Ngạo Lai Quan.
Đây là con đường tất yếu phải đi từ quan đạo này vào Ký Châu để đến Thanh Châu. Theo lý mà nói, nơi đây phải có trọng binh canh giữ, dù sao thì Đồ Vương Quân của Cam Đạo Đức cũng vừa từ Ký Châu trở về, nếu Ninh Vương Lý Xì có ý định báo thù, thì đây chính là nơi diễn ra trận chiến đầu tiên.
Thế nhưng, sự lỏng lẻo trong việc canh phòng ở đây khiến ngay cả Lý Xì và những người đi cùng cũng cảm thấy khó tin. Mặc dù trước khi đến đã lờ mờ đoán trước được, nhưng họ vẫn thấy không thể tưởng tượng nổi.
Sau đó suy nghĩ kỹ lại, sự lỏng lẻo mới chính là tình trạng bình thường nhất.
Quân thủ thành ở Ngạo Lai Quan vẫn là những binh sĩ Sở quân ngày trước. Nay thế lực Đồ Vương Quân đang lớn mạnh, họ cũng chẳng có cách nào để kháng cự. Cam Đạo Đức tùy tiện phái một kẻ tới nói rằng: "Từ nay các ngươi là binh của Đồ Vương Quân, đồng ý thì cứ tiếp tục ở lại thủ thành, không đồng ý thì giết sạch", quân thủ thành thì có thể làm gì được chứ?
Thế nhưng, có thể trông cậy vào việc Cam Đạo Đức trọng dụng họ sao? Có thể trông cậy vào việc Cam Đạo Đức ban cho họ quân lương hậu hĩnh sao? Phái một kẻ tới làm quan, đầu mục thủ quân nguyên bản cũng chỉ đành cúi đầu làm cấp dưới.
Vị tướng lĩnh cầm quân trong Ngạo Lai Quan hiện nay tên là Cảnh Trung, là một đội chính thân binh của Cam Đạo Đức. Hắn nịnh nọt Cam Đạo Đức không ít, nên được bổ nhiệm tới đây làm chủ tướng, vơ vét được không ít bổng lộc. Khi tới đây, hắn chỉ mang theo hai mươi thủ hạ, còn một ngàn hai trăm quân thủ thành trong quan ải đều là binh sĩ Sở quân ngày trước. Còn vị tướng quân ngũ phẩm nguyên bản của Sở quân là Tống Minh Xuân, nay chỉ có thể làm phó tướng, thỉnh thoảng lại phải chịu một bụng tức.
Tuy nhiên họ cũng chẳng còn cách nào khác, dựa vào cửa ải này để thu phí qua đường của người đi lại, cuộc sống ít nhất cũng tạm duy trì được. Mặc dù phần lớn bổng lộc đều bị Cảnh Trung chiếm đoạt, họ cũng chỉ miễn cưỡng húp chút nước canh, trong thời buổi thế này, còn húp được chút nước canh thì đành nhẫn nhịn thôi. Họ không muốn làm lũ giặc cỏ chiếm núi xưng vương, không phải vì họ cảm thấy làm vậy là bất nhân bất nghĩa, cũng không phải vì không ra tay nổi, mà là đội ngũ một ngàn hai trăm người này chỉ có thể coi là con cá nhỏ, chọc giận Cam Đạo Đức thì sẽ bị diệt sạch. Hơn nữa, họ đều là binh sĩ Sở quân chính quy, bắt họ làm sơn tặc, cái rào cản trong lòng họ cũng không dễ vượt qua.
Khi đội ngũ của Lý Xì đến cửa ải thì vừa đúng buổi chiều, người qua lại không quá đông, nhưng đã nghe thấy tiếng oán thán phía trước. Phí qua đường thu rất cao, mỗi người năm mươi đồng tiền. Trong thời buổi này, dân chúng trên người chẳng có bao nhiêu tiền dư, chắt chiu lắm thì năm mươi đồng tiền cũng đủ cho một người sống một thời gian. Thế nhưng những người còn đang bôn ba trên đời này cũng không thể tùy tiện dừng lại, nên chỉ đành cắn răng đưa tiền.
