Là người đứng đầu nha môn phế nhất Đại Sở hiện nay, Đại lý tự khanh Quy Nguyên Thuật dẫn theo bốn thủ hạ ít ỏi còn lại, đi niêm phong phủ đệ của Hộ bộ Thượng thư đại nhân với hơn ba trăm nhân khẩu. Nếu nói về nhân lực có thể sử dụng, thì đúng là phải cắn răng mà nói trong nước mắt.
Thế nhưng Hoàng đế bệ hạ có lẽ cũng đã tức giận đến mức hồ đồ, quên mất Đại lý tự căn bản chẳng còn ai để sai khiến.
Ban đầu, Quy Nguyên Thuật định gọi người của mình trở về, dù sao đây cũng là đại án trọng án, gọi người về làm việc vốn là chuyện hết sức bình thường. Thế nhưng người được phái đi, kết quả một tên cũng không đưa về được.
Thập Tam Môn Đề đốc Chu Trường Tứ bảo rằng chuyện của ngươi không tính là chuyện lớn, chuyện của Anh hùng đại hội mới là chuyện lớn. Nếu muốn điều người về, thì hãy cầm thánh chỉ đến, không có thánh chỉ thì một tên cũng không thả.
Lời này nghe thật tức giận, song đối với Thập Tam Môn Đề đốc mà nói, đó cũng là chuyện bất đắc dĩ.
Hiện nay, giang hồ khách tràn vào Đại Hưng thành ít nhất cũng bảy tám vạn người, vẫn đang ùn ùn kéo đến không ngừng. Binh mã tuần thành trong tay hắn cộng lại cũng chỉ có hơn ba ngàn người, làm sao mà quản lý cho xuể.
Những người vào thành tham gia Anh hùng đại hội này, giang hồ khách, lục lâm khách, đủ mọi thành phần xuất thân. Bọn họ tụ tập lại với nhau, thì chuyện gì mà không làm ra được?
Hoàng đế bệ hạ quan tâm chính là bọn họ, nếu Anh hùng đại hội thực sự xảy ra loạn lạc, chẳng lẽ một Thập Tam Môn Đề đốc như Chu Trường Tứ lại dễ giết hơn Hộ bộ Thượng thư sao? Người ta là quan nhị phẩm chính thống, còn Thập Tam Môn Đề đốc chỉ là quan tứ phẩm.
Cho nên cục diện hiện tại chính là, hơn ba trăm người lớn nhỏ trong phủ Hộ bộ Thượng thư đều bị nhốt trong phòng không được bước ra ngoài. Mà năm người muốn kiểm kê rõ ràng một tòa trạch viện lớn như vậy thì đâu có dễ dàng, cả năm người ngồi xổm đó đều buồn rầu.
Trầm ngâm hồi lâu, Quy Nguyên Thuật quyết định đồng ý lời đề nghị giúp đỡ của Tào Độ. Dù sao ở Đại Hưng thành này, quan quan bao che cho nhau, nếu điều người từ nha môn khác tới, trời mới biết sẽ xảy ra sai sót gì. Hơn nữa, đám người đó mà tới, có khi sẽ vơ vét sạch sành sanh tất cả đồ đạc đáng giá trong phủ Hộ bộ đại nhân, cuối cùng chẳng rơi vào tay người của Đại lý tự lấy một đồng tiền nào. Nhưng người chịu tiếng xấu chắc chắn lại là Đại lý tự, Quy Nguyên Thuật quá hiểu bọn họ.
Xét ra, Tào Độ tuy đáng ghét, nhưng hắn xấu một cách công khai, và quan trọng nhất là, xem chừng Tào Độ chẳng thèm để mắt tới số tiền tài trong phủ Hộ bộ Thượng thư đại nhân này.
Chà... thật không biết khi nào thì cái ảo tưởng này của hắn mới được đính chính lại.
Vì vậy, khoảng nửa canh giờ sau, Lý Cát đã dẫn người tới, rầm rộ hơn một trăm người.
Trịnh Thuận Thuận nhìn đám người của Lý Cát ra tay, mắt trợn ngược lên, không chỉ mắt hắn trợn ngược, ba người còn lại cũng thế. Hắn khó khăn nuốt nước bọt, nhìn về phía Quy Nguyên Thuật: "Đại nhân... sao đám người này lại chuyên nghiệp thế?"
Nhìn đám người đó xem, phân công hợp tác nhịp nhàng, đóng thùng đóng gói đâu ra đấy, thao tác thuần thục, các loại đồ đạc được phân loại quy nạp, còn chuyên nghiệp hơn cả người của Đại lý tự làm việc này nhiều.
Thực ra nghĩ kỹ cũng có thể hiểu được, người của Đại lý tự một năm mới đi niêm phong được mấy nhà cơ chứ.
Quy Nguyên Thuật bước đến bên cạnh Lý Cát, im lặng một lát rồi thăm dò hỏi: "Ngươi chắc chắn là không cần tiền, nghĩa vụ đến giúp ta làm việc chứ?"
Lý Cát gật đầu, nghiêm túc trả lời: "Ta chắc chắn là không cần tiền, ta để ý tiền bạc sao? Nhưng mà..."
Lời còn chưa dứt, Quy Nguyên Thuật lập tức ngắt lời: "Không cần nhưng nhị gì cả, đến đây thôi."
Lý Cát liếc hắn một cái rồi bảo: "Cá nhân ta chắc chắn là không cần tiền, nghĩa vụ giúp ngươi, nhưng người của ta không thể làm không công, tiền công của bọn họ vẫn phải lấy một ít."
Quy Nguyên Thuật nói: "Ngươi không biết Đại lý tự của ta nghèo đến mức kêu lên tiếng à, mà ngươi còn đòi tiền công?"
Lý Cát chỉ chỉ vào những thứ đang được đóng gói: "Tiêu tiền của Đại lý tự ngươi, ngươi ngốc à?"
Quy Nguyên Thuật nói: "Những thứ này đều phải nộp vào quốc khố, ngươi động vào đống đồ này, chẳng phải là hại ta sao?"
Lý Cát nói: "Sổ sách không phải do ngươi tự tay ghi chép sao? Đồ đạc không phải do ngươi tự tay kiểm kê sao? Nếu ngươi cảm thấy yêu cầu của ta quá đáng, vậy ta đành để bọn họ về, tự ta ở lại giúp ngươi."
Quy Nguyên Thuật nói: "Từ lúc ngươi bước vào cái sân này, ngươi đã làm được cái tích sự gì chưa? Ngươi cứ đi dạo chỗ này nhìn chỗ kia, đến bây giờ trên tay còn chẳng dính lấy một hạt bụi."
Lý Cát giơ tay lên, trong tay cầm một chiếc trâm cài bằng hồng ngọc: "Nói bậy, ta vừa mới tiện tay lấy một chiếc trâm đây này."
Quy Nguyên Thuật: "Ngươi để lại ngay!"
Lý Cát nói: "Trâm còn người còn."
Triệu Sơn Ảnh ghé sát vào tai Quy Nguyên Thuật hạ giọng nói: "Đại nhân, hay là cứ giữ bọn họ lại đi, đám người này làm việc, chúng ta có thể... khà khà, hì hì, ha ha ha... quá là nhàn thân rồi."
Quy Nguyên Thuật thở dài một tiếng, nhìn về phía Lý Cát nói: "Lấy tiền công thì được, giá cả rõ ràng, ta xem ngươi có quá đáng hay không, nếu không quá đáng thì giữ người lại."
Lý Cát nói: "Mỗi người mười lượng bạc một ngày."
Mắt Quy Nguyên Thuật mở to: "Ta là quan chính tam phẩm, bổng lộc tháng mới có năm mươi lăm lượng, người của ngươi một ngày mười lượng?"
Lý Cát nói: "Ngươi lấy được à?"
Quy Nguyên Thuật há miệng.
Lý Cát nói: "Cái bổng lộc năm mươi lăm lượng mỗi tháng đó, tháng nào ngươi nhận được đúng hạn? Một năm nhận được mấy lần? Đừng nói mấy lần, một năm nhận được một lần không?"
Quy Nguyên Thuật lại há miệng.
Lý Cát nhìn về phía Trịnh Thuận Thuận và những người khác, nghiêm nghị nói: "Cho dù ngươi là Đại lý tự khanh chính tam phẩm không xót xa cho bản thân, thì ngươi cũng không xót xa cho thủ hạ của mình sao? Bọn họ, một tháng được mấy đồng? Bao nhiêu tháng rồi không được nhận lương?"
Trịnh Thuận Thuận và những người khác nhìn vẻ mặt chính nghĩa của Lý Cát, cảm thấy Tào Độ lúc này trông cao lớn vĩ đại hơn hẳn.
"Được rồi..."
Quy Nguyên Thuật nói: "Nhưng đã nói trước, chuyện này tuyệt đối không được để lộ ra ngoài, ta và người của ta đều sẽ mất đầu đấy."
Lý Cát nói: "Nhắc đến chuyện này, ta còn có lời muốn nói."
Quy Nguyên Thuật: "Ngươi im miệng!"
Lý Cát nói: "Người của ngươi cũng là làm việc, tuy nói đây là trách nhiệm của bọn họ, nhưng vất vả như vậy, lại nhìn thấy chúng ta mỗi người mỗi ngày cầm mười lượng bạc, mà người của ngươi lại chẳng có gì..."
Quy Nguyên Thuật nói: "Bọn họ không được lấy!"
Lý Cát nói: "Ừm... không ngờ ngươi lại là cấp trên như vậy, không ngờ ngươi lại là người lãnh đạo như vậy."
Trịnh Thuận Thuận và bốn người bọn họ suýt nữa thì khóc.
Lý Cát nói: "Mỗi người bọn họ hai mươi lượng một ngày, nhiều hơn cũng không lấy, chuyện này ta đảm bảo giữ kín như bưng."
Quy Nguyên Thuật quay đầu nhìn Trịnh Thuận Thuận và những người khác, bọn họ nhìn hắn với ánh mắt đẫm lệ.
"Thôi được rồi..."
Quy Nguyên Thuật thở dài một tiếng thật dài: "Sao ta lại biến thành thế này cơ chứ."
Lý Cát nói: "Ngươi quên rồi sao, tiền của lũ khốn nạn."
Trịnh Thuận Thuận và bốn người đồng thanh nói: "Không lấy thì phí!"
Lý Cát tiếp tục dụ dỗ: "Lấy tiền của lũ khốn nạn như Trịnh Thác Hải, Trịnh Nhạc, khiến cuộc sống của người tốt dễ chịu hơn một chút, đây chính là thay trời hành đạo!"
Quy Nguyên Thuật nheo mắt lại, hắn nhìn Lý Cát hỏi: "Ngươi thực sự là tiểu hầu gia của Tào gia?"
Lý Cát hỏi: "Sao lại nói thế?"
Quy Nguyên Thuật nói: "Sao ta cảm thấy ngươi giống như lũ phản quân giỏi mê hoặc lòng người nhất vậy."
Lý Cát nói: "Nói bậy, kẻ giỏi mê hoặc lòng người nhất là tà giáo."
Người của Lý Cát đi đóng gói thu dọn đồ đạc, những thứ hữu dụng làm sao có thể chạy thoát? Những thứ hữu dụng mà Lý Cát muốn, lần này đương nhiên không phải là tiền tài, mà là các loại hồ sơ và thư từ qua lại. Hộ bộ Thượng thư nắm giữ bao nhiêu bí mật, còn cần phải nói sao? Trong tay có những thứ này, Lý Cát có thể đánh bại từng người, khiến những nhân vật lớn trong triều đình này rối loạn thì càng dễ dàng hơn.
Mà mục tiêu của Lý Cát đương nhiên không chỉ có thế, hắn đến đây chính là để khuấy đảo cái Anh hùng đại hội này. Hộ bộ Thượng thư với tư cách là một trong những người đứng đầu Anh hùng đại hội, đã đục khoét bao nhiêu tiền bạc, nhận bao nhiêu tiền lại quả, có thể tưởng tượng được. Một khi những tin tức này được tung ra, những giang hồ khách, lục lâm khách đến tham gia Anh hùng đại hội, dễ dàng có thể bị kích động lên.
Quy Nguyên Thuật nói Lý Cát giống như lũ phản quân giỏi mê hoặc lòng người nhất, khoảnh khắc đó Dư Cửu Linh trong lòng cũng giật mình. Hắn thầm nghĩ ngươi đoán chuẩn thật đấy. Khi nghe thấy câu nói đó của Lý Cát, Dư Cửu Linh thở dài trong lòng, nghĩ thầm chủ gia ơi, thủ đoạn mê hoặc lòng người của ngài còn tà hơn cả tà giáo nữa...
Đêm hôm đó, người của Lý Cát đã thu dọn gần xong những thứ niêm phong. Dù sao... đúng là đều rất chuyên nghiệp.
Trong sân, Quy Nguyên Thuật ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời, trong lòng ngũ vị tạp trần. Khi hắn được Vũ Thân vương tiến cử làm Đại lý tự khanh, thực ra Vũ Thân vương cũng là bất đắc dĩ. Ý định ban đầu của Vũ Thân vương là để hắn vào Binh bộ, nhưng ngặt nỗi Vũ Thân vương cũng không thể việc gì cũng không kiêng dè. Cho dù đưa hắn vào Binh bộ, liệu có thể trở thành chủ quản của Binh bộ không? Vũ Thân vương lại không muốn một nhân tài như vậy thực sự bị lãng phí, nên để hắn vào Đại lý tự trước, sau này lại nghĩ cách để hắn làm việc ở Binh bộ.
Thế nhưng, Binh bộ tuy không còn nhiều bổng lộc, nhưng những kẻ quý tộc cũ đó, tuyệt đối không thể dễ dàng nhường quyền lực ra được. Đối với Quy Nguyên Thuật mà nói, mỗi ngày nhìn thấy những kẻ ăn không ngồi rồi này xuất hiện trước mắt, trong lòng đều có một nỗi hận. Tuy nhiên cái Đại Sở này, hắn yêu cũng sắp yêu không nổi nữa rồi.
Lý Cát chậm rãi bước đến bên cạnh hắn, ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng nói: "Ngươi đang nhìn trăng, trăng đang nhìn ngươi, ngươi nhìn trăng giống như cái bánh thịt vàng óng giòn rụm bên ngoài chín tới, bên trong mềm mại, còn trăng nhìn ngươi giống như một..."
Quy Nguyên Thuật nheo mắt lại: "Nếu ngươi mà nói ra lời rác rưởi gì, ta sẽ động thủ đấy."
Lý Cát nhún vai: "Ăn bánh thịt không?"
Quy Nguyên Thuật nghiêng đầu nhìn, phát hiện Lý Cát thực sự đang bưng một đĩa bánh thịt trông bên ngoài vàng óng giòn rụm, bên trong chắc chắn mềm mại thơm ngon.
"Lấy đâu ra bánh thịt vậy?!"
Quy Nguyên Thuật tò mò hỏi một câu.
Lý Cát nói: "Do vị Hộ bộ Thượng thư Trịnh đại nhân này cung cấp."
Quy Nguyên Thuật nói: "Không thể nào!"
Lý Cát nói: "Sân sau phát hiện nuôi không ít gà chọi, xem ra vị Hộ bộ Thượng thư đại nhân này còn thích món này... thịt gà tuy kém hơn thịt lợn một chút, nhưng mà..."
Quy Nguyên Thuật thở dài một tiếng: "Đó là vật niêm phong."
Lý Cát nói: "Chưa nhập sổ."
Quy Nguyên Thuật nói: "Số còn lại nướng đi."
Lý Cát nói: "Đang nướng rồi."
Quy Nguyên Thuật: "..."
Hắn quay đầu lại, liền thấy bốn tên thủ hạ của mình và thủ hạ của Tào Độ, vây thành một vòng, đang nướng gà. Quy Nguyên Thuật thầm nghĩ cơm của lũ khốn nạn không ăn thì phí, cái tên khốn nạn này chắc chắn không phải hắn cũng không phải Tào Độ, mà là người của nhà họ Trịnh. Thế nên hắn cầm lấy một cái bánh thịt ăn, suýt chút nữa thì thơm đến mức ngã ngửa.
Lý Cát cũng cầm một cái bánh thịt, cắn một miếng rồi ngẩng đầu nhìn trăng: "Trăng nhìn ngươi giống như một kẻ đáng thương."
Quy Nguyên Thuật sững sờ.
Lý Cát thở dài: "Tào gia chúng ta, vì để sống sót mà phải dâng hiến gia sản, còn ngươi thì sao? Ngươi vì cái Đại Sở này mà phải dâng hiến cái gì? Thứ chúng ta tế hiến là bạc, còn thứ các ngươi tế hiến là... linh hồn."
Quy Nguyên Thuật nghiêng đầu nhìn Lý Cát, khuôn mặt nghiêng của người đàn ông trẻ tuổi này lại có chút yêu tà.
Lý Cát chậm rãi nói: "Thực ra ta không muốn đến kinh thành, chỉ là mệnh lệnh gia đình khó trái... thế nhưng ta lại nghĩ, mình chưa từng đến bao giờ, đến thì đến vậy... nói một câu đại nghịch bất đạo, trước khi cái Đại Sở này diệt vong, ta cũng muốn nhìn xem kinh thành này rốt cuộc trông như thế nào."
Quy Nguyên Thuật: "Ngươi to gan thật."
Lý Cát nói: "Gan ta từ trước đến nay đều rất lớn, sau này ngươi sẽ biết."
Hắn ăn hết cái bánh thịt trong ba bốn miếng, rồi lau tay lên người Quy Nguyên Thuật.
Quy Nguyên Thuật: "???!!!"
Lý Cát cười nói: "Sẽ có người đổi cho ngươi quần áo mới, đẹp hơn quan phục Đại lý tự này của ngươi."
Hắn quay đầu nhìn Trịnh Thuận Thuận và những người khác, như đang tự nói với chính mình: "Đều là nhân tài trụ cột, tiếc thay..."
Quy Nguyên Thuật quay người nhìn Lý Cát: "Rốt cuộc ngươi muốn nói gì? Ngươi đến kinh thành rốt cuộc muốn làm gì? Và ngươi rốt cuộc là ai?"
Lý Cát nói: "Ta ư?"
Hắn lại cầm một miếng bánh thịt lên giơ cao: "Ta có lẽ là một tên trộm."