Sau khi nghỉ ngơi chỉnh đốn tròn nửa tháng, người Hắc Vũ lại một lần nữa phát động tấn công vào cửa ải Bắc Sơn. Dường như vì không nghĩ ra được biện pháp nào tốt hơn, nên chúng vẫn áp dụng chiến thuật biển người.
Không còn mối đe dọa từ những con dốc công thành, độ khó để quân Ninh giữ vững cửa ải Bắc Sơn đã giảm đi rất nhiều so với trước.
Sau ba ngày tấn công mãnh liệt liên tiếp, người Hắc Vũ buộc phải rút lui về đại doanh một lần nữa để điều chỉnh lại.
"Có thể thấy rõ, người Hắc Vũ đã bắt đầu do dự không quyết."
Hạ Hầu Trác nhìn về phía Lý Trì nói: "Nếu họ rút quân ngay bây giờ, huy động trăm vạn đại quân tốn công tốn sức, tổn thất lớn đến nhường này, kẻ cầm quân quay về chắc chắn sẽ bị xử tội. Thế nhưng nếu cứ đánh tiếp, họ cũng không còn niềm tin tất thắng và sự nắm chắc như trước nữa."
Lý Trì ừ một tiếng: "Xem ra, đội ngũ của Thiết Hạc bộ cũng đã có chút thay đổi, họ đã lùi doanh trại ra phía sau khoảng mười mấy dặm rồi."
Từ việc đại doanh của kỵ binh thảo nguyên lùi lại phía sau, có thể suy đoán rằng người Hắc Vũ hiện đã có ý định rút lui, chỉ là chưa ai dám dễ dàng đưa ra quyết định này mà thôi.
Có thể tưởng tượng được, lần nam hạ này người Hắc Vũ đã mang theo bao nhiêu kỳ vọng, mà kỳ vọng càng lớn thì tất nhiên tự tin càng cao.
Thế nhưng, sự tự tin này đã bị quân Ninh chà đạp hết lần này đến lần khác dưới chân thành Bắc Sơn, giờ phút này đã sớm tan thành mây khói.
Hạ Hầu Trác cười nói: "Vị tướng quân Hắc Vũ cầm quân lúc này chắc hẳn không còn cảm thấy cửa ải Bắc Sơn của chúng ta là một miếng thịt béo bở nữa rồi."
Dư Cửu Linh tiếp lời: "Đó chính là câu nói trong sách kể chuyện, nói thế nào nhỉ... Gân gà gân gà, bỏ thì tiếc mà ăn thì không có vị."
Hạ Hầu Trác nói: "Cửu Muội có tiến bộ rồi đấy."
Cửu Muội cười đáp: "Vậy có phải tôi nên vì sự tiến bộ này mà được tăng lương không?"
Hạ Hầu Trác nhìn Lý Trì nói: "Loại nghịch tặc này còn giữ lại làm gì chứ?"
Lý Trì nói: "Nên tăng, Cửu Muội đã trừ khử được Xích Trụ Lưu Ly - đại tướng quân Nam Uyển của Hắc Vũ, chuyện này không chỉ đơn giản là tăng lương đâu, mà có thể ghi vào sử sách đấy."
Dư Cửu Linh nhìn Hạ Hầu Trác: "Tôi thật sự có tiến bộ rồi."
Hạ Hầu Trác phì cười một tiếng.
"Giờ có thể nói sang chuyện khác rồi."
Hạ Hầu Trác nhìn Lý Trì nói: "Hôm qua ta nghe ngươi và Cao Hy Ninh bàn bạc, nói là quân tặc ở Duyện Châu và Thanh Châu đều đang thừa dịp binh lực Ký Châu trống rỗng mà ồ ạt kéo đến."
Lý Trì ừ một tiếng, mỉm cười nói: "Không sao cả."
Hạ Hầu Trác lắc đầu: "Ngươi vẫn nên quay về chủ trì đại cục, người Hắc Vũ lúc này đã nảy sinh ý định rút lui, ước chừng kéo dài đến cuối thu là sẽ rút đi thôi. Ngươi về Ký Châu, xem xem làm thế nào để đánh lui quân tặc Duyện Châu và Thanh Châu."
Lý Trì lắc đầu: "Nếu người Hắc Vũ cố ý làm vậy thì sao? Giả vờ có ý định rút quân, thực chất là để làm chúng ta tê liệt, đợi khi chúng ta lơ là lại phát động tấn công mãnh liệt."
Hạ Hầu Trác nói: "Ta ứng phó được."
Lý Trì nói: "Ta thì không ứng phó nổi."
Hạ Hầu Trác sững sờ.
Lý Trì nói: "Binh mã có thể điều động trong Ký Châu đều ở đây cả rồi. Bây giờ nếu để ngươi đưa ra lựa chọn này, là mang binh mã đi để bảo vệ Ký Châu, hay là ở lại đây chống lại người Hắc Vũ?"
Hạ Hầu Trác nhất thời không nói nên lời.
Lý Trì nói: "Đợi người Hắc Vũ rút đi rồi hãy tính chuyện khác. Ký Châu ta có thể đánh hạ một lần, thì cũng có thể đánh hạ lần thứ hai."
Hạ Hầu Trác nói: "Có lẽ lão Đường đã nhận được tin tức, đang dẫn quân trên đường quay về rồi."
"Ông ấy sẽ không làm vậy."
Lý Trì nói: "Ta đã dặn ông ấy, bất kể bên Ký Châu xảy ra chuyện gì, ông ấy cũng không được dễ dàng rút quân. Một khi rút, mười vạn tướng sĩ nam chinh sẽ tổn thất nặng nề, số người có thể rút về Ký Châu sợ rằng không còn được một nửa. Dương Huyền Cơ sẽ như sói đuổi theo phía sau lão Đường mà cắn xé..."
Hắn nhìn Hạ Hầu Trác nói: "Ai chiếm được Dự Châu, người đó có được kho lương thiên hạ. Dương Huyền Cơ sẽ không cho lão Đường cơ hội rút lui toàn vẹn đâu."
Hạ Hầu Trác nghe đến đây, không khỏi thở dài một tiếng.
Lý Trì nói: "Cửa ải quốc gia còn đó, Ký Châu là của ai cũng đều là của ta. Cửa ải mất, Ký Châu sẽ thành của người Hắc Vũ. Dù là quân tặc Duyện Châu hay quân tặc Thanh Châu, ngươi nghĩ họ có thể cản nổi người Hắc Vũ sao?"
Lý Trì nói: "Khi còn thiếu niên, ta cùng sư phụ ngao du giang hồ, nhìn những kẻ đó áo gấm ngựa hay, liền cảm thấy họ đều là nhân vật lớn."
Hắn dừng lại một chút, chậm rãi thở hắt ra một hơi.
"Ta từng nhìn thiên hạ, đầy rẫy anh hùng hào kiệt... Ta lại nhìn thiên hạ, tất cả đều là phường ô hợp."
Hắn nhìn xuống dưới chân thành, dừng lại một lát rồi nói: "Vốn còn nghĩ rằng, loạn thế thiên hạ này, rồi sẽ có hào kiệt đứng ra cứu vớt chúng sinh vạn dân, giờ xem ra, chẳng qua chỉ là một lũ cầm thú hút máu..."
Lý Trì đặt tay lên tường thành, hai tay hơi dùng lực.
"Quân tặc Duyện Châu Mai Nham, quân tặc Thanh Châu Cam Đạo Đức, tặc này tặc nọ... Giang sơn vạn dân này giao cho các ngươi, chi bằng ta tự mình lấy!"
Kể từ khi Lý Trì biết được Sơn Hải Quân ở Duyện Châu, quân tặc của Cam Đạo Đức ở Thanh Châu, cùng với các thủ lĩnh tặc khắp nơi đều đang dẫn quân đến muốn cướp đoạt Ký Châu, tâm ý vốn không kiên định về việc tranh đoạt thiên hạ của hắn, vào khoảnh khắc đó đã trở nên vô cùng kiên định.
Ai chiếm được Trung Nguyên này, cũng không bằng ta chiếm lấy.
"Giải quyết xong chuyện người Hắc Vũ trước đã, rồi ta sẽ đi giải quyết bọn chúng."
Lý Trì mỉm cười: "Người Hắc Vũ còn chẳng làm gì được ta, lũ ô hợp này..."
Lý Trì giơ tay lên, búng ngón tay một cái.
"Búng tay một cái, tro bay khói diệt."
Hạ Hầu Trác lẩm bẩm nhắc lại câu nói vừa rồi của Lý Trì: "Ta từng nhìn thiên hạ, đầy rẫy anh hùng hào kiệt, ta lại nhìn thiên hạ, tất cả đều là phường ô hợp."
Hắn nhìn Lý Trì, cũng cười theo: "Rất tốt, rất tốt."
Lý Trì ừ một tiếng: "Ta biết mình tốt thế nào, sau này sẽ có nhiều người biết hơn."
Hơn hai mươi ngày sau.
Có quân báo từ phía Long Đầu Quan gửi đến khẩn cấp. Tính toán ngày tháng, Trang Vô Địch đã dẫn quân chặn đứng hai mươi vạn quân Sơn Hải tại Long Đầu Quan tròn hai tháng rồi.
Tính toán kỹ hơn, nếu không phải Trang Vô Địch chặn đứng quân Sơn Hải tại Long Đầu Quan, lúc này, đội ngũ phản quân có lẽ đã bị mật thám Hắc Vũ khống chế kia, không chừng đã đánh tới cửa ải Bắc Sơn, cùng người Hắc Vũ trong ngoài giáp công quân Ninh rồi.
Quân báo do đích thân Trang Vô Địch viết, tổng cộng chỉ có mười sáu chữ.
Binh tổn gần nửa, sơn quan vẫn còn, tặc binh tuy đông, gà đất chó sành.
Lý Trì đưa quân báo cho Hạ Hầu Trác, Hạ Hầu Trác xem xong trong lòng vô cùng đau xót, bởi vì Trang Vô Địch không có viện binh.
Tất cả đội ngũ mà Lý Trì có thể điều động, đều ở cửa ải Bắc Sơn rồi.
Cùng lúc đó, tại Long Đầu Quan.
Lão Trương chân nhân sắc mặt có chút tiều tụy, ông ngồi trên núi Long Hổ quan sát thiên hạ, biết hết vạn vật thế gian, nhưng lại không biết chiến tranh rốt cuộc đáng sợ đến mức nào.
Hai tháng nay, những gì ông tận mắt chứng kiến tại đây, chính là tai họa lớn nhất trên đời này, thiên tai gì cũng không sánh bằng binh họa.
"Chân nhân."
Trang Vô Địch đưa cho lão Trương chân nhân một bầu nước: "Ông thực sự nên đi rồi."
Lão Trương chân nhân lắc đầu: "Không đi."
Trang Vô Địch im lặng.
Lão Trương chân nhân nói: "Hai tháng trước, lần đầu tiên ngươi khuyên ta đi, là vì ngươi sợ chiến tranh bắt đầu đao kiếm vô tình sẽ làm tổn thương lão già này. Bây giờ ngươi khuyên ta đi, là vì ngươi cảm thấy sơn quan không vững rồi đúng không."
Trang Vô Địch lắc đầu: "Vững."
Lão Trương chân nhân nói: "Vậy ta đi làm gì?"
Trang Vô Địch vừa định nói chuyện, thì thấy có thân binh chạy nhanh từ dưới thành lên, thở hổn hển.
"Đại tướng quân!"
Thân binh hét lên: "Ngài mau nhìn xem."
Trang Vô Địch tưởng có chuyện gì lớn, vội vàng chạy theo thân binh xuống dưới tường thành.
Khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, một hán tử lạnh lùng cứng rắn như Trang Vô Địch, vậy mà mắt cũng hơi đỏ lên.
Từ hướng trong quan, từng đội từng đội bách tính kéo đến, họ cầm đủ loại đồ vật, chĩa phân, liềm, thậm chí là cán lăn bột. Đội ngũ tuy nhìn không nghiêm chỉnh, ba năm người một nhóm, nhưng nhìn không thấy điểm kết thúc.
Một hán tử vạm vỡ nhìn thấy người mặc giáp sắt, không nhận ra, nhưng hắn đoán đó chắc là đại tướng quân trấn giữ Long Đầu Quan - Trang Vô Địch.
Hắn hét lớn: "Đàn ông trong thôn chúng tôi đều đến cả rồi!"
Hắn vung vung chiếc liềm trong tay: "Mấy năm nay đều là đại quân của Ninh Vương bảo vệ chúng tôi, bây giờ, chúng tôi đến bảo vệ các ngài."
Một thiếu niên trông khoảng mười sáu mười bảy tuổi hét lên: "Mỗi tấc đất của Ký Châu đều là của Ninh Vương, mỗi một bách tính chúng tôi cũng đều là của Ninh Vương, ai muốn tới cướp, không đồng ý!"
Đám đông bùng nổ một tràng tiếng hét.
"Không đồng ý!"
Lão Trương chân nhân nhìn thấy cảnh này, bỗng nhiên ngửa đầu cười lớn: "Đáng thương cho lũ quỷ ma yêu quái kia, vốn tưởng đã tính toán được tất cả, nhưng chúng lại tính sót sức mạnh đáng sợ nhất thế gian này... chính là chúng sinh thiên hạ!"
Ngoài Long Đầu Quan.
Trong đại doanh Sơn Hải Quân, Hải Khiếu Vương Mai Nham đã có chút chán ghét, hắn không thích nơi này, hoang vu, chẳng có gì để hắn chơi cả.
Ở thành Tây Kinh, hắn có thể tiêu dao khoái lạc mỗi ngày, đèn hoa rực rỡ đêm đêm ca hát, ở đây, ngoài đất vàng cát vàng, chẳng có gì cả.
Ban đầu nhìn công thành còn thấy khá thú vị, giờ thì cũng đã chán ngấy rồi.
"Mộ tiên sinh!"
Mai Nham bực bội nói: "Rốt cuộc khi nào thì quay về?"
Mộ Phong Lưu nhíu mày, trong ánh mắt thoáng qua một tia sát ý.
Thấy Mộ Phong Lưu không nói gì, Mai Nham lại nhìn về phía người đang đứng ở phía bên kia: "Hồ tiên sinh, ông nói đi!"
Người này trông khoảng bốn mươi tuổi, mặc một chiếc áo trường sam thư sinh, trông vẻ sách vở khá đậm.
"Bẩm Đại Vương."
Hồ Bất Ngữ nói: "Lúc này quân Ninh trong Long Đầu Quan đã đến giới hạn, binh lực của họ tổn thất quá nửa, mấy nghìn người muốn chặn đứng hai mươi vạn đại quân của Đại Vương, đúng là nằm mơ giữa ban ngày. Chỉ cần thêm ba năm ngày nữa, chắc chắn sẽ phá được Long Đầu Quan."
Mai Nham nói: "Ta không muốn đợi thêm một ngày nào nữa, cái nơi chó chết này, ta ở không nổi nữa rồi, không có người hát xướng, không có vũ cơ, không có rượu ngon, cũng chẳng có trò tiêu khiển nào khác... Ta không muốn Ký Châu nữa, ta bây giờ chỉ muốn về thành Tây Kinh."
Hồ Bất Ngữ nhìn Mộ Phong Lưu nói: "Mộ tiên sinh, hay là..."
Mộ Phong Lưu lắc đầu: "Tuyệt đối không được rút quân lúc này, nếu không chẳng phải là tiền công bỏ bể sao!"
Hồ Bất Ngữ nói: "Lần xuất binh này của chúng ta vốn đã không được lòng dân, nếu cứ tiêu hao tiếp, sợ rằng vùng đất Duyện Châu sẽ xảy ra chuyện gì mất. Những kẻ quân Bạch Sơn đó, không chừng sẽ thừa cơ làm loạn."
"Không được!"
Mộ Phong Lưu lập tức quát lên một tiếng, sắc mặt tức giận đến trắng bệch.
Hắn tức giận nói: "Đâu có đạo lý đánh trận kiểu này, hai mươi vạn đại quân là trò đùa sao!"
Hồ Bất Ngữ nói: "Chuyện đùa này, chẳng phải do Mộ tiên sinh một tay tạo ra sao?"
Mộ Phong Lưu nói: "Dù thế nào cũng không được rút quân, ta đã sắp xếp người lẻn vào trong Long Đầu Quan ám sát Trang Vô Địch, chắc sắp có tin tức rồi."
Hắn nhìn Mai Nham nói: "Đại Vương nếu thấy nhàm chán, chi bằng dẫn người đi dạo quanh đây, gần đây cũng có vài trấn lớn, không chừng có gì hay ho."
Sắc mặt Hồ Bất Ngữ thay đổi: "Mộ tiên sinh, ngài nói thế là ý gì! Chẳng lẽ ngài đang xúi giục Đại Vương đến những trấn đó cướp đoạt dân nữ hay sao?!"
Mộ Phong Lưu nói: "Thiên hạ này đều là của Đại Vương, thì có sao đâu?"
Hồ Bất Ngữ lập tức nhìn Mai Nham nói: "Đại Vương, tuyệt đối không được làm vậy, nếu không, uy vọng của Đại Vương sẽ mất hết!"
Ông ta còn chưa nói hết câu, Mai Nham đã trừng mắt nhìn ông: "Uổng cho ông còn là bạn cũ của phụ thân ta, chẳng hề nghĩ cho ta chút nào, vẫn là Mộ tiên sinh đối xử tốt với ta."
Hắn đứng dậy nói: "Không cần nói nữa, chuyện đánh trận, ta giao cho các ngươi rồi, ta không quản các ngươi đánh trận thế nào, các ngươi cũng đừng quản ta."
Nói xong hắn cười lên: "Triệu tập doanh thân binh, ta muốn ra ngoài chơi."
Hồ Bất Ngữ giận dữ nhìn Mộ Phong Lưu: "Mộ tiên sinh, ngài không phải là không có ý đồ xấu đấy chứ?"
Mộ Phong Lưu cười thờ ơ: "Hồ tiên sinh, ông nghĩ nhiều rồi, ta lười giải thích với ông lắm, tất cả đều là vì Đại Vương thôi."
Nói xong cũng quay người bỏ đi.