Đội ngũ chừng hơn hai vạn người rất nhanh đã tới dưới chân ngọn núi mà Tào Liệp đang ẩn náu, cũng nhanh chóng phong tỏa mọi con đường ra vào nơi này.
Ngọn núi không quá cao, thế núi cũng chẳng hiểm trở, vào mùa này, rừng cây không thể che giấu tung tích con người được bao lâu. Vì vậy, Mộ Phong Lưu hiểu rất rõ, lần này Tào Liệp thực sự không thể chạy thoát được nữa.
Nếu như Mai Nham không bị giết, thì có lẽ thực sự đã bị những kẻ mà Tào Liệp sắp đặt đánh lén. Khi những cao thủ tuyệt đỉnh trong Sơn Hà Ấn âm thầm tìm kiếm thời cơ, quả thực là khó lòng phòng bị. Thế nên, dù Mộ Phong Lưu rất tức giận vì không thể phá được Long Đầu Quan, nhưng lại cảm thấy vui mừng vì chuyện này. Tào Liệp đã nảy sinh ý định giết hắn, phát hiện sớm bao giờ cũng tốt hơn là biết muộn.
Dưới chân núi, đội ngũ đã dàn trận, chỉ đợi Mộ Phong Lưu ra lệnh. Mộ Phong Lưu ngẩng đầu nhìn lên cao, chợt trông thấy một mảnh tinh hỏa. Đó hẳn là đống lửa do ai đó cố tình đốt lên, như thể sợ họ không tìm thấy mình ở đâu, cố ý đốt lửa chỉ đường, giống như đang vẫy tay với họ, hô lớn rằng "Đại gia ta ở ngay đây này".
Mộ Phong Lưu khẽ nhíu mày. Hắn biết Tào Liệp là người rất trầm ổn, lúc này cố ý đốt lửa, rất có khả năng là gã có sự chuẩn bị khác. Tất nhiên, cũng có thể là Tào Liệp biết rõ không còn đường lui, nên bày ra kế nghi binh. Gã cố tình lộ diện để người khác lầm tưởng mình vẫn còn tự tin, trong lúc đối phương không dám mạo hiểm tấn công lên núi, gã sẽ thừa cơ thoát thân.
Chính vì cả hai khả năng này đều tồn tại, nên tình thế mà Mộ Phong Lưu phải đối mặt chính là... đánh cược một phen. Mộ Phong Lưu chưa bao giờ thích đánh cược. Hắn âm thầm quản lý rất nhiều công việc làm ăn ám đạo cho Sơn Hà Ấn, trong đó bao gồm cả ám đạo tiền trang và những sòng bạc không thấy ánh mặt trời. Nhưng hắn không bao giờ tự mình đặt cược, dù chỉ một lần. Trong mắt hắn, đánh bạc là việc vô nghĩa nhất. Phung phí vận may vào chuyện đỏ đen là một lựa chọn cực kỳ thua lỗ. Hắn hiểu rõ hơn ai hết, kẻ nào thích đánh bạc, cuối cùng đều sẽ thua sạch.
"Lục soát núi!"
Mộ Phong Lưu ra lệnh. Hắn ngước nhìn nơi ánh lửa bùng lên, trong đầu chỉ nghĩ đến một việc... Hắn đang đánh cược, mà Tào Liệp nào có khác gì, chỉ là trong tay Tào Liệp chẳng còn lá bài tốt nào để đánh nữa. Gã còn có thể có lá bài gì đây? Tên cao thủ giết người nhanh và hung hãn kia ư? Một cao thủ, trước mặt hàng vạn đại quân, căn bản không đáng nhắc tới, thậm chí không cần bận tâm.
Hắn cùng đội ngũ tiến lên núi, bởi vì hắn quá hiểu Tào Liệp. Hắn lo rằng nếu mình không đích thân lên đó, thì dù Tào Liệp có bị Lưu Phong và Triệu Bá vây hãm, hai kẻ đó cũng không đối phó nổi với Tào Liệp. Tào Liệp là một người cực kỳ biết ăn nói, một kẻ biết ăn nói như vậy vô cùng đáng sợ. Nhiều người cho rằng tài ăn nói chẳng có tác dụng gì lớn, nhưng đó chỉ là cái nhìn nông cạn mà thôi. Từ xưa đến nay, bao nhiêu người dựa vào một tấc lưỡi mà chia đôi thiên hạ, lại có bao nhiêu người dựa vào một tấc lưỡi mà thống nhất thiên hạ?
