Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6362 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 185
từ nay về sau chúng ta tuyệt giao

❊ ❊ ❊

Buổi sáng, chỗ bên ngoài mọi người đều vui vẻ không thôi. Ồn ào náo nhiệt. Duy chỉ có phòng của Vũ Minh Thiên là an tĩnh.

Trên giường, Vũ Minh Thiên vẫn ngủ say. Mà người bên cạnh, Quách Vân cũng đang nằm gần anh. Tối hôm qua, cô chính là bị Vũ Minh Thiên cưỡng giữ lại.

Cả hai người họ vẫn ngủ, chưa ai tỉnh.

Lúc này trên giường đều là ngổn ngang áo váy, tây trang của đàn ông và phụ nữ. Trong không khí tràn ngập mùi ái muội, trong lúc nhất thời khiến cho người ta không hiểu đã xảy chuyện gì.

Ánh nắng gắt bên ngoài chiếu vào làm tỉnh Quách Vân.

Cô đứng dậy chỉ cảm thấy cổ họng khô đến đau, vội vàng muốn bưng nước đầu giường uống một hớp.

Nhưng là vừa động người, chỉ cảm thấy toàn thân đau đến co giật.

Nhất là....nơi tư mật của cô.

Ký ức của Quách Vân dần hồi tỉnh, cô đột nhiên nghĩ tới chuyện tối qua, cả người chấn động suýt chút thì té khỏi giường.

Quách Vân cố gắng đứng dậy, hai chân run run, cô biết bản thân thật sự không còn đường lui nữa, ngay từ lúc biết được tình cảm của mình đối với Vũ Minh Thiên, thì đã là không thể lui nữa.

Vào phòng tắm, cô thả mình vào bồn nước ấm, nghĩ đến lần đầu tiên của cô trao cho Vũ Minh Thiên, vừa vui nhưng lại oán hận. Quách Vân ngồi ngây tại chỗ.

Cô đã từng tin, vận mệnh sẽ không bao giờ bạc đãi một bé gái lạc quan, thẳng thắn và hay thích cười như cô, nhưng chẳng ngờ rằng chỉ trong nháy mắt, ông trời liền tặng cô một chiêu ngũ lôi oanh đỉnh.

Cảm giác đau rát từ nơi kia thực vẫn còn. Mặc dù ngâm trong nước ấm, nhưng rõ ràng, cảm giác là thật, rất đau xót. Tối qua thật sự là cô và Vũ Minh Thiên triền miên trong tình ái.

Ngâm mình xong, cô mặc đồ sạch sẽ lại, lúc này Vũ Minh Thiên vẫn chưa tỉnh.

Đi ra khỏi phòng tắm, Quách Vân nhìn tới giường, chỉ thấy Vũ Minh Thiên không mảnh vải trên người, chân thon dài lộ ra ngoài, cơ ngực cũng phơi ra trước mắt cô, từng vết cắn, vết cào còn lưu đầy nơi cổ anh, điều đó chứng tỏ hai người bọn họ đêm qua đã kịch liệt cỡ nào.

Càng xem càng thấy hoang đường.

Không thể nào?

Cô và Vũ Minh Thiên là bạn tốt đó! Cho dù cô thích anh, nhưng anh không thích cô, chuyện kia xảy ra, bọn họ sẽ đối mặt thế nào đây?

Quách Vân không thể bình tĩnh nổi, cả người lạnh run, trong nháy mắt cảm thấy cô sắp xong đời ở đây.

Nhưng càng sợ thì cô lại càng uất ức, vì cớ gì mà mà tên kia lại lầm tưởng bạn thân của hắn mà làm cô. Cô không phải đồ chơi của hắn, mà là bạn thân của hắn mà?

Mẹ kiếp...Quách Vân nghiến răng, đi tới trước giường, nhìn Tưởng Hạo vẫn đang mê ngủ, dùng hết lực, táng cho anh một cái từ trong mơ, "Vũ Minh Thiên, thằng bạn đểu này....dậy ngay cho mình!!?"

Vũ Minh Thiên đang trong mộng, bị giáng một cái tát muốn nổ đom đóm, từ trong mơ choàng tỉnh.

Lúc anh mở mắt liền nhìn thấy Quách Vân đứng trước mặt mình, cả người run rẩy, cắn chắt môi, hai mắt đó ngầu, ầng ậng nước. Trông bộ dạng hung dữ chưa từng thấy, nhưng lại không khiên người ta sợ hãi chút nào.

Anh sờ tay lên mặt, bên má phải một mảng đỏ, có chút đau rát, "Vân, cậu làm gì mình?"

"Làm gì sao?" Quách Vân tức giận hét lớn, "Mình đánh chết cậu, tên khốn này."

Dứt lời, cô nhào vào Vũ Minh Thiên vừa đánh anh túi bụi, vừa khóc vừa chửi, "Cậu đã làm gì mình, hả...hức..hức...cậu đã làm gì? Cậu còn không nhớ?" Hai hàng nước mắt Quách Vân trào ra..hai tay cũng vô khí lực, đánh Vũ Minh Thiên nhưng anh lại không đau chút nào.

Vũ Minh Thiên bị đánh, lại thấy Quách Vân khóc, mông lung khó hiểu, mãi lâu...mới thốt ra được ba chữ, "Mình làm...cậu?"

Quách Vân càng khó chịu hơn, khóc càng lớn, "Vũ Minh Thiên, cậu là thằng khốn, cậu đã làm mình, cướp đi của mình đấy, mình là bạn cậu đấy...!!"

Lần này, Vũ Minh Thiên mới triệt để tỉnh táo, anh nhớ ra.

Tối qua anh uống rượu say, Quách Vân đỡ anh về phòng. Về đến phòng, anh không hiểu sao mình lại nổi dục vọng, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Quách Vân, càng nhìn lại càng cảm thấy quen mắt lẫn câu người, lập tức lý trí bị đập thành mảnh vụn, chỉ còn dục tính đầy não, và sau đó... một phát làm điên cuồng đến cuối cùng.

Chết tiệt...

Vũ Minh Thiên chửi trong lòng. Anh nhìn Quách Vân như con thỏ xù lông trước mắt mình, bỗng chốc rơi vào lúng túng...

Nói thế nào thì Quách Vân cũng là bạn thân của anh từ thời đại học đến giờ, thân còn hơn cả bạn thân, chỉ thiếu cái là không yêu như tình yêu nam nữ. Đó là một tình bạn thuần khiết.

Giờ thì hay rồi, anh một chốc hồ đồ, tình bạn thuần khiết bị anh đạp đổ.

"Vân...mình...xin lỗi, mình không.." Vũ Minh Thiên muốn mở miệng giải thích.

"Cậu cút đi." Quách Vân quệt nước mắt, "Lần trước, cậu đã xém vượt rào, mình đã bỏ qua cho cậu, vậy mà tối qua, cậu lại, cậu là thằng khốn...hức hức..." Cô lại khóc.

Vũ Minh Thiên cuống quýt vội vàng đứng dậy, nhưng anh quên là mình đang không mặc cái gì trên người, thế là anh cứ như vậy mà lõa thân hết trước mắt Quách Vân.

Vừa sáng sớm, đàn ông luôn luôn sẽ có một chút phản ứng sinh lý.

Quách Vân nhìn đến thứ kia đang dựng thẳng đã đâm vào cô tối qua của Vũ Minh Thiên, cô ghét bỏ không thôi.

Chính là cái đó đã lấy đi lần đầu tiên của cô.

Tên khốn Vũ Minh Thiên.

Quách Vân tàn bạo nhìn vẻ mặt khó xử của Vũ Minh Thiên, sau đó hít một hơi sâu, "Đừng nói thêm gì nữa, mình không hận cậu, nhưng từ nay trở đi, chúng ta tuyệt giao."

Dứt lời trực tiếp xoay người đi thẳng ra cửa.

"Vân, Vân à, nghe mình giải thích được không? Vân à, Quách Vân!!" Vũ Minh Tjieen vốn định đuổi theo ra ngoài, nhưng nhìn đến cơ thể không mảnh vải của mình. Anh chỉ có thể bất lực, ảo não vỗ đầu.

Mẹ nó chứ, khôn ba năm ngu một giờ.

Anh thật là vô sỉ, sao mà có thể làm loại chuyện đó với Quách Vân. Càng nghĩ càng hận bản thân mình ngu.

Tìm ai phát tiết không tìm, lại tìm Quách Vân.

Anh coi cô như tri kỷ, không hơn không kém, ngoài phản bội, chuyện gì cũng có thể tha thứ, nhưng bây giờ, lại thêm một cái nữa, bạn bè lại lên giường, vậy thì quan hệ đã không còn có thể xem là như lúc trước được nữa.

Vũ Minh Thiên day day trán, gạt đi mơ màng trong đầu, mặc đồ lại hẳn hoi, sau đó đến phòng tắm rửa mặt đơn giản cho tỉnh táo, rồi vội vàng đuổi theo Quách Vân.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »