Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6334 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 189
chết cũng phải kéo theo người chết cùng

❊ ❊ ❊

"Ha ha ha ha..." Tiếng cười của Trần Kiệt ngày càng ghê rợn...

Trần Kiệt giằng co với Từ Lạc, hắn một bên cười suồng sã, "Chết hết đi, tất cả chúng mày chết hết đi, cùng đi chết hết cho tao đi."

Từ Lạc lúc này gần như sắp không còn khí lực, nhân lúc Trần Kiệt không phòng bị, siết chặt nắm đấm, dồn hết sức lực còn lại, một đấm thẳng tới trên mặt hắn.

Trần Kiệt bị ăn một đấm, lui về phía sau hai bước, máu mũi phụt cả ra ngoài. Từ Lạc lúc này thừa dịp lùi về phía sau. Ngay lúc cô định lui lại phía sau thì Trần Kiệt không biết ở đâu nắm được một cây dao gọt hoa quả. Lao vụt về phía cô.

Vua cũng phải thua thằng liều, cho dù động tác của Từ Lạc có nhanh đến đâu cũng không tránh khỏi trò chơi cược tính mạng này.

Từ Lạc chỉ nghe tiếng Diệp Thành vang lên, "Lạc Lạc, cẩn thận phía sau." Đồng thời anh cũng lao đến chỗ cô.

Từ Lạc còn chưa biết phản ứng ra sao thì Trần Kiệt đã cầm dao vọt tới, "Bọn mày đi chết hết đi, chết hết cho tao đi."

"Lạc Lạc, coi chừng!" Diệp Thành cả kinh, anh kéo cô vào ngực xoay người né đi nhát dao kia của Trần Kiệt vừa tới, nhưng mũi dao lao đến quá nhanh, chỉ nghe xoẹt một tiếng, sau lưng Diệp Thành bị dao cứa qua áo bị cắt rách một mảng, máu tươi nhanh chóng tứa ra ngoài.

"Diệp Thành!!". truyện kiếm hiệp hay

Từ Lạc hét lớn, "Trần Kiệt, thằng điên." Tay cô ôm lấy Diệp Thành đang bị thương, "Thành, Thành, anh ngốc thế, bị thương rồi."

"Anh không sao!" Diệp Thành cắn răng nhịn đau trấn an cô.

Từ Lạc kinh hãi, cô cũng không ngờ anh lại làm vậy, mắt cô đỏ lên, "Tên ngốc này!"

Diệp Thành nắm bàn tay cô, "Anh không sao thật đó, bị dao cứa nhẹ thôi." Anh cố nhịn để cô khỏi lo lắng,

Trần Kiệt lúc này vẫn chưa hết điên, hắn thậm chí thấy máu còn nổi lên hưng phấn khoái chí, cười ha hả.

"Ha ha ha....điên rồi, tao điên rồi đấy." Hắn cười ngày càng lớn, như một con ác quỷ dưới địa ngục bò lên, mục đích chính là muốn tất cả mọi người phải xuống địa ngục cùng hắn. Hắn cười nham hiểm, "Tao điên đấy, tao chỉ muốn tất cả chúng mày phải chết cùng tao, Trần Quốc Vinh (ông nội Trần) nhốt tao vào bệnh viện tâm thần, lão già đáng chết đó tại sao lại thích Trần Phong đến vậy? Nếu ông ta đã thích thằng đó đến vậy, vậy tao sẽ giết chết thằng đó, đốt chết thằng đó, để lão ta tức chết! Ha ha ha..."

Từ Lạc căm hẫn nhìn Trần Kiệt, vừa lo hắn sẽ lại nhào tới vì hắn có dao, còn lo cho Diệp Thành vì anh đang bị thương sau lưng...

Khốn kiếp!! Từ Lạc cắn răng chửi.

Diệp Thành cố gượng đứng lên, anh được Từ Lạc đỡ, nhìn Trần Kiệt hóa điên, anh nói, "Trần Kiệt, bỏ dao xuống đi, mày sẽ không thoát đâu, mọi người sẽ nhanh đến đây thôi." Diệp Thành vừa nói vừa cùng Từ Lạc lui dần phía sau, kéo dài thời gian, nếu như mọi người đến kịp, họ sẽ thoát được con chó điên này.

Trần Kiệt cười đến âm u, "Mày nghĩ sao, mày bảo tao bỏ dao sao?" Vừa hỏi hắn vừa nhìn con dao sắc nhọn trong tay mình, miệng lẩm bẩm, "Còn lâu, muốn tao bỏ dao, trừ khi hai đứa mày chết, chết cùng tao đó. Không thì kêu Trần Phong đến đây, lấy mạng nó, đổi mạng bọn mày?"

Diệp Thành nhìn bộ dạng kia của Trần Kiệt, anh biết hắn đã điên rồi, phóng hỏa đốt du thuyền có lẽ chính là hắn ta gây ra. Hắn bị đả kích quá nhiều nên mới điên, bị nhốt vào trại tâm thân, bị cướp mất quyền lực, mà người khiến hắn bị như thế chính là Trần Phong, cho nên hắn căm hận Trần Phong, chỉ muốn y chết, và dĩ nhiên ai là bạn của Trần Phong cũng không thoát khỏi liên lụy.

"Trần Kiệt, mày muốn gì, tao đều sẽ đáp ứng cho mày." Diệp Thành phía sau lưng máu vẫn chảy không ngừng, nhưng anh mặc kệ, cố gắng lừa Trần Kiệt bỏ dao, chỉ để có thêm chút thời gian chờ mọi người tới ứng cứu.