Vì vậy, hắn phải đích thân đối phó với Tào Liệp, phải tận mắt nhìn thấy Tào Liệp chết.
Rất nhanh, đội ngũ đã đến nơi ánh lửa bùng lên. Rất nhanh, Mộ Phong Lưu đã nhìn thấy thiếu niên đang đứng trong ánh sáng ấy. Tào Liệp vẫn cái bộ dạng khiến hắn chán ghét như mọi khi... Đúng vậy, hắn luôn chán ghét Tào Liệp, chán ghét vô cùng. Dù gã có biểu hiện cung kính, tin phục, cẩn trọng đến đâu, sự chán ghét trong lòng hắn đối với Tào Liệp vẫn không thể hoàn toàn đè nén. Vì thế, hắn chỉ có thể càng thêm cẩn trọng, không để Tào Liệp nhìn ra.
Trong mắt hắn, Tào Liệp là kẻ hội tụ đủ mọi thứ khiến người ta ghét bỏ: xuất thân cao quý, ngạo mạn, tự phụ, vân vân. Những kẻ như vậy ngay khi sinh ra đã có điểm xuất phát cao hơn người khác rất nhiều. Độ cao mà người khác phải vất vả leo trèo cả đời mới đạt tới, có lẽ còn chẳng bằng nơi dưới chân gã đang đứng. Những kẻ như thế chẳng lẽ không đáng ghét sao? Dựa vào cái gì chứ?
Càng tỏ ra khiêm cung trước mặt Tào Liệp, Mộ Phong Lưu lại càng chán ghét gã. Bởi vì xuất thân của hắn thực sự chẳng vẻ vang gì, thậm chí không có lấy một chút liên quan đến chữ "tốt". Tại Hắc Vũ Đế Quốc, con người bị phân chia giai cấp rõ rệt, sự nghiêm ngặt của giai cấp này giống như bức tường sắt cao trăm trượng, dày mười trượng, khó lòng phá vỡ. Cao quý nhất đương nhiên là hoàng tộc Hắc Vũ, tiếp đến là người của Quỷ Nguyệt Bát Bộ, sau đó là các bộ tộc Hắc Vũ, tiếp đến là người thảo nguyên, người Trung Nguyên, rồi đến người Bột Hải...
Ở Hắc Vũ, con chó quý tộc nuôi còn đáng giá hơn người Bột Hải, giá trị của người Bột Hải tương đương với nô lệ, cũng tương đương với một con cừu. Vậy trong nước Hắc Vũ còn có kẻ nào thấp hèn hơn người Bột Hải không? Có, chính là những kẻ như Mộ Phong Lưu. Hắn là con lai giữa người thảo nguyên và phụ nữ Bột Hải, vừa sinh ra đã không bằng cả nô lệ. Trong mắt người Hắc Vũ, kẻ như hắn là tạp chủng trong các loại tạp chủng.
Người Hắc Vũ quy định rõ ràng, kẻ có xuất thân như hắn không được làm quan, không được gia nhập sĩ tộc, không được có bất kỳ cơ hội nào sánh vai với quý tộc. Tất nhiên, quy định này không phải là không thể phá bỏ, trừ khi lập được công lao tuyệt thế. Với xuất thân của hắn, muốn trở thành người trên người ở Hắc Vũ... tức là trở thành kẻ như Tào Liệp, thì Mộ Phong Lưu phải tạo nên công lao tuyệt thế. Ví dụ như... trở thành công thần số một trong việc tiêu diệt Trung Nguyên.
Khi hắn đến đây vẫn còn là một thiếu niên, đã ẩn náu ở Trung Nguyên ít nhất ba mươi năm. Hắn trở thành một thương nhân ưu tú, thậm chí có thể sống cuộc sống nhung lụa tại Trung Nguyên, sung túc hơn cả đại đa số thương nhân bản địa. Đã từng có một khoảng thời gian, hắn không ngừng khuyên nhủ bản thân rằng: cứ như vậy đi, như vậy là tốt lắm rồi.
Thế nhưng, hắn không thoát khỏi sự giám sát của Thanh Nha. Hắn biết Thanh Nha đã cài cắm vô số mật điệp tại Trung Nguyên. Điều khiến hắn sợ hãi nhất không phải là những kẻ Hắc Vũ dòng dõi cao quý, mà là những kẻ giống như hắn. Bởi vì khi bán đứng hắn, những kẻ cùng cảnh ngộ tuyệt đối sẽ không chừa lại chút tình nghĩa nào. Theo lời người Hắc Vũ: gấu sẽ không vì bán đứng một con chó mà đổi lấy địa vị, vì gấu vốn dĩ là gấu. Nhưng một con chó có thể bán đứng một con chó khác để đổi lấy địa vị cao hơn, ví dụ như... một con chó tốt.
