Dưới sự khuyên giải của Quy Nguyên Thuật, Cam Đạo Đức không ra lệnh giết người, mặc dù trong lòng hắn thật sự không muốn thả hết đám thợ thủ công này đi.
Thế nhưng con người là vậy, luôn lo sợ những chuyện tốt đẹp sắp đến sẽ bị những tiểu tiết không đâu phá hỏng.
Chỉ còn vài ngày nữa là đến đại điển phong vương, lúc này mà sát sinh đổ máu thì quả thực không phải điềm lành.
Giờ phút này, điều Cam Đạo Đức không thể dung thứ nhất chính là đại điển bị phá hoại, thế nên bản thân hắn cũng chẳng muốn rước lấy xui xẻo.
Lý Tật cùng Trịnh Thuận Thuận rời khỏi Vương phủ trở về phía hội trường đại điển, nhìn qua thì họ không còn bị nghi ngờ nữa.
Thế nhưng chuyện này cũng khiến Trịnh Thuận Thuận và mấy người đi cùng sợ đến mất mật, nếu thật sự bị phát hiện, có lẽ tất cả bọn họ đều phải bỏ mạng tại đó.
Vì vậy, Trịnh Thuận Thuận đối với Lý Tật thực sự khâm phục đến tận cùng. Lý Tật là chủ nhân Ký Châu, là Ninh Vương cơ mà.
Đâu có vị nào có thân phận địa vị như vậy mà lại tự mình đi mạo hiểm cơ chứ.
Theo lẽ thường, đừng nói là lẻn vào Vương phủ của Cam Đạo Đức để mạo hiểm, ngay cả việc đến Vô Lai Thành, với thân phận của Lý Tật thì cũng không nên.
"Vương gia, ngài không sao chứ?"
Trịnh Thuận Thuận theo bản năng hỏi Lý Tật một câu.
Lý Tật cười đáp: "Không sao."
Quy Nguyên Thuật nói: "Sau này tuyệt đối không được xảy ra chuyện như vậy nữa, quá nguy hiểm, nếu thật sự xảy ra bất trắc gì..."
Lý Tật cười lắc đầu: "Làm gì mà nhiều bất trắc thế."
Bất trắc, theo nghĩa đen chính là nằm ngoài dự tính, mà điều ngoài dự tính duy nhất đối với Lý Tật ngày hôm nay chỉ có một.
Đó là hắn không thể ngờ được, trong thư phòng của Cam Đạo Đức lại ẩn giấu một cao thủ như vậy.
"Có phát hiện ra gì không?"
Quy Nguyên Thuật hỏi.
Lý Tật gật đầu: "Không ít đâu. Quy Nguyên Thuật giấu bản đồ bố phòng binh lực và những cơ mật quân sự khác trong một cuốn sách, cuốn sách đó bị khoét rỗng ở giữa, trông giống như một cái hộp nhỏ vậy."
Quy Nguyên Thuật nhìn từ trên xuống dưới, nhưng không thấy Lý Tật mang theo thứ gì trên người.
"Không mang ra được sao?"
"Làm sao mà mang ra được chứ."
Lý Tật cười nói: "Giấu đi rồi."
Quy Nguyên Thuật nói: "Hiểu rồi, ngài tạm thời giấu đồ trong Vương phủ, đợi sau này có cơ hội sẽ lấy ra."
Lý Tật lắc đầu: "Không phải."
Hắn giơ ngón tay chỉ vào đầu mình: "Giấu ở đây này... Đồ vật tôi đã xem qua rồi, sau đó vứt cùng với bộ quần áo tôi mặc lúc nãy vào hố phân phía sau nhà xí của bọn họ, haiz... thật đáng tiếc."
Quy Nguyên Thuật nói: "Vương gia đã ghi nhớ trong đầu thì cũng không có gì đáng tiếc nữa."
Lý Tật nói: "Đáng tiếc là bộ nhuyễn giáp trên người tôi, nếu không có nó thì tôi đã bị tên áo đen kia đả thương rồi. Đao của hắn có vấn đề, ngay cả nhuyễn giáp của tôi cũng bị chém rách một đường, suýt chút nữa là đổ máu. Bộ nhuyễn giáp đó đắt tiền lắm... cứ thế mà vứt xuống hố phân."
Sau khi rút khỏi thư phòng, Lý Tật lập tức tránh đám đông trở về bên cạnh Trịnh Thuận Thuận.
Trước khi đến, hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng, để Trịnh Thuận Thuận mặc hai lớp áo dài, một chiếc mặc bên trong.
Dự định ban đầu của hắn là nếu lúc lẻn vào thư phòng bị phát hiện, hắn sẽ quay lại thay một chiếc áo của Trịnh Thuận Thuận. Kết quả không ngờ lại bị chém một đao, cũng may là hắn làm việc gì cũng chuẩn bị nhiều phương án.
"Việc bố phòng binh lực Cam Đạo Đức có thể thay đổi luân phiên, nhưng cơ cấu nhân sự trong quân đội, tên tuổi các tướng lĩnh, nguồn tài chính, nơi đồn điền, vị trí kho lương của hắn, những thứ này không thể thay đổi được."
Lý Tật cười nói: "Cũng may tôi là người thông minh như vậy..."
Quy Nguyên Thuật thở dài nói: "Thuộc hạ của Vương gia đã thích nghi hết chưa?"
Lý Tật hỏi: "Thích nghi cái gì?"
Quy Nguyên Thuật nói: "Thích nghi với phong cách làm việc của Vương gia, một phong cách làm người ta đứng ngồi không yên."
Lý Tật nói: "Chưa, họ cũng không thích nghi được, nhưng cũng chẳng quản được."
Quy Nguyên Thuật: "..."
Lý Tật cười nói: "Sau này các người cũng sẽ thích nghi thôi, không thích nghi được thì cũng mặc kệ, ha ha ha... Thứ tôi nhớ được lần này khiến tôi cảm thấy thu hoạch lớn nhất, không phải là sự bố trí và tên tuổi các tướng lĩnh của Đồ Vương Quân."
Lý Tật ngoái đầu nhìn về phía Vương phủ, lẩm bẩm: "Chúng ta đều đánh giá thấp Cam Đạo Đức rồi, hắn luôn che giấu mình bằng một bộ mặt giả tạo."
Quy Nguyên Thuật ngẩn ra: "Hắn... làm sao?"
Lý Tật nói: "Hắn rất mạnh, không chỉ võ nghệ cá nhân cao cường, mà mọi phương diện hắn đều rất mạnh, nhưng lại giả vờ là kẻ không có học thức cũng chẳng có đầu óc. Cho nên bây giờ tôi nghi ngờ, lúc hắn dẫn quân đến Ký Châu, căn bản không phải là đi liên thủ với Sơn Hải Quân, mà chỉ vì sau đó không đánh hạ được Ký Châu nên mới chuyển hướng đến Long Đầu Quan, cố gắng trong ứng ngoài hợp với Sơn Hải Quân. Nếu tôi đoán không lầm... hắn đã lừa gạt rất nhiều người."
Lý Tật nói: "Trong cuốn sách đó tôi còn phát hiện mấy phong thư, là thư từ qua lại giữa Mộ Phong Lưu và Cam Đạo Đức. Cậu còn chưa biết Mộ Phong Lưu là ai, lát nữa tôi kể cho."
Lý Tật nói: "Bây giờ cậu chỉ cần biết, một mình Mộ Phong Lưu đã khuấy đảo sự bất ổn khắp phương Bắc Trung Nguyên, còn là nội gián của người Hắc Vũ tại Trung Nguyên."
Lý Tật nói: "Cam Đạo Đức ngay cả Mộ Phong Lưu cũng lừa. Mộ Phong Lưu tưởng hắn chỉ là một trong những con rối do mình dựng lên, không có bản lĩnh thực sự, đầu óc cũng chẳng thông minh, nhưng thực tế... tôi đoán, Cam Đạo Đức đến Ký Châu, người đầu tiên muốn giết chính là Mộ Phong Lưu. Chỉ là Cam Đạo Đức không may mắn, gặp phải đối thủ là chúng ta."
Lý Tật nhớ lại tên áo đen nọ, trầm mặc giây lát rồi nói tiếp: "Tên áo đen đó là đồng môn của Cam Đạo Đức. Trong sổ sách tôi còn tìm thấy một danh sách, trên đó ghi là... danh sách truyền nhân có thể sử dụng của Thánh Đao Môn. Đại sư huynh là Cam Đạo Đức, sư đệ tên là Hổ Ẩn, chắc chính là tên áo đen đó."
Quy Nguyên Thuật cẩn thận nhớ lại, dường như có chút ấn tượng về cái tên Thánh Đao Môn này. Trong đầu hắn bỗng lóe lên, nhớ lại đã từng thấy cái tên này trong hồ sơ lưu trữ của Đại Lý Tự.
Trịnh Thuận Thuận cũng nhớ ra, hắn nhìn Quy Nguyên Thuật nói: "Đại nhân, Thánh Đao Môn, trong hồ sơ của Đại Lý Tự có ghi chép."
Hắn vừa nhớ lại vừa nói: "Năm Định Khôn thời Đại Sở, hoàng cung bị thích khách tấn công, cấm vệ quân tổn thất hơn trăm người, ngay cả ám vệ tinh thông Sở Hoàng Kiếm cũng bị đánh trọng thương."
Nghe đến đây, sắc mặt Lý Tật đột nhiên thay đổi. Hắn từng nghe rất nhiều người nhắc đến Sở Hoàng Kiếm pháp, thiên hạ vô địch.
Ngay cả người tinh thông Sở Hoàng Kiếm cũng bị đánh trọng thương, có thể thấy thực lực của đám thích khách kia mạnh mẽ đến mức nào.
"Là lưỡng bại câu thương."
Quy Nguyên Thuật giải thích: "Ám vệ và thủ lĩnh thích khách kịch chiến, thủ lĩnh thích khách tự xưng là truyền nhân Thánh Đao, muốn giết Sở Hoàng báo thù. Hai người đại chiến, bất phân thắng bại, đều bị trọng thương. Truyền nhân Thánh Đao sau đó rút lui, thích khách đi theo hắn chết mười sáu người... nhưng lại giết hơn một trăm đại nội thị vệ."
"Sau đó, Sở Hoàng đương thời vô cùng giận dữ, ra lệnh truy quét tên truyền nhân Thánh Đao này, tra xét suốt một năm mới có chút manh mối."
Quy Nguyên Thuật nói đến đây nhìn Lý Tật: "Hóa ra cái gọi là truyền nhân Thánh Đao, lại là hậu nhân hoàng tộc Đại Chu đã ẩn giấu suốt bao năm qua. Người đời đánh giá các loại danh đao thiên hạ, xếp đao của Chu Thánh Nhân là thiên hạ đệ nhất."
"Mặc dù Đại Chu diệt vong, nhưng bách tính vẫn cung kính thờ phụng Thánh Nhân, hơn một trăm năm đầu thời Đại Sở cũng không can thiệp."
Quy Nguyên Thuật nói: "Thế nhưng đến năm Định Khôn thời Đại Sở, không biết vì lý do gì, Hoàng đế ra lệnh không cho phép tế lễ Chu Thánh nữa, các nơi miếu Thánh Nhân, tức là Phu Tử Miếu mà bách tính thường gọi, phần lớn đều bị bỏ hoang."
"Có lẽ chính vì vậy, truyền nhân của Phu Tử cảm thấy đây là sự sỉ nhục của Hoàng đế Đại Sở đối với Phu Tử, đối với Thánh Nhân, thế nên mới vào cung ám sát Hoàng đế."
Lý Tật gật đầu, hồi tưởng lại rồi nói: "Chẳng lẽ thanh đao tên áo đen kia dùng lúc nãy, chính là Thánh Nhân Đao của Chu Phu Tử?"
Quy Nguyên Thuật nói: "Lúc đó tôi nghe tên áo đen nói với Cam Đạo Đức rằng đao của hắn có chút đặc biệt, người trúng đao vết thương sẽ không khép miệng, nên tôi đặc biệt quan sát vết thương của hắn. Ngài từng nói một đao ném ra có thể đã làm hắn bị thương, vết thương của hắn rõ ràng là do chính hắn tự khoét thịt, có thể thấy lời hắn nói không sai."
Lý Tật thở dài: "Vậy thì thật đáng tiếc."
Quy Nguyên Thuật nói: "Hắn đương nhiên biết rõ sự lợi hại của Thánh Đao, nên bị Thánh Đao làm bị thương liền xử lý ngay là điều hợp tình hợp lý, không có gì đáng tiếc cả."
Lý Tật nói: "Ý tôi là đáng tiếc cho thanh đao đó, tôi không nên ném trả lại, thanh đao đó chắc chắn rất đắt giá..."
Quy Nguyên Thuật: "..."
Lý Tật cười nói: "Trước khi về Ký Châu, Cam Đạo Đức thì phải giết, còn thanh đao đó tôi cũng phải lấy cho bằng được."
Mấy người vừa trò chuyện vừa quay lại hội trường đại điển, Lý Tật nhân lúc không ai chú ý liền lẻn đi, trở về tòa nhà lớn nơi họ ở.
Sau khi về, Lý Tật đem những cơ mật nhìn thấy kể lại cặn kẽ cho Cao Hy Ninh.
Lý Tật có trí nhớ siêu phàm, gặp qua không quên, nhưng hắn vẫn sợ mình quên mất, dù sao trong thời gian ngắn cũng không thể viết hết ra được.
Một khi viết ra mà bị người của Cam Đạo Đức phát hiện thì sẽ trở thành bằng chứng, mọi người đều sẽ gặp nguy hiểm.
Một mình hắn có trí nhớ siêu phàm thì thôi, trí nhớ của Cao Hy Ninh cũng vượt xa người thường, thật khiến người ta ghen tị.
Hai người cẩn thận ghi nhớ, dù sau này có quên sót thì đối chiếu lại với nhau là được.
Điều khiến Lý Tật hứng thú nhất chính là Thánh Đao Môn. Hắn nhìn thấy tổng cộng hai mươi tám cái tên trong danh sách.
Mà đây rõ ràng không phải là toàn bộ đệ tử của Thánh Đao Môn, vì đó là danh sách những người có thể sử dụng, chắc chắn còn không ít người không được ghi tên.
Hơn nữa suy đoán, những người này không phải ai cũng quen biết nhau, có lẽ Thánh Đao Môn cũng có nhiều chi nhánh khác nhau ở khắp nơi trên đất Đại Sở.
Cam Đạo Đức là đại sư huynh của dòng chính, tên cầm đao kia chắc hẳn là nhị sư huynh Hổ Ẩn.
Ngoài ra, điều khiến Lý Tật chú ý còn có môn chủ Thánh Đao Môn, tên là Thường Quý, ông ta còn có một vị sư đệ, cũng chính là tiểu sư thúc của Cam Đạo Đức, tên là Kiến Ly.
Từ những tin tức đã biết, Lý Tật đại khái đã có suy đoán về việc Cam Đạo Đức khởi binh.
Ban đầu, người của Thánh Đao Môn ẩn mình trong thiên hạ, hành tẩu giang hồ, không hỏi chuyện triều đình, cũng coi như tiêu dao tự tại.
Thế nhưng vào năm Định Khôn thời Sở, Sở Hoàng ra lệnh bãi bỏ việc thờ phụng Chu Phu Tử, không cho phép Phu Tử Miếu có hương khói, người của Thánh Đao Môn đều bị chọc giận.
Thế là xảy ra vụ ám sát đó, suýt chút nữa đã giết chết Hoàng đế Đại Sở.
Đây là khởi đầu của mối thù, vì Thánh Đao Môn chết mất mười sáu người, thủ lĩnh kia còn bị trọng thương, có lẽ cũng chẳng sống được bao lâu.
Đại nội thị vệ chết hơn một trăm người, Hoàng đế có thể chọn người mới, còn truyền nhân Thánh Đao luyện đến trình độ đó đều phải khổ luyện ít nhất hai mươi năm.
Cho nên đối với Thánh Đao Môn mà nói, đả kích nhận lấy nặng nề hơn, mối thù cũng sâu đậm hơn, dần dần trở nên vặn vẹo.
Nhiều năm sau, Đại Sở đã loạn đến mức này, hậu nhân của Chu Phu Tử cũng muốn thừa cơ khởi binh, không còn lén lút nghĩ cách ám sát Sở Hoàng nữa, mà là tiêu diệt nước Sở, lật đổ giang sơn Sở Hoàng, khôi phục lại thiên hạ Đại Chu.
Vì vậy, người của Thánh Đao Môn đẩy đại sư huynh Cam Đạo Đức của họ ra, còn những người khác thì âm thầm giúp đỡ.
Có một nhóm cao thủ như vậy, Cam Đạo Đức khởi binh thành thế ban đầu không khó, cộng thêm việc vô duyên vô cớ bị Mộ Phong Lưu phát hiện, cho rằng có thể lợi dụng nên đã giúp đỡ không ít, vì thế Đồ Vương Quân mới nhanh chóng lớn mạnh.
Sau khi xâu chuỗi lại những việc này, Lý Tật bắt đầu tính toán làm sao để lấy được thanh Thánh Đao khiến người ta không thể khép miệng vết thương kia.
Thánh Đao không giết người... đó đâu phải là không giết người?
Người bị Thánh Đao đả thương đến vết thương còn không thể khép miệng, nỗi kinh hoàng này, chỉ cần nghĩ thôi cũng biết những người trúng đao sẽ chết như thế nào.
"Nhắc nhở mọi người gần đây hãy cẩn thận."
Lý Tật nói: "Nếu Thánh Đao Môn còn những người khác ở Vô Lai Thành, Cam Đạo Đức chắc chắn sẽ phái họ đi dò xét khắp nơi, cũng sẽ giám sát chúng ta, dù sao gần đây chỉ có chúng ta là người ngoài đến."
Mọi người đều gật đầu.
Lý Tật nói: "Chu Phu Tử đáng để vạn đời kính ngưỡng, nhưng bọn họ thì chẳng có gì đáng tôn trọng cả. Không phải thời thế và Sở Hoàng ép họ trở thành đồ tể và kẻ ác, mà là chính họ cũng muốn làm Hoàng đế."
Lý Tật nhìn mọi người: "Không có tình huống đặc biệt, tất cả hãy ở lại đây không được ra ngoài."
Hắn đứng dậy vận động một chút, lại hồi tưởng lại đao pháp của tên áo đen kia.
Lý Tật thầm nghĩ, tôi bắt đầu mong chờ lần sau gặp lại, không biết ngươi có mong chờ hay không.