"Không để giang sơn" Chương 819: Chỉ cần yêu quái chết nhanh
Biểu cảm trên gương mặt Mộ Phong Lưu vô cùng phức tạp, bao gồm cả sự tức giận, kinh ngạc, không cam lòng, còn có một chút sợ hãi, và những cảm xúc khác nữa, khiến gương mặt hắn trông hơi vặn vẹo.
Bạch Sơn Quân đã đến, vậy thì một trận huyết chiến là điều khó tránh khỏi.
Cả đời hắn đến nay đều là kẻ tính kế người khác, nay lại bị người ta tính kế một lần, trong lòng đương nhiên khó mà chấp nhận.
Đặc biệt là kẻ tính kế hắn, lại có thể xem như người đệ tử của hắn vậy.
Những năm gần đây, mỗi lần trở về Dự Châu gặp Tào Liệp, Tào Liệp đều thỉnh giáo hắn rất nhiều vấn đề, mà hắn cũng đều biết gì nói nấy, không giấu giếm điều gì.
Cho nên trong mắt nhiều người, hắn và Tào Liệp có quan hệ thân thiết, là thầy hiền trò giỏi.
"Ngươi nhất định phải chết."
Mộ Phong Lưu nhìn về phía Tào Liệp nói một câu, hắn lùi lại hai bước tiến vào trong sự bảo vệ của các binh sĩ, vươn tay chỉ vào Tào Liệp: "Giết hắn."
Đông đảo tặc binh lao về phía Tào Liệp, mà Tào Liệp tuy không phải chỉ có một mình, nhưng cũng chỉ có vài chục tên hộ vệ đó mà thôi.
Dù thế nào đi nữa, thời gian quân Sơn Hải giết chết hắn, chắc chắn phải ngắn hơn thời gian quân Bạch Sơn công lên.
Mộ Phong Lưu lại không muốn ở lại xem cảnh tượng đầu rơi máu chảy của Tào Liệp, hạng người có tính cách như hắn, làm sao có thể tự đặt mình vào nơi hiểm địa?
Ngay khoảnh khắc tặc binh lao về phía Tào Liệp, hắn giống như một phần của bóng tối, hòa làm một với màn đêm.
Đây là bản lĩnh lớn nhất của hắn, những tặc binh đang xông lên phía trước đều vô thức bỏ qua hắn, dù cho vừa mới sượt qua vai hắn.
Mộ Phong Lưu dùng tốc độ nhanh nhất thoát khỏi đội ngũ quân Sơn Hải, hắn rất rõ ràng nếu không đi, xác suất chết trong loạn quân chắc chắn rất lớn.
Quân Bạch Sơn đến để báo thù, ai nấy đều mang theo nghĩa phẫn, đánh nhau chính là cảnh tượng máu thịt lẫn lộn.
Người của quân Sơn Hải đã liên tục công đánh Long Đầu Quan nhiều ngày, sĩ khí cơ bản đã bị tiêu hao sạch sẽ.
Một bên mang đầy bi phẫn thề chết báo thù, một bên không chút ý chí chiến đấu, quân tâm tan rã, trận chiến như vậy đánh ra kết quả thế nào, chẳng lẽ Mộ Phong Lưu còn cần phải tốn tâm tư suy nghĩ sao?
Vì vậy hắn chỉ muốn chạy trốn, chạy thoát trước khi hỗn chiến hình thành.
Với năng lực của hắn, đây đương nhiên không phải chuyện quá khó khăn, trước khi quân Bạch Sơn công lên, hắn đã chui vào trong rừng núi. Mùa này rừng núi trơ trọi tuy không thể che chắn hoàn toàn, nhưng đối với hắn mà nói, màu ngụy trang tốt nhất vốn dĩ không phải là rừng núi, mà là bóng tối. Bóng tối mới là bản sắc của hắn, rừng núi chỉ là công cụ mà thôi.
Dùng tốc độ nhanh nhất, hắn xuyên qua rừng, từ phía bên kia xuống núi, sau đó cố tình vòng ra xa mới trở về đại trại của quân Sơn Hải, lúc này trời đã sáng hẳn.
Đi đến ngoài cửa doanh trại quân Sơn Hải, sắc mặt Mộ Phong Lưu khó coi đến mức cực điểm.
Người trong đại doanh này, thế mà sắp chạy sạch rồi.
Số người còn lại lác đác không bao nhiêu, đại khái đều là những thương binh nhẹ hoặc nặng không ai cần, cùng với những kẻ có quan hệ khá thân thiết với đám thương binh này, đang phân vân không biết có nên đi hay không, cộng lại cũng chẳng được bao nhiêu người.
So với đại quân mười mấy vạn người, vài nghìn người còn lại này thì tính là gì?
Người chạy được đều đã chạy sạch, hơn nữa không phải chạy cùng nhau, mà là mỗi người một hướng.
Ai cũng muốn bảo toàn thực lực đội ngũ của mình, đêm qua biết tin quân Bạch Sơn cũng đã đến phía sau, không một ai đi chi viện cứu viện đội ngũ của Lưu Phong và Triệu Bá, hai kẻ đó chết hay không thì liên quan gì đến họ.
Nhỡ đâu nhân lúc đánh nhau, quân Ninh trong Long Đầu Quan lại thừa cơ xuất kích, kẹp công hai phía với quân Bạch Sơn, đến lúc đó không biết sẽ chết bao nhiêu người.
Mộ Phong Lưu bước đi tập tễnh tiến vào đại doanh, trên đường trở về hắn vẫn còn đang ảo tưởng, thực ra những thứ này chẳng là gì cả, trở về đại doanh, với năng lực của hắn, với tầm ảnh hưởng của hắn đối với đội ngũ, với thuật nói chuyện mê hoặc lòng người của hắn, đối phó với những thứ này chẳng tính là gì.
Ít nhất, hắn vẫn có thể khiến những tướng lĩnh ngu ngốc của quân Sơn Hải đó bán mạng cho mình một lần nữa.
Hắn không hạ được Long Đầu Quan, cũng sẽ không để quân Ninh dễ chịu, cũng sẽ không để người của quân Bạch Sơn dễ chịu.
Hắn thậm chí còn nghĩ, mình thu gom đội ngũ, tạm thời tìm một nơi nghỉ ngơi dưỡng sức, chờ đợi đại quân của đế quốc Hắc Vũ đến.
Hắn biết Ký Châu đã trống rỗng binh lực, gần triệu đại quân của đế quốc Hắc Vũ chỉ cần tiến vào Ký Châu, chắc chắn sẽ như chẻ tre.
Đến lúc đó đại quân đế quốc Hắc Vũ đánh về phía đông đến Long Đầu Quan, quân Ninh tất bại không nghi ngờ.
Hắn lại dẫn đội ngũ vài vạn người đi gặp đại tướng quân của đế quốc Hắc Vũ, công lao vẫn không hề nhỏ.
Nếu hắn có thể dẫn vài vạn người này làm tiên phong cho Hắc Vũ, công thành đoạt đất, vậy thì hắn sẽ trở thành một trong những người truyền kỳ nhất từ trước đến nay của Hắc Vũ.
"Đại đương gia của các ngươi đâu!"
Mộ Phong Lưu túm lấy một binh sĩ hỏi một cách gấp gáp.
Chính vì trên đường trở về này nghĩ quá nhiều, nhìn thấy đại doanh hoang tàn trống rỗng này, có thể tưởng tượng được sự tức giận trong lòng Mộ Phong Lưu khó chịu đến mức nào.
Tên binh sĩ bị hắn túm lấy nhìn hắn một cái, ánh mắt đầy vẻ lạnh nhạt, thậm chí còn có một tia khinh thường.
Ý trong ánh mắt đó là... đều đã đến nước này rồi, ngươi còn dựa vào cái mẹ gì mà dùng thái độ như vậy nói chuyện với ta.
Thế nhưng tên binh sĩ này cũng lười cãi vã với hắn, hất tay ra thoát khỏi, lườm Mộ Phong Lưu một cái rồi bỏ đi.
Cử động này chọc giận Mộ Phong Lưu hoàn toàn, hắn đuổi theo từ phía sau, một cước đạp vào thắt lưng tên binh sĩ đó, tên binh sĩ bất ngờ bị đạp ngã xuống đất, Mộ Phong Lưu xông lên bóp chặt cổ tên binh sĩ, không bao lâu sau, mắt cả hai người đều đỏ ngầu.
Tên binh sĩ đang dốc hết sức lực giãy giụa, vì không thoát ra được mà mắt đỏ ngầu, Mộ Phong Lưu thì là vì giận dữ đến tột cùng.
Hắn bóp chặt cổ tên binh sĩ, vừa dùng sức vừa gầm thét: "Ta đang hỏi ngươi, ngươi lại dám không để ý đến ta?! Thứ hèn hạ như ngươi, tên lính quèn như ngươi, ta nói chuyện với ngươi mà ngươi dám không đáp lại?!"
Có lẽ ngay giây phút này, sự tự ti trong nội tâm hắn đều bùng nổ ra.
Trong đế quốc Hắc Vũ, hắn là kẻ ngay cả nô lệ cũng không bằng, cộng thêm tình cảnh lúc này, hắn bị một tên lính quèn phớt lờ, sự tự ti đó bùng nổ ra cực kỳ đáng sợ.
Dần dần, mắt tên binh sĩ đảo ngược lên, sự giãy giụa dữ dội cũng dần dừng lại, thân thể duỗi thẳng, hơi thở biến mất, người đều cứng đờ, Mộ Phong Lưu vẫn đang bóp chặt cổ hắn gầm thét.
Đằng xa có người nhìn thấy cảnh này, nhưng không ai quan tâm, những binh sĩ đó như biến thành những cái xác không hồn, căn bản không quan tâm xảy ra chuyện gì.
Người chạy được đều đã chạy sạch, người còn lại không ngoài ba loại, một loại là bị thương không chạy nổi, một loại là vì tình nghĩa hoặc quan hệ gì đó, ở lại chăm sóc thương binh, còn một loại nữa là nhân lúc đại quân đã hoảng loạn bỏ chạy, xem trong đại doanh còn có thể tìm được chút lợi lộc gì không.
Loại người thứ ba này mới đi lại trong đại doanh, hai loại kia hoặc là đang tìm cách chạy trốn, hoặc là đang lặng lẽ chờ đợi kết cục đến một cách bất lực.
Mộ Phong Lưu phải quay lại, là vì trong đại trướng của hắn còn rất nhiều thứ cơ mật hắn phải mang đi.
Hắn dù là người có trí nhớ siêu phàm, thế nhưng những năm nay bí mật trong tay hắn nắm giữ nhiều như vậy, làm sao hắn có thể dựa vào não bộ để nhớ hết được.
Trong đại trướng hắn giấu rất nhiều hồ sơ văn kiện, đây mới là những thứ hắn quan tâm nhất, đó là những khối tài sản khổng lồ trong các đường hầm bí mật, còn có những sát thủ thích khách trong đường hầm, còn có đủ loại thứ có thể lợi dụng.
Mộ Phong Lưu dù cũng phải chạy trốn, hắn cũng phải mang theo những thứ này cùng đi.
Không có đội ngũ, những thứ này vẫn là một trong những sự bảo đảm quan trọng để hắn trở thành nhân vật truyền kỳ của Hắc Vũ.
Sự giàu có của Sơn Hà Ấn, dâng lên cho đế quốc Hắc Vũ, đủ để nhận được khen thưởng.
Sau khi hắn bóp chết tên binh sĩ kia, mới tỉnh ngộ ra mình quay lại làm gì, vội vàng đứng dậy, chạy về phía đại trướng.
Hắn hiếm khi chạy, kẻ tự phụ ngay cả khi rút lui cũng ung dung bình tĩnh, chạy sẽ khiến người ta trông có vẻ hoảng loạn, không có phong độ.
Mộ Phong Lưu những năm gần đây đặc biệt coi trọng phong độ của mình, điều này có lẽ cũng có liên quan nhất định đến xuất thân của hắn.
Thế nhưng đến lúc này rồi, còn quản phong độ hay không phong độ gì nữa, hắn như một con chó điên lao về phía đại trướng, huống hồ đêm qua hắn chạy cũng giống như một con chó điên.
Cách còn xa, hắn đã thấy có người đi lại xung quanh đại trướng của mình, tim hắn đập loạn không thôi.
Nếu những thứ hắn giấu đi bị những tên lính quèn còn không bằng loài kiến đó phát hiện ra, vậy thì tất cả những gì hắn khổ công gây dựng ở Trung Nguyên hơn ba mươi năm qua, đều có thể bị hủy hoại.
Đó đều là những thứ hắn vắt hết tâm huyết mới có được, không ai được phép lấy đi!
Cũng không cần biết là ai nữa, xông đến gần, Mộ Phong Lưu không đợi bất kỳ ai kịp lên tiếng, đạp ngã một người trong đó, thừa thế rút thanh trường đao từ bên hông người đó ra, một đao một mạng, chém sạch mấy tên binh sĩ đó ngã xuống đất.
Trong đó một tên binh sĩ ngã trong vũng máu vẫn chưa chết ngay, nằm đó, trong mắt vẫn đầy vẻ kinh ngạc, đầy vẻ khó tin, đầy vẻ không dám tin.
Hắn há miệng, phát ra âm thanh yếu ớt: "Tiên sinh... vì sao? Vì sao lại như vậy?"
Âm thanh không lớn, nhưng Mộ Phong Lưu lại nghe rõ ràng, vì vậy hắn cũng chấn động một chút, lúc này mới tỉnh ngộ ra, những binh sĩ này là thân binh hắn để lại trước khi rời đại trướng, là mệnh lệnh của hắn, dù thế nào cũng không được tự ý rời bỏ vị trí, không được phép bất cứ ai tự ý ra vào đại trướng của hắn...
Hạng người như Mộ Phong Lưu, bất kể lúc nào, cũng sẽ mua chuộc một số người trở thành thân tín của mình, lợi dụng người khác luôn là bản lĩnh sở trường nhất của hắn.
Cả đại doanh đều loạn rồi, thân binh của hắn phần lớn cũng đã chạy sạch, mấy tên còn lại không đi, cảm thấy đi rồi thì có lỗi với ân nghĩa của hắn ngày thường, cũng phụ lòng dặn dò của hắn, cho nên vẫn đang canh giữ đại trướng cho hắn.
Không ngờ lòng trung thành của họ, đổi lại là đao đồ tể của Mộ Phong Lưu.
Sau khi tỉnh ngộ, Mộ Phong Lưu trong phút chốc như hóa đá, đứng đó hồi lâu không có động tác gì.
Hồi lâu sau, Mộ Phong Lưu mới trút một hơi thật mạnh, trên thanh đao trong tay hắn vẫn còn vết máu, thi thể xung quanh đã lạnh ngắt.
"Không trách ta được, là do mệnh của các ngươi đáng như vậy..."
Hắn nhìn về phía những thi thể đó, nghĩ rằng tại sao các ngươi không chạy? Nếu các ngươi cũng chạy rồi, các ngươi đâu đến nỗi phải chết ở nơi này?
Mộ Phong Lưu lúc này, trông như già đi mười tuổi vậy, đủ loại đả kích ập đến, khiến tâm cảnh của hắn có chút không ổn định.
Hắn lại liên tục hít thở sâu, để mình ổn định lại nhanh nhất có thể.
Một lát sau, Mộ Phong Lưu xách thanh trường đao nhuốm máu tiến vào đại trướng, hắn không có thời gian trì hoãn nữa.
Đội ngũ của Lưu Phong và Triệu Bá không cản được quân Bạch Sơn, quân Bạch Sơn không lâu sau sẽ giết đến đây, quân Ninh trong thành ban đầu vì nghi ngại mà không dám vội vàng xuất kích, nhưng cũng sẽ không mãi ngồi yên không động đậy.
Cho nên hắn phải nhanh chóng rời khỏi đây, mang theo những bí mật thuộc về mình, tìm một nơi có thể ẩn thân, đợi thời cơ chín muồi sẽ quay lại trong đại quân Hắc Vũ.
Sau khi vào cửa, Mộ Phong Lưu liền sải bước đi về phía cái giường, trước đó hắn đã đào một cái hố dưới giường, tất cả bí mật đều giấu ở đó.
Hắn sải bước chạy đến bên giường, ngồi xổm xuống, vứt đao sang một bên, hai tay gắng sức đào lớp đất vụn, đào cái hộp gỗ nhỏ đó ra.
Ôm lấy cái hộp, Mộ Phong Lưu lập tức xoay người muốn đi.
Thế nhưng ngay khi hắn còn chưa kịp xoay người, trong đại trướng bỗng sáng lên một cái.
Ngay khoảnh khắc đó, một thanh đao từ trên đỉnh đầu hắn chém xuống, cắt từ dưới đũng quần ra ngoài, nhát đao này đến đột ngột, đến bá đạo, đến mức không thể cản, không thể tránh.
Một đao, một Mộ Phong Lưu liền biến thành hai mảnh Mộ Phong Lưu.
Máu và nội tạng tức thì rơi xuống đất, dính nhầy nhụa đống ở đó.
Kỳ diệu hơn là, nhát đao này chẻ đôi người hắn, lại không chẻ đôi cái hộp đó, thậm chí cái hộp còn chưa kịp rơi xuống đất đã được người xuất đao đón lấy.
Nhiếp Nhiếp một tay đỡ cái hộp, một tay nắm đao.
Hắn nhìn thi thể dưới đất, mặt không cảm xúc tự lẩm bẩm: "Thiếu chủ nói, một câu cũng đừng nói với ngươi, cũng đừng để ngươi nói một câu nào, người nói ngươi là yêu quái biết mê hoặc lòng người... chỉ cần yêu quái chết nhanh, thì không thể làm quái được nữa."
Sau đó xoay người, mang theo cái hộp đó rời đi.