Dư Cửu Linh đi tới cửa thành, nhìn lên nhìn xuống, không chút kiêng dè quan sát đầu mục thủ quân cửa thành đó, một người đàn ông trung niên mặc quân phục hiệu úy. Đã rất lâu rất lâu rồi không có ai nhìn mình với vẻ ngông nghênh như vậy, thế nên vị hiệu úy kia cảm thấy hơi tức giận vì ánh mắt của Dư Cửu Linh.
"Mẹ kiếp, ngươi nhìn cái gì?!"
Vị hiệu úy đứng dậy, sải bước đi tới trước mặt Dư Cửu Linh: "Nhìn cha ngươi đấy à?!"
Dư Cửu Linh không hề tức giận, mà rất nghiêm túc nói: "Ta đang xem, đại khái phải dùng bao nhiêu tiền mới có thể không cần xếp hàng mà đi thẳng qua, vì chủ nhân nhà ta không quen chờ đợi."
Vị hiệu úy kia ngược lại bị khí thế này của Dư Cửu Linh làm cho giật mình, thầm nghĩ trong thời buổi này, kẻ dám công khai biểu hiện mình có tiền như thế này, thật sự không còn nhiều nữa. Hoặc là chưa từng ra ngoài bao giờ, căn bản không biết giặc cướp là gì, hoặc là có chỗ dựa vững chắc.
Hiệu úy hừ một tiếng: "Có bao nhiêu tiền cũng không được không xếp hàng, cứ ngoan ngoãn quy củ xếp ở phía sau, đến lượt ngươi, sau khi kiểm tra, tự nhiên sẽ cho ngươi qua."
Dư Cửu Linh thở dài: "Vậy ta đổi một cách hỏi khác, bao nhiêu tiền mới có thể khiến ngươi đổi một bộ mặt khác?"
Hiệu úy nổi giận. Vừa định phát hỏa thì thấy trong tay Dư Cửu Linh có thêm một thỏi vàng. Vàng óng ánh, sáng chói mắt, khiến người ta thèm thuồng. Thỏi vàng này quy đổi ra bạc trắng, ít nhất cũng đổi được khoảng trăm lượng, một trăm lượng bạc hiện kim trong thời buổi này đã đủ khiến người ta mê muội. Thế nhưng chính vì thỏi vàng này, khiến lòng tham của vị hiệu úy kia bành trướng không giới hạn, điều đầu tiên hắn nghĩ tới lại không phải là cướp thỏi vàng này, mà là cướp cả đội ngũ này. Ở Ngạo Lai Quan này, họ có một ngàn hai trăm binh sĩ, muốn cướp đội ngũ trông có vẻ trăm người kia, tuyệt đối không phải việc khó. Hơn nữa, người này tùy tiện có thể lấy ra một thỏi vàng, chứng tỏ trong đội ngũ mang theo rất nhiều vàng bạc.
Nhìn thấy mắt vị hiệu úy nheo lại, Dư Cửu Linh biết lòng tham của hắn đã nổi lên. Dù sao thì không lâu trước đó, Dư Cửu Linh vừa được dạy cho một bài học, Dư Cửu Linh thông minh như bây giờ, có liên quan nhất định đến ba mươi lượng bạc đó.
"Ngươi muốn cướp vàng của ta sao?"
Dư Cửu Linh lại hỏi một câu, câu hỏi thẳng thừng này khiến vị hiệu úy ngẩn người. Hiệu úy cười cười nói: "Sao có thể chứ, chúng ta là quan quân, lại không phải thổ phỉ, sao có thể làm chuyện cướp bóc tiền bạc."
Dư Cửu Linh nói: "Hóa ra một thỏi vàng này đủ để mua ngươi đổi một bộ mặt khác."
Hắn nhét thỏi vàng vào trong áo vị hiệu úy, vừa nhét vừa nói: "Cầm lấy đi, đây là thứ ngươi đáng được hưởng, chuyện đổi mặt này, ta luôn vui lòng được xem."
Hiệu úy cố nén cơn giận, nghĩ rằng đợi các ngươi vào quan rồi xem ngươi còn dám ngông cuồng như vậy không. Thế là hắn lại nở nụ cười: "Các ngươi vào trước đi."
Nói xong vẫy tay: "Cho đoàn xe phía sau vào trước."
"Đúng rồi."
Dư Cửu Linh đi được mấy bước lại quay đầu nhìn vị hiệu úy hỏi: "Thời buổi này, có kẻ nào khiến ngươi không dám đắc tội không? Là quan viên triều đình, vương hầu tướng lĩnh, hay là thổ phỉ đại tặc, hoặc là hiệp khách giang hồ?"
Hiệu úy cau mày hỏi: "Ý ngươi là gì?"
Dư Cửu Linh cười cười: "Không có ý gì, hỏi chơi thôi."
Hắn lại lấy ra một thỏi vàng, lắc lắc trước mắt vị hiệu úy: "Trả lời ta, đây là của ngươi."
Sự tham lam trong mắt hiệu úy lại dao động, tiến lên nhận lấy vàng, cười nói: "Hiện giờ nơi này là địa bàn của Đồ Vương điện hạ, kẻ có thể khiến ta không dám đắc tội, chỉ có Đồ Vương."
Dư Cửu Linh hỏi: "Thế còn cha của Đồ Vương thì sao?"
Hiệu úy sững sờ, theo bản năng cố gắng suy nghĩ một chút, Đồ Vương có cha sao? Về phần Cam Đạo Đức, hắn thật sự không biết nhiều, không biết cha của Cam Đạo Đức ở đâu, còn sống hay đã chết.
Thấy hắn ngẩn người, Dư Cửu Linh cười cười nói: "Sau này ngươi sẽ biết, Đồ Vương khiến ngươi sợ hãi, cha của Đồ Vương khiến Đồ Vương sợ hãi."
Nói xong liền rời đi, khiến vị hiệu úy ngẩn ngơ.
Đợi đội ngũ của Lý Xì vào thành rồi, vị hiệu úy kia vẫn chưa hiểu rõ, đội ngũ này và cha của Đồ Vương rốt cuộc có quan hệ gì. Nếu thực sự có quan hệ, thì có lẽ hắn sắp gặp xui xẻo rồi. Thế là hắn vội vàng chạy đến đại doanh báo cáo với tướng quân Tống Minh Xuân.
Không lâu sau, Tống Minh Xuân nghe xong chuyện hắn kể, cũng có chút do dự, nếu đội ngũ đó thực sự không có chút quan hệ nào với Đồ Vương, sao có thể công khai như vậy? "Đội ngũ đó đi chưa?" Tống Minh Xuân hỏi. Hiệu úy cúi người nói: "Chưa đi, thuộc hạ trước khi đến đã đặc biệt phái người đi theo, họ đến quán trọ lớn nhất trong thành, trông có vẻ ít nhất sẽ ở lại một đêm."
"Chưa đi..."
Sắc mặt Tống Minh Xuân biến đổi liên tục, vừa đi đi lại lại vừa nói: "Nếu thực sự là cha của Đồ Vương, chúng ta phải cẩn thận ứng phó, nếu không phải, sao họ dám ở lại một đêm?"
Hiệu úy nói: "Tướng quân, chi bằng để tên kia đi hỏi thử, hắn là người do Đồ Vương phái tới, Đồ Vương có cha hay không, hắn tự nhiên rõ nhất."
Tống Minh Xuân gật đầu: "Ngươi đi gặp hắn, nói rõ đầu đuôi sự việc, để tên kia đi quản việc này."
Tên kia mà hai người họ nói, đương nhiên là Cảnh Trung do Cam Đạo Đức phái tới.
Khoảng nửa canh giờ sau, Cảnh Trung cũng nghe xong đầu đuôi câu chuyện, rồi nổi giận.
"Đồ ngu!"
Cảnh Trung giơ tay tát lên mặt vị hiệu úy một cái, chát một tiếng, vô cùng vang dội. "Cha của Đồ Vương điện hạ đã qua đời từ lâu rồi, các ngươi bị người ta đùa giỡn như vậy, kẻ đó còn nhục mạ Đồ Vương, ngươi lại còn khách khách khí khí cho người ta vào!"
Hắn tức giận nói: "Đi điều động đội ngũ, bao vây quán trọ lại!"
Hiệu úy bị đánh, trong lòng chửi tổ tông mười tám đời của Cảnh Trung, nhưng vẫn khúm núm đáp lời, xoay người chạy ngược lại.
Lại nửa canh giờ nữa, Tống Minh Xuân đích thân dẫn đội ngũ mấy trăm người, bao vây quán trọ kín mít. Cảnh Trung cũng tới, đứng trước cửa quán trọ, sai thủ hạ dùng cung tên nhắm bắn, một khi có kẻ phản kháng, lập tức giết không tha.
Cảnh Trung tiến lên vài bước, lớn tiếng quát: "Cút ra đây cho ta, ta xem đứa nào gan to bằng trời, dám mạo nhận cha của Đồ Vương!"
Dư Cửu Linh từ trong quán trọ đi ra, liếc nhìn những người đó, trông có vẻ chẳng chút bận tâm.
"Là ngươi?!"
Cảnh Trung nhìn thấy dáng vẻ đó của Dư Cửu Linh thì không thích, tiến lên định cho Dư Cửu Linh một cái tát. Võ nghệ của Dư Cửu Linh tuy không tính là cao cường, nhưng cũng không phải ai muốn tát là tát được. Chát một tiếng, cổ tay Cảnh Trung bị bàn tay trái giơ lên của Dư Cửu Linh nắm chặt, không đợi Cảnh Trung có thêm hành động gì khác, tay phải Dư Cửu Linh giơ lên, tát tới tấp năm sáu cái vào mặt Cảnh Trung. Bốp bốp chát chát, đánh nghe thật dứt khoát, thật vang dội.
Vị hiệu úy nhìn thấy cảnh này, trong lòng thấy vui sướng, đúng! Chính là cảm giác này! Cảm giác nhập vai rất mạnh, hắn đã thấy sướng rồi.
Đánh xong, Dư Cửu Linh nheo mắt nói với Cảnh Trung: "Quỳ xuống."
"Mẹ kiếp ngươi muốn chết!"
Cảnh Trung trong cơn giận dữ, nhấc đầu gối định húc vào bụng dưới của Dư Cửu Linh, Dư Cửu Linh dễ dàng tránh được, sau đó dùng một đầu gối húc mạnh vào chỗ hiểm của Cảnh Trung. Cú húc này khiến mặt Cảnh Trung vặn vẹo.
Dư Cửu Linh nói: "Kẻ ngu ngốc trước khi ra tay mới không chịu tìm hiểu rõ sự tình, mới không hỏi cho ra nhẽ. Ngươi có phải cảm thấy, cha của Đồ Vương điện hạ đã qua đời, nên hắn không còn cha?"
Câu này khiến Cảnh Trung ngẩn người. Cha qua đời rồi, chẳng phải là không còn cha sao?
Dư Cửu Linh vẻ mặt khinh miệt nói: "Ta cho ngươi thêm một cơ hội, ngươi nghĩ xem, cha của Đồ Vương qua đời rồi, vậy hắn còn cha không?"
Cảnh Trung nhất thời cũng bị Dư Cửu Linh dọa cho đứng hình.
Thấy hắn như vậy, Dư Cửu Linh như có ý tốt nhắc nhở một câu: "Nhạc phụ có tính là cha không?"
Cảnh Trung lại sững sờ.
Dư Cửu Linh giọng bình thản nói: "Người đang ở trong quán trọ, chính là cha của đại đương gia Sơn Hải Quân ở Duyện Châu, còn có em gái ruột của đại đương gia, cũng chính là đại tiểu thư Sơn Hải Quân của chúng ta. Đồ Vương đích thân sai người đến Duyện Châu cầu hôn, muốn kết thông gia với Sơn Hải Quân ta, hai quân hợp lực, cùng mưu đồ Ký Châu, những lời thừa thãi, có cần ta giải thích rõ ràng hơn không?"
Cảnh Trung lúc này càng ngẩn ngơ hơn. Hắn thực sự không biết chuyện này, vì Cam Đạo Đức cũng không biết chuyện này. Lý Xì và những người khác phán đoán rất rõ ràng, hạng người như Đồ Vương Cam Đạo Đức sẽ tiếp xúc nhiều với một nhân vật nhỏ bé giữ quan ải sao? Sợ là ngay cả lời cũng lười nói vài câu, thậm chí, Cam Đạo Đức căn bản sẽ không dừng lại ở đây, nhìn cũng không thèm nhìn người ở đây lấy một cái.
Dư Cửu Linh lấy ra một tấm lệnh bài bằng sắt đưa cho Cảnh Trung: "Ta là thất đương gia của Sơn Hải Quân, Thiết Bích Vô Địch Dư đại soái, đây là yêu bài của ta, nếu ngươi không tin, chúng ta cứ chờ ở đây, ngươi phái người đến Vô Lai Thành xin chỉ thị của Đồ Vương, hỏi xem có chuyện này hay không."
Mấy câu này nói xong, Cảnh Trung thực sự không biết phải làm sao. Bởi vì dáng vẻ đó của Dư Cửu Linh, quả thực không giống đang lừa người.
Trong quán trọ, ngồi ở đại sảnh, Đạm Đài Áp Cảnh hạ thấp giọng hỏi Lý Xì: "Ngươi có cảm tưởng gì về màn thể hiện của Cửu muội?"
Lý Xì cười nói: "Không uổng công ta dạy dỗ trên suốt dọc đường, quay đầu lại phải đòi Cửu muội chút học phí mới được."
Đạm Đài Áp Cảnh nói: "Cửu muội diễn, ra dáng ra hình đấy chứ."
Lý Xì nói: "Diễn, chuyện này, ta tùy tiện dạy một người cũng có thể diễn đến mức vô địch thiên hạ, ta cũng thấy rất vui mừng."
Đạm Đài Áp Cảnh thở dài: "Đột nhiên bắt đầu nhớ lão Đường rồi."
Lý Xì bĩu môi. Hắn cười nói: "Cơ hội diễn này, là Dư Cửu Linh mua bằng ba mươi lượng bạc, ta giảm giá cho ngươi, hai mươi lượng bạc, lần sau ngươi lên diễn."
Đạm Đài Áp Cảnh hỏi: "Thôi đi, tuổi tác này của ta trông cũng không giống nhạc phụ của Đồ Vương, vậy ai sẽ đóng vai nhạc phụ của Đồ Vương?"
Lý Xì nhìn về phía lão Trương chân nhân, lão Trương chân nhân lập tức gật đầu, hít sâu một hơi, rồi đứng dậy, sải bước đi ra ngoài cửa. "Lão phu muốn xem thử, người dưới tay Đồ Vương, lại nghênh đón nhạc phụ của hắn như thế này sao!"
Đạm Đài Áp Cảnh hạ thấp giọng hỏi Lý Xì: "Sao ngươi không đòi lão chân nhân ba mươi lượng bạc?"
Lý Xì thở dài: "Ta chỉ là không muốn nghe thấy một tiếng Vô Lượng Thiên Tôn."
Hôm nay chắc nhiều bằng hữu đã đi làm rồi nhỉ? Chuyện hôm qua đăng một chương nước chảy, quả thực có chút quá đáng, dẫn đến không ít bằng hữu để lại bình luận ở khu sách nói đòi trả tiền, ta ở đây xin trịnh trọng hứa: Phì.
Chúc mọi người công việc thuận lợi, vạn sự như ý, sức khỏe dồi dào, hòa thuận mỹ mãn.