Người Hắc Vũ đã nắm thóp điểm này, sắp đặt không ít kẻ có xuất thân thấp hèn bên cạnh Mộ Phong Lưu để giám sát hắn. Ba mươi năm qua, Mộ Phong Lưu đã nhân cơ hội trừ khử ít nhất vài chục kẻ, nhưng hắn hiểu rõ, trong bóng tối vẫn còn không ít kẻ đang dõi theo mình. Vì vậy, hắn không dám phản bội Hắc Vũ, hắn quá rõ người Hắc Vũ đối xử với kẻ phản bội như thế nào.
Hiện tại, hắn đã vô cùng gần với thành công. Dù hắn không xúi giục được Sơn Hải Quân phá vỡ Long Đầu Quan, không kịp dẫn quân đi hội quân với đại quân Hắc Vũ Đế Quốc. Nhưng hắn đã dùng sức mình khuấy đảo ba vùng Duyện Châu, Ký Châu, Thanh Châu. Hắn suy đoán rằng, với chút binh lực đó của Ninh Vương Lý Tắc, không thể nào chặn đứng được đại quân viễn chinh của Hắc Vũ. Hắn không vào được Ký Châu, nhưng hắn suy đoán đại quân Hắc Vũ đã tiến vào Ký Châu. Vậy thì công lao này của hắn, không ai có thể phủ nhận.
Nếu hắn là thần tiên thì tốt biết mấy, hắn sẽ kịp thời biết rằng Hắc Vũ Đế Quốc ngay từ đầu đã tổn thất đại tướng quân Xích Trụ Lưu Ly, hơn nữa sau khi mất đi hơn mười vạn binh lực thì buộc phải rút lui. Nếu biết điều đó, hắn chắc chắn sẽ không đưa ra lựa chọn như thế này, hắn sẽ tiếp tục ẩn mình, tiếp tục làm con chó trung thành bên cạnh Tào Liệp.
Vì vậy, khi nhìn thấy Tào Liệp, Mộ Phong Lưu cuối cùng cũng có được cảm giác hả hê đắc thắng. Hắn biết con người không nên quá đắc ý, quá đắc ý sẽ nảy sinh vấn đề. Đây là lời hắn từng dạy Tào Liệp, đương nhiên hắn không quên. Thế nhưng ngay lúc này, hắn thực sự có chút không đè nén nổi sự hả hê đó.
"Tiểu Hầu gia." Mộ Phong Lưu vẫn có thể chắp tay hành lễ rất khách khí.
Tào Liệp cũng vẫn có thể chắp tay đáp lễ rất khách khí: "Mộ tiên sinh."
Mộ Phong Lưu hỏi: "Tiểu Hầu gia đến đây để giết ta sao?"
Tào Liệp cười đáp: "Ta đến để giết ngươi? Sao có thể chứ... Ta đến để giết tất cả các người." Ánh mắt gã quét qua những kẻ đang vây chặt lấy mình, như thể những gì gã nhìn thấy đã là những xác chết đầy đất.
Mộ Phong Lưu cười nói: "Điều ta ngưỡng mộ nhất ở Tiểu Hầu gia luôn là sự tự tin. Ngay cả đến lúc này, sự điềm tĩnh của Tiểu Hầu gia vẫn khiến người ta khâm phục."
Tào Liệp nói: "Làm gì có sự điềm tĩnh nào là vô cớ. Ngươi thấy một con kiến bò qua, ngươi chỉ cần dùng ngón tay điểm nhẹ bên cạnh nó, con kiến đó sẽ kinh hoảng thất thố. Ngươi thấy một con dã thố ẩn náu trong cỏ, ngươi chỉ cần ho khẽ một tiếng, con dã thố sẽ sợ hãi bỏ chạy... Cho nên hai chữ 'điềm tĩnh', vốn dĩ không thuộc về một số thứ."
Gã cười nói: "Ví dụ như sự điềm tĩnh của Mộ tiên sinh lúc này, chính là đang gồng mình lên mà thôi."
Mộ Phong Lưu cảm thấy nhói đau trong lòng. Nhưng hắn vẫn không hề có chút biến động cảm xúc nào, giữ nụ cười nói: "Vậy ta muốn hỏi Tiểu Hầu gia, sự điềm tĩnh thật sự của ngươi có thể cứu được mạng ngươi không?"
Tào Liệp lắc đầu: "Không thể, điềm tĩnh không thể cứu mạng, nhưng có thể điềm tĩnh mà đón nhận cái chết."
Mộ Phong Lưu nói: "Ta thực sự không biết, Tiểu Hầu gia đã trở thành một người sẵn sàng điềm tĩnh đón nhận cái chết từ khi nào."
Tào Liệp đáp: "Vậy ta nói cho ngươi biết ta trở thành như thế từ khi nào, chính là từ khoảnh khắc ta biết ngươi là con chó săn của người Hắc Vũ."
Mộ Phong Lưu nhún vai: "Ngươi sắp chết rồi, nói mấy lời dối trá này có ý nghĩa gì sao? Ngươi nói ta là chó săn của người Hắc Vũ, liệu ta có thể nói ngươi là con chó trung thành của người Bột Hải không?"
Tào Liệp nói: "Ồ... Hóa ra ngươi là người Bột Hải."
Mộ Phong Lưu sững sờ.
Tào Liệp cười hì hì nói: "Hóa ra là người Bột Hải, kẻ mà trong mắt người Hắc Vũ còn không bằng cả nô lệ." Gã giơ ngón tay cái lên: "Vậy Mộ tiên sinh thật sự rất đáng nể. Lòng trung thành thấp hèn như vậy, người Hắc Vũ chắc chắn sẽ rất tán thưởng."
Mộ Phong Lưu có chút hối hận, tại sao khoảnh khắc vừa rồi mình lại không đè nén nổi một chút đắc ý kia chứ? Hắn lẽ ra không nên nói vài lời với Tào Liệp, mà nên trực tiếp ra lệnh bắn chết Tào Liệp bằng loạn tiễn. May thay, bây giờ vẫn chưa muộn.
Vì vậy, Mộ Phong Lưu giơ tay chỉ về phía Tào Liệp: "Tiễn hắn lên đường đi."
Tào Liệp lại cười càng sảng khoái hơn, chỉ tay xuống dưới chân núi: "Ngươi biết đấy, người như ta không bao giờ chịu thiệt. Đó là điều cả đời này ta không thể chấp nhận được, ta chỉ có thể chiếm lợi mà thôi."
Theo hướng ngón tay gã, Mộ Phong Lưu ngoái đầu nhìn xuống chân núi, chẳng thấy gì cả, dưới chân núi vẫn là một màn đen kịt.
Ngay lúc này, trong tay Tào Liệp xuất hiện một vật lạ. Gã giơ cao vật đó lên, rồi một chùm pháo hoa bay vút lên bầu trời đêm, nở rộ ở nơi rất cao. Trong đêm tối mịt mù như thế, pháo hoa lại rực rỡ đến vậy.
Giây tiếp theo, dưới chân núi xuất hiện một biển lửa.
Tào Liệp cười nói: "Dùng sự điềm tĩnh đón nhận cái chết của ta để dẫn dụ ngươi tới đây. Mạng của ngươi cộng thêm mạng của mấy vạn tặc binh, tuy vẫn không quý giá bằng mạng của ta, nhưng nghĩ lại, tặc binh bị phá, Trung Nguyên được bảo toàn, thì mạng của ta bỗng chốc trở nên rất đáng giá."
Dưới chân núi, hàng vạn quân Bạch Sơn đã bao vây đội ngũ của Sơn Hải Quân. Tào Liệp cười bảo Mộ Phong Lưu: "Ngươi thực sự không nên đi đùa giỡn với lòng người nhiều như vậy, làm thế luôn sẽ đắc tội với người khác. Ngươi xem, kẻ mà ngươi đắc tội lại đúng là người mà ta có thể sử dụng. Ngươi bày mưu giết hại Đại đương gia của quân Bạch Sơn, lại bày mưu cho người đi sỉ nhục vợ của một vị tướng quân quân Bạch Sơn... Những chuyện này... đều phải trả giá cả đấy."
Dưới chân núi, tiếng tù và vang lên. Quân Bạch Sơn đến để báo thù, hung hãn tựa bầy hổ.
Tào Liệp chậm rãi thở ra một hơi, đưa tay nắm lấy chuôi đao Kinh Trập đang cắm dưới đất bên cạnh mình. Cái chết có rất nhiều loại. Loại ít lỗ nhất, đương nhiên là dùng mạng đổi mạng, đổi được càng nhiều thì càng không lỗ.