Quy Nguyên Thuật bỗng nhiên nhớ ra mục đích mình tới đây, không chỉ là để thăm dò xem đám người giả danh Sơn Hải Quân này có vấn đề gì hay không.
Đó là mục đích của hắn, chứ không phải mục đích mà Cam Đạo Đức sai hắn đến.
Lý do chính yếu nhất khiến hắn tới đây là vì Thanh Châu Vương Cam Đạo Đức ủy thác hắn đến xem thử, vị đại tiểu thư Sơn Hải Quân kia rốt cuộc có hình dáng ra sao.
Vừa nghĩ đến đó, Quy Nguyên Thuật liền theo bản năng nhìn về phía Cao Hy Ninh.
Bởi vì Cao Hy Ninh là người phụ nữ duy nhất trong số những người đang ngồi đây, nên Quy Nguyên Thuật cảm thấy có chút khó tin.
Hắn đã biết đó là người phụ nữ của Ninh Vương, Ninh Vương nỡ lòng nào?
Vì thế, hắn chuyển tầm mắt sang khuôn mặt của Lý Thất, muốn tìm câu trả lời trong ánh mắt của y.
Lý Thất nhìn ra sự nghi hoặc của hắn, mỉm cười hỏi: "Có phải ngươi đang tìm vị Vương phi tương lai của Thanh Châu Vương không? Cam Đạo Đức chính là sai ngươi đến xem cái này đúng không."
Quy Nguyên Thuật gật đầu nói: "Xin hỏi nàng ấy ở đâu? Không tới sao?"
Tiểu Trương Chân Nhân khẽ thở dài một tiếng, sau đó ngoan ngoãn giơ tay lên: "Tôi chính là."
Quy Nguyên Thuật nhìn Cao Hy Ninh, rồi lại nhìn Tiểu Trương Chân Nhân, nhất thời có chút không thể tiếp nhận nổi.
Hắn ngồi đó như kẻ ngốc, hồi lâu không nói nên lời, bởi vì hắn thật sự không biết mình có thể nói gì.
Cảm giác lúc này chính là, với tư cách là người bình thường duy nhất ngồi giữa một đám thần kinh, ngươi không thể mở miệng nói chuyện, chỉ cần ngươi lên tiếng, bọn thần kinh sẽ tìm ra sơ hở của ngươi.
Nghĩ đến việc từ nay về sau mình phải ở cùng với đám người thần kinh này lâu dài, Quy Nguyên Thuật bỗng thấy bi thương từ trong lòng dâng lên.
Lý Thất cười hỏi: "Sao vậy? Ngươi thấy Tiểu Trương Chân Nhân đi đối phó với Cam Đạo Đức là quá nể mặt hắn rồi sao?"
Quy Nguyên Thuật lại nhìn về phía Cao Hy Ninh, thở dài nói: "Ta vốn tưởng là Ninh Vương phi đi, nghĩ rằng phải hy sinh như vậy thì thật sự là quá lớn."
Hắn lại nhìn sang Tiểu Trương Chân Nhân, lắc đầu nói: "Ta thật sự không ngờ, hóa ra sự hy sinh lại lớn đến thế."
Tiểu Trương Chân Nhân nói: "Ngươi hiểu ta."
Quy Nguyên Thuật đáp: "Không, ta không hiểu."
Dư Cửu Linh nói: "Chủ yếu cũng là vì thực sự không muốn nể mặt Cam Đạo Đức quá nhiều, trong số chúng ta người trông tệ nhất chính là Tiểu Trương Chân Nhân, nên mới chọn cậu ta."
Quy Nguyên Thuật nhìn Dư Cửu Linh, suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Tiêu chuẩn thẩm mỹ bên Ký Châu các người là một hệ thống độc lập à? Nếu đúng vậy thì có lẽ ta không định tới Ký Châu nữa, dù sao theo tiêu chuẩn của các người, ở Ký Châu ta cũng được coi là xấu."
Đàm Đài Áp Cảnh giơ ngón cái lên: "Người có học thức nói chuyện đúng là khác biệt, không có một chữ nào là chửi người khác, nhưng tất cả chúng ta đều hiểu hắn đang nói Dư Cửu Linh quá xấu."
Dư Cửu Linh: "......"
Lý Thất hỏi Quy Nguyên Thuật: "Ngươi cứ nói thẳng đi, ngươi có phối hợp tốt được không."
Quy Nguyên Thuật nghiêm túc nói một cách không thể nghi ngờ: "Ngươi phải đưa tiền."
Kiên định như vậy là vì việc này liên quan đến lương tâm.
Lý Thất hỏi: "Bao nhiêu?"
Quy Nguyên Thuật nói: "Nếu là người như Ninh Vương phi, không cần tiền ta cũng sẽ dốc sức phối hợp, hơn nữa còn dốc hết sức bảo vệ an toàn cho Ninh Vương phi. Nếu là......"
Hắn nhìn sang Tiểu Trương Chân Nhân: "Nếu là Tiểu Trương Chân Nhân, thì phải đưa đủ số tiền để sống nốt nửa đời còn lại, vì ta thật sự không tưởng tượng nổi, khi nói với Cam Đạo Đức rằng vị Vương phi tương lai có dung nhan trầm ngư lạc nhạn, ta sẽ phải chịu áp lực lớn đến mức nào, có lẽ nửa đời sau của ta coi như bỏ đi."
Dư Cửu Linh nói: "Vậy còn ta thì sao? Không cần Tiểu Trương Chân Nhân nữa, đổi thành ta đi."
Quy Nguyên Thuật nói: "Đổi thành ngươi thì đơn giản thôi."
Dư Cửu Linh cười hì hì, dùng vai huých vào vai Tiểu Trương Chân Nhân: "Thấy chưa, mắt của Quy đại nhân rất sáng, nhìn ra được là ta đẹp trai hơn cậu."
Quy Nguyên Thuật nói: "Nếu là ngươi, ta bù lỗ toàn bộ gia sản, sau đó cầu xin các người đừng bắt ta làm việc này nữa, tệ nhất là ta tự sát cho xong, ta tự sát rồi thì các người không thể làm khó ta nữa chứ gì."
Tiểu Trương Chân Nhân dùng vai huých vào vai Dư Cửu Linh: "Thấy chưa, mắt của Quy đại nhân rất sáng."
Lý Thất nói: "Thế này đi, nếu ngươi phối hợp tốt, ta phái người đến Đại Hưng Thành đón người thân bạn bè của ngươi, việc này sẽ không trừ bổng lộc của ngươi nữa."
Quy Nguyên Thuật nghiêm túc nói: "Xin ngươi hãy nhìn rõ sự thật."
Lý Thất nói: "Cùng lắm mỗi người thêm một trăm lượng bạc tiền thưởng."
Quy Nguyên Thuật nhìn thuộc hạ hỏi: "Ta không thể thay các người quyết định tiền đồ, chúng ta bàn bạc xem, là nhận việc này, hay là chúng ta quay về đầu quân cho Cam Đạo Đức."
Trịnh Thuận Thuận nói: "Hay là phản đi, đi đầu quân cho Cam Đạo Đức, ít nhất người ta đối đãi với chúng ta cũng không tệ, ăn uống không phải lo, bạc cũng tiêu xài tùy thích."
Đinh Mãn nói: "Đúng vậy đúng vậy, người ta ít nhất là trong chuyện tiêu tiền, chưa bao giờ để chúng ta phải tính toán, muốn tiêu bao nhiêu thì tiêu bấy nhiêu."
Dư Cửu Linh nói: "Bên đó đãi ngộ tốt thế sao? Các người dẫn ta phản cùng với đi......"
Lý Thất thở dài: "Sau khi quay về, trong thành Ký Châu, các người và người thân bạn bè của các người, ta đều sẽ sắp xếp nhà cửa, sắp xếp sinh kế."
Quy Nguyên Thuật nói: "Ngươi chạm vào điểm yếu của ta rồi."
Lý Thất nói: "Ta điểm trúng huyệt "tiện nhân" của ngươi rồi đúng không."
Dư Cửu Linh nói: "Cũng không thể nói thế, dù sao đây cũng là bầu không khí văn hóa bên phía chúng ta."
Quy Nguyên Thuật nói: "Sau khi quay về ta sẽ nói với Cam Đạo Đức rằng đại tiểu thư Sơn Hải Quân đúng là người đẹp như hoa, tuy bây giờ lương tâm ta đang thấy đau, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc lừa Cam Đạo Đức, lương tâm liền không đau nữa."
Lý Thất nói: "Vậy thì cứ làm theo thỏa thuận, sau khi các người quay về thì đừng liên lạc với chúng ta nữa, chỉ khi nào Cam Đạo Đức bảo các người liên lạc thì hãy tới, để tránh bị nghi ngờ."
Quy Nguyên Thuật nói: "Được, vậy chúng ta quay về trước đây."
Nói xong liền vẫy vẫy tay: "Chúng ta đi thôi."
Trịnh Thuận Thuận và những người khác cúi đầu bái Lý Thất: "Lão đại tạm biệt."
Quy Nguyên Thuật: "À...... hóa ra tốc độ biến tiết của các người, cũng nhanh đến mức ta không thể ngờ tới."
Dư Cửu Linh nói: "Sau này quen rồi sẽ thấy, người bên chúng ta ai cũng nhanh."
Không lâu sau, tại Vương phủ Thanh Châu.
Cam Đạo Đức vội vã không kịp chờ đợi hỏi Quy Nguyên Thuật: "Quy đại nhân, ông đã gặp vị đại tiểu thư đó rồi chứ?"
Quy Nguyên Thuật gật đầu nói: "Đã gặp."
Cam Đạo Đức càng vội vàng hỏi: "Thế nào?"
Quy Nguyên Thuật tỉ mỉ sắp xếp từ ngữ trong đầu, rồi ngồi thẳng người nghiêm túc nói: "Nói thế này, dung mạo của vị Vương phi tương lai có thể nói là ít ai bì kịp, dáng người của vị Vương phi tương lai...... cũng là ít ai bì kịp."
"Ha ha ha ha ha......"
Cam Đạo Đức lập tức cười lớn: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt, đợi chuyện đại điển phong Vương xong xuôi, Quy đại nhân đừng vội quay về Đại Hưng Thành, cứ ở lại giúp ta chuẩn bị chuyện đại hôn thế nào?"
Quy Nguyên Thuật chắp tay nói: "Đại vương đối đãi với ta bằng ân nghĩa, ta đương nhiên phải dốc hết sức vì Đại vương, không cần Đại vương phân phó, việc gì trong khả năng của ta, ta tự nhiên sẽ không tiếc sức."
Cam Đạo Đức vui vẻ, cười nói: "Hai việc này làm xong, ông muốn gì cứ nói với ta, ta đều sẽ cho ông, ngoài ra...... Quy đại nhân cũng cân nhắc xem, nếu có thể thì đừng quay về triều đình nữa, ta giữ ông lại làm việc bên cạnh ta, ta thích người như ông, thông minh tháo vát lại hiểu quy củ, thật hiếm có."
Quy Nguyên Thuật nói: "Đợi sau khi đại sự hoàn tất, ta sẽ cho Đại vương một câu trả lời, nếu làm tốt ta cũng nguyện ý ở lại, nếu làm không tốt, ta cũng không còn mặt mũi nào đối diện với Đại vương."
Cam Đạo Đức cười lớn: "Người làm quan trong triều đúng là khác biệt, biết nói chuyện, vậy ông đi bận rộn trước đi, chuyện đại điển, ta toàn quyền ủy thác cho ông."
Quy Nguyên Thuật thầm nghĩ cảm ơn ngươi, cho ta làm người đứng đầu cái đám tang này, ta nhất định sẽ làm cho thật huy hoàng.
Ngày hôm sau, Quy Nguyên Thuật dẫn người đến bãi đất trống trong thành, đây chính là hội trường chính của đại điển.
Ở đây, không lâu nữa sẽ xây dựng một đài cao, Cam Đạo Đức sẽ đứng trên đài cao đó tiếp nhận sự bái lạy của bách tính.
Lúc này không ít thợ thủ công và phu phen đang làm việc, san bằng đất đai, vận chuyển gỗ, tiến độ khá nhanh, nếu không có gì bất ngờ thì trong vòng mười ngày là có thể hoàn thành những việc này.
Quy Nguyên Thuật nhìn quanh bốn phía, rồi gọi người đứng đầu đám phu phen tới, đưa cho hắn một bản vẽ mới.
"Ta đã suy nghĩ kỹ, cấu trúc trước đây vẫn còn chút thiếu sót, trên bản vẽ mới này ta đã thêm vài thứ, ngươi cứ làm theo bản vẽ mới."
Người kia vội vàng đáp một tiếng, nhìn qua, thực ra cũng không thêm bao nhiêu thứ, không làm chậm trễ mấy ngày công.
Sau khi Quy Nguyên Thuật dặn dò xong, lại nói đi xem chỗ gỗ và đá đã mua về, sau khi xem xong liền nói chắc là không đủ dùng, hơn nữa chất liệu cũng không tốt lắm, hắn muốn đi chọn thêm, lấy loại tốt nhất, chắc chắn nhất để dựng đài cao.
Mấy ngày tiếp theo sóng yên biển lặng, Quy Nguyên Thuật dẫn người của mình suốt ngày bận rộn chuyện đại điển, ngay cả Vương phủ cũng chỉ quay về vào ban đêm, ban ngày ăn ngủ đều ở hiện trường.
Sau khi Cam Đạo Đức biết được, càng thêm ngưỡng mộ và yêu quý Quy Nguyên Thuật, nghĩ rằng dù thế nào cũng phải giữ người này lại mới được.
Mấy ngày nay nhóm người Lý Thất trông có vẻ nhàn rỗi, để làm tê liệt đám người canh gác ngoài đại trạch, họ cũng phân nhóm đi dạo phố mua sắm mỗi ngày.
Lâu dần, những kẻ canh gác bên ngoài cũng lười hỏi han, thấy họ đi ra ngoài cũng chỉ chào hỏi qua loa, không còn hỏi đi làm gì nữa.
Dư Cửu Linh không mất bao lâu đã kết thân với đám người Đồ Vương Quân bên ngoài, rảnh rỗi lại dẫn họ đi tửu lâu ăn uống, mua chút quà nhỏ, chỉ bốn năm ngày, đám người đó đã bắt đầu gọi Dư Cửu Linh là anh em.
Dư Cửu Linh tất nhiên nhờ đó mà thăm dò được những tin tức vô cùng quan trọng, cậu nhanh chóng biết được thanh lâu tốt nhất ở Vô Lai Thành là nhà nào.
Để Dư Cửu Linh giao thiệp với quan viên triều đình thì cậu đúng là còn kém, nhưng để cậu giao thiệp với đám người này thì không có mấy ai giỏi hơn cậu.
Lại qua năm sáu ngày, đài cao ở hội trường chính đã dựng xong, Quy Nguyên Thuật mời Cam Đạo Đức đi thị sát, Cam Đạo Đức vốn lười đi, hắn vẫn tin tưởng Quy Nguyên Thuật, cảm thấy về phương diện này Quy Nguyên Thuật chuyên nghiệp hơn bất kỳ ai.
Hứa Nho khuyên hắn vẫn nên đi xem một chút thì tốt hơn, dù sao cũng nên làm quen trước với môi trường, tránh đến lúc đó xảy ra sai sót.
Cam Đạo Đức vừa dẫn người rời khỏi Vương phủ, không bao lâu sau Trịnh Thuận Thuận liền quay lại, dẫn theo mấy gương mặt lạ, hộ vệ Vương phủ hỏi qua loa, Trịnh Thuận Thuận liền nói là thợ thủ công, gọi tới để cùng chuyển đồ.
Sau khi vào Vương phủ, Lý Thất đã cải trang lặng lẽ tiềm nhập vào thư phòng của Cam Đạo Đức, y không chỉ muốn giết Cam Đạo Đức, tương lai còn muốn tiêu diệt Đồ Vương Quân, trong thư phòng này chắc chắn có rất nhiều bí mật về Đồ Vương Quân.
Ví dụ như sắp xếp phân bổ binh lực, ví dụ như nơi tích trữ lương thảo vật tư, bây giờ làm rõ những điều này, sau này quân Ninh và Đồ Vương Quân khai chiến sẽ có lợi ích rất lớn.
Lý Thất lặng lẽ nhảy vào từ cửa sổ phía sau, nhìn quanh bốn phía, trong phòng không có một bóng người, vì thế y nhẹ chân nhẹ tay đi về phía bàn sách.
Cam Đạo Đức thực ra không đọc bao nhiêu sách, nhưng hắn sợ người khác biết mình không đọc sách, nên đã dựng một kệ sách khổng lồ trong thư phòng, chất đầy sách vở.
Thực tế, những cuốn sách này ngay cả một cuốn hắn cũng chưa từng mở ra xem, nhiều cuốn sách trang giấy vẫn còn dính mực.
Lý Thất vừa vào thư phòng đã nhìn thấy một tấm bản đồ treo trên tường, trên bản đồ dùng bút than đánh dấu một số vị trí.
Lý Thất lập tức đến trước bản đồ chăm chú quan sát, trí nhớ của y cực tốt, sau khi xem qua là có thể ghi nhớ đại khái.
Ngay lúc này, trên xà nhà thư phòng, một người mặc đồ đen đang ngồi xổm ở đó, như một con báo săn đang chờ đợi con mồi, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo.
Lý Thất vừa vào y đã phát hiện ra, y không vội ra tay là vì phát hiện tên trộm vặt này có chút khác biệt.
Không vội lấy trộm đồ, ngược lại là đi xem bản đồ trước.
Bên cạnh xà gỗ nơi hắn ngồi có đặt một thanh trường đao không vỏ, thân đao tựa như làn nước mùa thu, nhìn qua tuyệt đối không phải vật tầm thường.