Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6319 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 182
tình yêu như bầu trời đầy sao

❊ ❊ ❊

Sau khi gặp lại, lại tán chuyện một hồi, Lương Minh Phương được Đặng Đình Phi dẫn đi trước, chuẩn bị cho việc hôn lễ.

Đợi sau khi hai vợ chồng Đặng Đình Phi đi xuống tầng dưới rồi, Diệp Thành mới ôm con trai đi vào, "Lạc Lạc, có đói không? Anh đi nấu đồ ăn cho em và con."

Từ Lạc đang định gật đầu, chợt nhớ đến món cá thu sốt cà trong đĩa hai ngày trước Diệp Thành nấu cho cô, tự nhiên bao tử lại khó chịu, "Thôi, không cần đâu, anh lấy cho em một ít đồ ăn nhẹ ở phòng ăn là được. Anh nhất định, đừng có nấu cơm nha."

Vẻ mặt Diệp Thành bất giác có chút lúng túng, đáy lòng anh rất muốn biện hộ cho tài nấu nướng của mình: "Lạ Lạc, trình độ nấu ăn của anh....thật sự dở đến vậy sao?"

Từ Lạc do dự một lát, "Anh trong lòng còn không tự hiểu hả?"

Diệp Thành vẫn cố chấp mạnh miệng, "Anh cảm thấy cũng bình thường mà, mấy hôm trước không phải, anh còn là thịt viên chiên cho em sao? Mùi vị không tệ đúng không?"

"Hả...cái đó.." Từ Lạc ấp úng, ho khan một tiếng. "Em quăng rồi."

Diệp Thành thở dài rốt cục hiểu được trình độ nấu nướng của mình dở tệ đến mức nào, "Em quăng cho cún ăn rồi hả?"

"Không có, cún nó không ăn luôn."

Lời này của Từ Lạc như đao trực tiếp đâm anh một đao.

Diệp Thành chịu đả kích, rốt cục thở dài, "Thôi vậy, từ giờ vẫn là để em nấu thì hơn.''

Dứt lời anh giao con trai vào tay vợ mình, bất lực rời khỏi phòng đi lên tầng trên.

Từ Lạc ôm con trai, nhìn theo bóng lưng ba của thằng nhóc, trong lòng cũng là bất đắc dĩ.

Thịt viên chiên của Diệp Thành hôm trước làm cho cô, nếu không có tên gọi, cô lại còn tưởng là đạn bi của thời chiến quốc. Vừa cứng vừa đen cháy, đáp chó, không khéo cho còn bị đau.

Nhìn mà khiếp.

Trên tầng, Diệp Thành lủi thủi đi lên tới tầng 5, là nhà ăn lớn.

Bên trong phòng ăn này rất lớn, bởi vì cả du thuyền được Đặng Đình Phi bao trọn, nên khách bên trong cũng ít, nên có hơi trống vắng. Nhân viên ở đây du là đang trong giờ làm việc, nhưng lại có chút tùy ý lười biếng.

Diệp Thành vừa đi mấy bước, mắt đảo một lượt đã nhìn thấy hai bóng người ngồi bên bàn ăn.

Là Vũ Minh Thiên và một cô gái.

Vũ Minh Thiên hiển nhiên cũng nhìn thấy Diệp Thành ở đối diện đi tới. Anh có chút khó chịu, nhưng vẫn tỏ thái độ, "Diệp tổng, lâu rồi không gặp."

"Chào." Diệp Thành miễn cưỡng vươn tay ra bắt tay với Vũ Minh Thiên mắt nhìn đến cô gái ngồi cùng, "bạn gái anh à?"

"Không, là bạn thân của tôi, cô ấy là Quách Vân." Vũ Minh Thiên thẳng thắn giới thiệu.

Diệp Thành cười cười, lại hỏi: "Anh cũng tham dự hôn lễ?"

"Ừ, là Đặng tổng mời." Biểu tình trên mặt Vũ Minh Thiên nhàn nhạt, khiến người ta khó có thể nhận ra cảm xúc chân thật của anh, "Diệp tổng và Từ Lạc cùng đi sao?"

Diệp Thành vừa nghe Vũ Minh Thiên nhắc đến vợ mình, trong lòng dấm lại trào lên, điện áp thấp cũng đến, "Ừ, tôi đi cùng vợ tôi, anh muốn làm gì?"

Vũ Minh Thiên nghe ra đề phòng trong câu đáp của Diệp Thành, anh kinh ngạc cười cười đáp, "Diệp tổng đề phòng kỹ quá làm gì? Anh xem, hai người con cũng đã có, lại về ở chung một nhà, chẳng lẽ tôi còn cơ hội chen vào sao?"

Diệp Thành nghe Vũ Minh Thiên nói, lại nhìn đến cô gái mang tên Quách Vân ngồi cạnh anh ta, vẫn đang vô tư gặm bánh mì, trong lòng Diệp Thành yên tâm lại không ít.

Trái tim treo lên của Diệp Thành lúc nàu mới an ổn hơn một chút: "Là tôi hơi quá. Hai người tiếp tục đi, xin phép." Diệp Thành nói rồi xoay người đi đến quầy ăn, lấy mấy phần đồ ăn, rồi xách mang đi khỏi tầng 5, dưới cái nhìn xa xăm của Vũ Minh Thiên.

Lúc này, Quách Vân ở một bên mới lên tiếng, "Thiên này, ăn cơm đi, mắt nhìn gì đấy?"

Dứt lời, cô ngước mắt nhìn theo tầm mắt của Vũ Minh Thiên, bỗng nhiên có chút sửng sốt, "Ấy...đó không phải là tình địch của cậu hả?"

"Haizzz." Vũ Minh Thiên thở dài, "Còn tìn địch gì chứ, người ta sớm đã quay lại với nhau rồi." Anh khó khăn lấy đũa xêu một cọng mì dính sốt tương đen, nhấm nháp, "Vân này, mình á, có lẽ đã nếm được ý vị của thất tình rồi."

Quách Vân vẫn ăn cơm thoải mái, hồi lâu cô mở miệng, "Mình nói cậu đừng giận, theo mình á, trước kia thì không biết, chứ bây giờ, so với tên Diệp Diệp gì kia, cậu xấu trai hơn hắn ta."

Vũ Minh Thiên đen mặt, trách mắng "Cậu nói cái gì?"

Quách Vân thấy chân mày Vũ Minh Thiên cau lại, lập tức rụt cổ, nuốt một ngụm, "Không không không, mình bào chữa lại, ý mình là, cậu đẹp trai kiểu lịch thiệp mạnh mẽ, còn tên kia là thành thục anh tuấn, hai người không có cùng phong cách."

Vũ Minh Thiên lúc này mới hòa hoãn chút, "Vậy còn được, mà tối nay, uống rượu với mình không?"

" Hả?? Lại uống nữa hả?" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Quách Vân nhanh chóng cau chặt lại, "Lần trước uống say, xém ăn mình luôn rồi, lần này còn muốn uống, thôi muốn uống cậu tự uống, đừng có rủ mình, mình có số mẹ cậu đấy....cậu mà làm loạn.. mình sẽ...."

Vũ Minh Thiên nhìn một cái, Quách Vân liền nín miệng, hết dám nói.

"Cậu ít nói nhảm cho mình, hiếm lắm mới có dịp uống rượu, không cho mình uống, cậu tính làm mình tức nghẹn chết?" Vũ Minh Thiên nói xong, cầm ly nước trái cây bên cạnh, một hơi tu sạch.

"Không ấy....cậu đi tìm mấy em nhân viên trên tàu này đi, mùi vị cũng không tệ." Quách Vân biện minh.

"Xời, tìm mấy người đó, thà mình tìm cậu."

Vũ Minh Thiên nham hiểm nhìn Quách Vân nói: "Tóm lại, là tối nay Vũ thiếu đây sẽ uống say, cậu phải đưa mình về phòng đấy, hiểu chưa?"

Quách Vân cắn môi, muốn phản bác, nhưng lại không có can đảm, đành ừ một cái cho xong.

Ai bảo cô là bạn thân của anh kia chứ, cái kiểu ở trên tình bạn ở dưới tình yêu thế này, khiến cô vô cùng khó chịu.

.....

Đến tối, hôn lễ cuối cùng cũng diễn ra.

Người đến tham dự hôn lễ cũng không nhiều, tất cả chỉ là bạn bè, chỗ quen biết đồng nghiệp của chú rể và cô dâu.

Trong hội trường dù không nhiều người, nhưng bạn bè của Đặng Đình Phi và Lương Minh Phương được mời, ai cũng đi cặp mà đến, tràng diện không tính là náo nhiệt, nhưng cũng không hề buồn tẻ.

Trong đại sảnh chính được trang trí bằng rất nhiều hoa tươi đủ màu sắc, ánh đèn nhu hòa mang theo chút tình cảm, âm nhạc du dương chậm rãi khiến người ta say mê triệt để.

Từ Lạc và Diệp Thành ôm con trai cùng đến hội trường.

Phần chính thức của hôn lễ vẫn chưa bắt đầu, ánh đèn chiếu sáng những bóng người đan xen, dưới chuyển động của ánh đèn và tiếng nhạc du dương, đã có người cùng bạn cặp nhảy khiêu vũ.

Vừa lúc ánh sáng chiếu đến nơi gia đình của Diệp Thành đứng, ánh sáng chiếu vào khuôn mặt của Diệp Lạc Thiên, nhóc con đang ngủ say, từ trong mộng đẹp bừng tỉnh, há to miệng khóc oa oa.

Không khí ưu nhã nhất thời bị tiếng khóc Diệp Lạc Thiên làm cho nhiễu loạn.

"Anh đi dỗ con trước." Diệp Thành gật đầu với Từ Lạc, rồi ôm con đi tới phòng ăn dỗ nó.

Đến lúc anh ôm con về, thì nghi thức hôn lễ cũng chính thức bắt đầu. Cô dâu và chú rể lúc này đã ở trên sân khấu.

Dưới ánh đèn chiếu rọi, cô dâu Lương Minh Phương được thợ makeup trang điểm thật lộng lẫy, dung nhân tuyệt mĩ của một tân giai nhân trong ngày xuất gia thật tôn quý, cô khoác lên mình một chiếc áo cưới đuôi cá trắng tinh khôi, tóc búi cao, chùm them một lớp voan mỏng màu trắng, thoạt nhìn vừa ảo vừa thật. Xinh đẹp cực kỳ.

Chú rể Đặng Đình Phi ở bên cạnh cũng được thợ makeup xử lý qua, vẫn là hình tượng mạnh mẽ, rắn rỏi, nhưng vẻ ngoài đã ưu nhã hơn rất nhiều, anh mặc một bộ tây trang màu đen, trên ngực cài bông hồng đỏ thắm, lịch lãm phong độ không địch thủ. Trong mắt anh lúc nay chỉ có một mình sự hiện diện của Lương Minh Phương.

Diệp Thành từ từ đi tới bên cạnh Từ Lạc, anh vừa quay đầu nhìn cô, liền thấy đôi mắt đẹp của Từ Lạc nhìn hai nhân vật chính trên sân khấu có bao nhiêu là xúc động. Trong đôi mắt kia còn phát sáng lấp lánh, giống như một bầu trời đêm đầy sao vậy....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »