Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6351 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 140
cùng lắm thì nuôi anh ấy cả đời

❊ ❊ ❊

10 ngày sau. Trong Diệp Trạch.

Vừa hay cuối tuần, Lộ Hà và Lương Minh Phương cùng đến thăm Từ Lạc.

Cả ba cùng ở trong nhà ngâm chân bằng nước nóng để thả lỏng. Dược liệu và dụng cụ để ngâm đều là Lương Minh Phương mang đến tài trợ.

Ba người ngâm chân, vừa thả lỏng tinh thần một chút. Được một lát thì Lộ Hà nghe điện thoại.

Lộ Hà rời khỏi thùng ngâm chân, đi lên ban công nghe điện thoại.

Bên dưới Lương Minh Phương nói chuyện với Từ Lạc. " Này, xem cậu về đây rồi, rất là hưởng thụ nha."

" Haizz, đừng phiền tôi nữa," Từ Lạc dựa đầu vào ghế, mệt mỏi nói, " khoảng thời gian này bận muốn chết, mệt đến mức cả người muốn rã rời, lâu lắm rồi mới được thả lỏng như vậy."

Hai người dựa trên sô pha một lát thì nghe thấy tiếng Lộ Hà bên ngoài ban công xuyên thẳng đến cửa kính thủy tinh, cô nàng dường như rất bức xúc, lại cao giọng hỏi một câu thật à, rồi cúp máy.

Minh Phương chỉ tay ra bên ngoài, "Lộ Hà, con nhóc kia, hét cái gì vậy không biết?"

"Kệ cậu ấy đi." Từ Lạc duỗi tay cầm ly trà nóng bên cạnh, nhấp một ngụm nói tiếp, "cậu ấy chính là chả có chuyện gì cũng làm lớn lên, chị không biết thôi, chứ mà nhìn cậu ấy to miệng vậy, chắc lại nói chuyện với mấy bà thím ưa thích lẩu cây nhà cậu ấy thôi."

" À, thế à." Minh Phương ậm ừ cũng không hỏi thêm.

Đợi đến lúc Lộ Hà quay lại, Lương Minh Phương cẩn thận nhìn vẻ mặt cô, phát hiện vẻ mặt Lộ Hà vô cùng ngưng trọng, giống như đã xảy ra chuyện lớn gì.

Minh Phương chọt chọt Từ Lạc, hai người chằm chằm nhìn Lộ Hà thật lâu, một lát, Minh Phương vẫn là nhịn không được, liền hỏi, " Lộ Hà, em có chuyện gì vậy, vẻ mặt em không tốt cho lắm."

Lộ Hà ũ rũ, " lúc nãy, anh Phong gọi điện, nói từ giờ phải ăn bám rồi."

Từ Lạc khiêu mi, '' nói xàm, Trần tổng nhà cậu ấy, là người đứng đầu Trần thị, anh ta giờ bảo đi ăn bám, cậu đang đùa với mình à?"

Lộ Hà nằm dài trên ghế, nói, "từ hôm nay, đã không phải nữa rồi."

Minh Phương ở bên cạnh, thắc mắc, thanh âm nghi ngờ phát ra, "ý gì? Cái gì gọi là....không phải nữa rồi?"

Hai mắt Lộ Hà trống rỗng nhìn lên trần nhà, đáp, "anh Phong ban nãy mới nói với em, anh ấy vài bữa trước đã rời khỏi Trần thị, hôm nay bàn giao công việc rồi, anh ấy dự liệu không sai, ông nội anh ấy không chấp nhận một đứa cháu dâu thấp hèn như em, thế nên ông cụ bức ép lợi dụ, nhưng Trần Phong sống chết không theo....và cuối cùng là như vậy."

Từ Lạc và Minh Phương khẽ liếc nhau một cái, rồi lại hỏi, " chuyện này, không còn cách nào khác sao?"

Lộ Hà lắc lắc đầu, " Văn kiện đã kí rồi, lời cũng đã buông. Trần Phong hiện tại, chính là nghèo nhất cái thành phố này a!!"

Bỗng Lộ Hà đứng bật dậy, "thôi tớ phải về đây, phải về nhà an ủi anh ấy, không thể để anh ấy một mình được."

Thấy được bóng lưng vội vàng của Lộ Hà, liền nói lớn, " Lộ Hà, Trần Phong hiện tại chính là không có gì, không còn là tổng tài của Trần thị nữa, em vẫn sẽ yêu anh ta?"

Lộ Hà xoay người, nửa khuôn mặt nhỏ nhắn, ngâm trong ánh sáng nhu hòa, "hỏi thừa."

Minh Phương gật đầu tán thành.

Lộ Hà hít một hơi thật sâu, nghiêm túc nói, " mặc kệ anh ấy có phải họ Trần hay không? Có phải tổng tài hay không? Có giàu có hay không? Tất cả đều không liên quan đến việc em yêu anh ấy, em tin anh ấy sẽ một lần nữa bước lên đỉnh cao của thành công. Hiện tại, cho dù không có tiền thì sao chứ? Cùng lắm....cùng lắm thì Lộ Hà này, bán lẩu cay, nuôi anh ấy cả đời."

Trần Phong vì cô mà vứt bỏ nhiều thứ như vậy, chống chọi nhiều áp lực như vậy, cô tuyệt đối không thể ở giây phút này mà buông bỏ tay anh. Không bao giờ!

Nghĩ như vậy, Lộ Hà xoay người, khí chất ngô2f ngời hiên ngang thẳng đi ra ngoài. Bộ dáng ngẩng cao đầu kia, có vẻ giống như muốn đi cùng đối mặt tất cả với Trần Phong, bình định thiên hạ.

Từ Lạc nhìn bóng dáng Lộ Hà đi thẳng ra ngoài, thâm trầm gật đầu, " Em đã sớm ngờ tới, cửa Trần gia sẽ không dễ qua như vậy, đành phải xem tình yêu của hai người họ, có đủ vững trãi hay không, có thể gắng gượng mà vượt qua hay không?"

" Có lẽ sẽ được." Minh Phương gật đầu, nhìn xuống thùng ngâm chân, " được rồi, nước nguội hết rồi, thu chân đi."

Từ Lạc từ trong thùng ngâm chân thu chân mình lại, lau khô chân đi dép vào đứng dậy. Vừa đứng dậy, nhất thời máu dồn đến não, cả người liền chóng mặt. Mắt giống như bị hơi nước dán chặt, sương mù mông lung, không nhìn rõ đồ vật.

Minh Phương thấy thân thể cô lắc lư, vội đỡ lấy, "này, em sao thế?"

" Không sao, đứng dậy nhanh quá, nên trước mắt hơi hoa lên, " Từ Lạc bất đắc dĩ nhắm mắt lắc lắc cái đầu, đưa tay xoa xoa mắt. Mắt so với bình thường càng thêm chậm chạp hoàn lại bình thường, cô hơi khó chịu, " chắc là gần đây mệt quá, dùng mắt quá độ, thị lực cũng ngày càng kém."

Minh Phương sửa sang lại tóc, nhắc nhở, " Từ Lạc, mới sanh xong chưa lâu đâu, chị khuyên em, đừng có tiếp xúc điện thoại máy tính nhiều, chân em còn chưa lành hẳn đâu, nên thường xuyên nghỉ ngơi đi. Nghe không?"

Mắt của Từ Lạc một lúc cũng khôi phục lại sáng sủa, cười đánh Minh Phương một cái, "ài, em biết rồi, chị cái đồ vợ nhỏ của ông Đặng tổng nhiều miệng này, thật là..."

Minh Phương lườm cô, giả bộ mắng lại, " cái đồ nhà cô ấy, tôi lòng tốt lại bị cô soi thành lòng lang dạ thú...hứ, không ở lại với mấy người."

Từ Lạc cười vui vẻ, nhìn Minh Phương, "được rồi, chị là bạn tốt nhất của em, được chưa?"

" Vậy còn tạm." Minh Phương xùy một tiếng, cũng rời đi sau đó.

Từ Lạc sau khi tiễn Minh Phương, cô cười mãn nguyện một cái, thật là, có những người bạn như vậy, cuộc sống cũng thật không tệ....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »