thì không chỉ lòng dân bất ổn, những triều thần kia cũng sẽ phát điên mà lợi dụng cái gọi là "lòng dân bất ổn" để liên tục dâng sớ khuyên Hoàng đế khôi phục việc tế lễ.
Cho nên Thánh Đao Môn đến tận ngày nay vẫn là một tổ chức rất thần bí.
Khi đó người của Sơn Hà Ấn bắt đầu biết đến sự tồn tại của Thánh Đao Môn cũng là vì lần ám sát đó, Hoàng đế có thể giấu được bách tính nhưng không giấu được Sơn Hà Ấn.
Thế nhưng người của Thánh Đao Môn tự phụ, họ cho rằng không ai cao quý hơn mình, cái gọi là vương công quý tộc trong mắt họ đều là những kẻ hề nhảy nhót.
Truyền nhân của Phu Tử đương nhiên cho rằng thứ cao quý nhất trên đời này là dòng máu hoàng tộc Đại Chu.
Cho nên Sơn Hà Ấn dù tài lực hùng hậu nhưng tự cho rằng có thể khống chế thiên hạ cũng không thể khống chế được Thánh Đao Môn, không khống chế được truyền nhân của Phu Tử.
Trong mắt người Thánh Đao Môn, việc người của Sơn Hà Ấn tiếp cận họ chẳng khác nào một sự sỉ nhục.
Mấy chục năm qua, chỉ có một người là ngoại lệ, đó là Đao Hoàng.
Ông ta chán ghét cái gọi là sứ mệnh truyền nhân Phu Tử, luôn muốn tìm một cái cớ để rời khỏi Thánh Đao Môn, sự tiếp cận của Sơn Hà Ấn đã cho ông ta cái cớ đó.
Đây cũng là truyền nhân Phu Tử duy nhất gia nhập Sơn Hà Ấn trong suốt bao năm qua.
Thế nhưng sau khi Sơn Hà Ấn bị Lý Tạ tiêu diệt, quá nhiều cơ mật đã biến mất.
Ngay cả Tào Liệp thực ra cũng không rõ lai lịch của Đao Hoàng, anh ta chỉ biết cha mình đặc biệt coi trọng, thậm chí là kiêng dè người này.
Giờ phút này, trong tòa thành mang tên Vô Lai, truyền nhân Phu Tử đã đến.
Truyền nhân Phu Tử cũng có phân chia ba sáu chín loại, phàm là con cháu hoàng tộc Đại Chu đều tự xưng là truyền nhân Phu Tử.
Bởi vì danh tiếng của Phu Tử còn lớn hơn tất cả các đời Hoàng đế Đại Chu cộng lại, đây là lá cờ lớn nhất của hoàng tộc Đại Chu còn có thể sử dụng hiện nay.
Ba sáu chín loại này chính là một chuỗi khinh miệt, ví dụ như Môn chủ, với tư cách là truyền nhân đích hệ huyết thống thuần khiết nhất, ông ta đương nhiên có thể cao cao tại thượng mà khinh miệt người khác.
Lại ví dụ như người như Cam Đạo Đức, vì để cha mẹ gia đình không bị liên lụy, hắn chỉ có thể làm con đao trong tay người khác, con chó bị người ta dắt.
Còn làm thế nào để phân biệt ba sáu chín loại trong đám truyền nhân Phu Tử này, nhìn biểu hiện của họ là biết ngay.
Kẻ bị ra lệnh làm việc bên ngoài, bất kể làm gì, đều không thể là đích hệ, người đích hệ là những kẻ ngồi trên cao, tự cho mình là chủ tể nhìn xuống họ.
Cho nên bao gồm cả Cam Đạo Đức và kẻ áo đen, những kẻ ở bên ngoài này đều là hạng người thấp kém.
Mà vị Tứ gia phụng mệnh Môn chủ đến tuần tra lần này, đệ tử thứ tư của Thánh Đao Môn, mới là một trong những truyền nhân đích hệ thực sự.
Ông ta tên là Nam Lan.
Một cái tên đàn ông nghe như tên đàn bà, không biết có phải vì cái tên này hay không mà khiến ông ta trông đầy vẻ âm nhu.
Tại một quán trọ trong thành, Nam Lan đứng bên cửa sổ nhìn người qua lại trên phố, vẫn như mọi khi, trông như một kẻ cô độc cao ngạo đến mức có phần chán ghét thế giới này.
Nếu Phu Tử lão nhân gia biết con cháu mình có bộ dạng này, sợ rằng sẽ vỗ nát nắp quan tài mà bay ra, dùng "Phu Tử Thất Tuyệt" mà dạy dỗ đám con cháu bất hiếu này một trận.
Người đời nói về Phu Tử Thất Tuyệt: Cầm, Kỳ, Thư, Họa, Đao, Chưởng, Đức.
"Tứ gia."
Một thủ hạ bước nhanh vào, cúi người nói: "Tai mắt đã về rồi ạ."
Nam Lan khẽ gật đầu, thái độ kiêu ngạo như một con công.
"Cho hắn vào đi."
Không lâu sau, một kẻ trông như tiểu nhị bước nhanh vào, vừa vào cửa đã quỳ sụp xuống đất.
"Từ Như bái kiến Tứ gia."
Nam Lan quay đầu nhìn lại, đây là một thanh niên trông chừng hơn hai mươi tuổi.
"Ngươi chính là nội gián mà Môn chủ sắp xếp bên cạnh đám Cam Đạo Đức?"
Nam Lan hỏi với thái độ lạnh nhạt.
An Từ Như như đang căng thẳng đến tột độ, quỳ ở đó giọng run rẩy đáp: "Bẩm Tứ gia, tiểu nhân phụng mệnh Môn chủ, giám sát bên cạnh Cam Đạo Đức đã được ba năm."
"Hắn biểu hiện thế nào?"
"Trung quy trung củ, trung quy trung củ..."
Câu trả lời của An Từ Như cũng rất "trung quy trung củ" (đúng mực, không có gì nổi bật).
Nam Lan rõ ràng không hài lòng với câu trả lời này, ông ta quay người nhìn An Từ Như hỏi: "Ý ngươi là, Cam Đạo Đức làm cũng không tệ?"
Nghe giọng điệu này, An Từ Như liền biết nên nói thế nào, bởi vì rõ ràng có thể nghe ra Nam Lan cực kỳ bất mãn với Cam Đạo Đức.
Hắn thầm nghĩ trong lòng rằng kẻ ngu xuẩn trên đời này quả thực rất nhiều, cũng giống như thái độ của triều đình Đại Sở đối với các tướng lĩnh cầm quân, đều dùng kẻ ngu xuẩn để chế ngự các tướng quân.
Khi đại thái giám Lưu Sùng Tín còn tại vị, giám quân các nơi đều là thái giám, chẳng lẽ họ hiểu binh pháp hơn các tướng quân sao?
Giờ phút này, trong mắt An Từ Như, cái gọi là Tứ gia này chính là một con chó hoạn quan được phái đến làm giám quân.
Nhưng không còn cách nào khác, con chó hoạn quan này sau lưng có người chống lưng.
Cho nên hắn muốn sống thì chỉ có thể nói theo ý của Tứ gia giống như hoạn quan này.
Hắn vội vàng đáp: "Kẻ này độc đoán chuyên quyền, không nghe can gián, chuyện hắn muốn làm không ai có thể ngăn cản, ngày càng càn rỡ."
Nam Lan lần này gật đầu hài lòng: "Lời của ngươi, ta sẽ thuật lại nguyên văn cho Môn chủ."
An Từ Như lại thở dài trong lòng, nghĩ thầm lũ khốn kiếp này, nhưng hắn cũng chỉ dám chửi trong lòng mà thôi.
"Ngươi nói không ai có thể khuyên được hắn?"
Nam Lan hỏi: "Hổ Ẩn với tư cách là giám quân do Môn chủ đích thân chỉ định, có quyền giám sát, để hắn áp chế Cam Đạo Đức, ngay cả Phu Tử Thánh Đao cũng đã đưa cho hắn, tại sao hắn không ngăn cản không can gián?"
Tâm tư An Từ Như xoay chuyển ngàn vòng, nghĩ xem mình nên nói thế nào để đảm bảo không bị liên lụy.
Rõ ràng Nam Lan đến đây để gây chuyện, rất có thể là muốn đè bẹp Cam Đạo Đức, mà mức độ đè bẹp này thế nào, chính là thước đo cho câu trả lời của hắn.
Hắn là một nhân vật nhỏ bé, nhưng nhân vật nhỏ bé lại càng khó sống, cho nên hắn phải khiến mình trông có vẻ vô tội và vô năng, hơn nữa lời nói phải vừa đúng lúc.
An Từ Như trầm ngâm một lát, trả lời: "Hổ Ẩn đại nhân luôn ở trong thành Vô Lai, khi ở thành Vô Lai, Cam Đạo Đức còn có chút kiềm chế, nhưng khi dẫn quân ra ngoài, Hổ Ẩn đại nhân cũng không cách nào giám sát hắn được nhiều."
"Ừm..."
Nam Lan gật đầu: "Biết rồi, ngươi về trước đi."
Ông ta nhìn thủ hạ một cái, thủ hạ liền lấy ra một túi tiền ném xuống đất: "Tứ gia ban thưởng cho ngươi đó."
An Từ Như vội vàng nhặt lấy, dập đầu cảm tạ.
Một canh giờ sau, tại phủ Thanh Châu Vương, An Từ Như đã bắt đầu cân nhắc việc hay là mình trốn đi cho xong, hắn chỉ là một nhân vật nhỏ, nhân vật nhỏ cũng có cái lợi, đó là không ai để ý đến hắn, có lẽ trốn đi rồi rất lâu sau mới bị phát hiện.
Xem ra Nam Lan chỉ muốn đè bẹp Cam Đạo Đức, vẫn chưa đến lúc thay thế Cam Đạo Đức, cho nên một khi hắn bị lộ, Cam Đạo Đức có thể hành hạ hắn thành bùn thịt.
Đúng lúc này, bên ngoài cửa vang lên tiếng gõ, khiến An Từ Như giật bắn mình.
Hắn lập tức nhìn ra ngoài cửa: "Là ai?!"
"Là ta, Trịnh Thuận Thuận."
Người ngoài cửa trả lời, nghe giọng điệu là biết một kẻ hay cười.
Những ngày này, với tư cách là lính truyền tin bên cạnh Cam Đạo Đức, hắn tiếp xúc với người của Quy Nguyên Thuật khá thường xuyên, mà Trịnh Thuận Thuận đối xử với hắn rất tốt, tặng hắn rất nhiều quà nhỏ.
Giờ phút này, An Từ Như bỗng nhiên như tìm thấy cọng rơm cứu mạng.
Hắn còn có thể trốn đi đâu được nữa?
Nếu Quy Nguyên Thuật và những người khác cuối cùng phải rời thành Vô Lai trở về kinh thành Đại Sở, có thể mang hắn đi âm thầm thì đương nhiên là tốt nhất.
Thế là An Từ Như lập tức nở nụ cười: "Thì ra là Trịnh đại nhân."
Hắn cười mở cửa, nhiệt tình như thể nhìn thấy bạn cũ.
Trịnh Thuận Thuận vừa vào cửa đã thấy đồ đạc trong phòng đang thu dọn, bèn cười nói: "Huynh đệ định đi công tác sao?"
"Không không."
An Từ Như vội vàng nói: "Ta chỉ là hôm nay nhàn rỗi, thời tiết lại ấm lên nên thu dọn mấy bộ quần áo không mặc tới thôi."
"Ồ."
Trịnh Thuận Thuận tùy ý đáp một tiếng, hắn lấy từ trong lòng ra một thứ đưa cho An Từ Như: "Đây là đại nhân chúng ta bảo ta mang đến cho ngươi, chúng ta sắp đi rồi, đại nhân nói ngươi là bạn của chúng ta, hy vọng sau này còn có thể liên lạc, nên món quà này nhất định phải nhận lấy."
"Sắp đi rồi?! Tại sao đột nhiên lại đi?!"
An Từ Như kinh ngạc.
Trong khoảnh khắc này, tâm tư hắn lại xoay chuyển ngàn vòng.