Trần Kiệt kéo lên một nụ cười khó coi, "Muộn rồi, tao bây giờ chẳng cần gì hết, tao chỉ muốn thấy chúng mày chết hết! Trần Phong dựa vào cái gì mà cướp vị trí của tao, tao bị nhốt vào trại tâm thần, bọn mày lại vui vẻ đi du lịch?"

Lúc nói câu này xong, Trần Kiệt thấy hai cánh tay có chút lạnh lẽo, từ trên nền trời đen kịt, mưa bắt đầu dần trút xuống.

Diệp Thành nhìn trên bầu trời, thế lửa lúc nãy quá lớn, thuyền phải đổi hướng gió mà đi, nhưng thuyền đổi hướng, liền cách tâm bão ngày càng gần.

Ào Ào!!! Mưa lớn dần trút xuống.

Mùi khói khét trên thuyền ngày nồng nặc, Cả Diệp Thành và Từ Lạc đều biết, mưa to, lửa sẽ được dập tắt.

Trần Kiệt đương nhiên cũng nhận ra là trời mưa lớn, hắn chửi lên, "Con mẹ nó, trời sao lại mưa, mưa lớn như thế, thằng cho Trần Phong sẽ thoát sao?"

Đúng lúc này, nhân viên trong thuyền chạy tới một tốp, "Diệp tổng, chúng tôi đến rồi, mọi người không sao chứ?"

Còn chưa kịp nghe câu trả lời của Diệp Thành, cả đám đã nhanh chóng nhìn thấy Trần Kiệt gần chỗ lan can của Thuyền đang cầm dao, cười điên dại, cả đám sợ ngây người, bởi vì trong tay bọn họ, không ai có vũ khí cả. Nhất thời không ai dám manh động.

Trần Kiệt nhìn trời, hắn run lên như hít phải thuốc phiện, "Ài, thôi thôi thôi, thôi vậy...."

"Tao chẳng qua chỉ là thứ rác rưởi, cái gì cũng không bằng người ta, cái gì cũng bị cướp mất." Âm thanh của Trần Kiệt âm lãnh đến nổi da gà, "Chúng mày nhìn tao sống vui vẻ, chúng mày khó chịu sao, vậy thì tao sẽ chết, nhưng trước khi chết, cũng phải có đứa đi cùng tao đến địa ngục cho vui!!"

Chết đi!!

Hắn gầm lên, lại cầm dao xông thẳng đến chỗ Từ Lạc và Diệp Thành đang đứng, Từ Lạc lúc này đang đỡ Diệp Thành, cô lo lắng cho anh vì anh đỡ một nhát dao cho cô, nên căn bản không phản ứng kịp. Chỉ có Diệp Thành, anh giác quan nhạy bén, từ nãy đến giờ, nhất cử nhất động của Trần Kiệt anh đều nhìn kỹ.

Mà anh biết, nếu như Trần Kiệt kia không chết, thì nhất định sẽ có người còn vì hắn mà chết. Nếu đã vậy, thì anh sẽ không để hắn tiếp tục hại bất kỳ ai nữa.

Ngay khi vừa nhìn thấy Trần Kiệt lao đến, anh vội buông Từ Lạc ra, chắn trước cô rồi nói, "Lạc Lạc, nhớ chăm sóc con thật tốt, đợi anh trở lại."

Từ Lạc ngớ ra, còn chưa tiêu hóa hết lời anh nói thì đã thấy anh vọt tới dành con dao sắc nhọn kia với Trần Kiệt.

Diệp Thành!!! Từ Lạc hét to.

Đám nhân viên thủy thủ cũng một dạng giống Từ Lạc không kịp phản ứng.

Diệp Thành cắn răng giằng co con dao với Trần Kiệt trong tay hắn. "Trần Kiệt, mày đừng hòng hại ai hết, Diệp Thành tao còn lâu mới cho mày toại nguyện." Diệp Thành gằn lên, anh cố dành lấy con dao trong tay hắn, hai người một bước lại một bước cùng dồn tới lan can của du thuyền một lần nữa.

"Thả tao ra!" Trần Kiệt quát lớn. Nhưng Diệp Thành càng giữ chặt con trong tay hắn, "Đừng mơ!"

Trần Kiệt bị Diệp Thành đánh cho một gậy khi nãy, lại trúng một đấm của Từ Lạc. Cả người cũng hao khí lực, nhưng Diệp Thành lúc này lại có phần yếu hơn, vì chân anh, phần đùi phỏng nặng, lưng lại bị dao cắt chảy máu không ngừng, nên hai người ở lan can, ai cũng không thể chiếm ưu thế.

Trần Kiệt cười nham hiểm, "Thằng khốn, nếu không buông tay ra, thì mày chết cùng tao đi." Dứt lời, hắn ngửa người qua lan can, hai tay hắn dùng toàn lực kéo mạnh cả Diệp Thành theo.

"Ùm!!"

Cả Diệp Thành và Trần Kiệt cùng rơi xuống biển rộng đang sôi trào.

"Diệp Thành!!'' Từ Lạc trợn mắt lao đến lan can gọi anh trong hoảng loạn.

Không kịp nghĩ ngợi sau đó, cô cướp lấy phao cứu sinh từ trong tay nhân viên thủy thủ còn đang đứng ngây ngốc ở đó, tung người, lao qua lan can, nhảy vào biển rộng.

"Diệp thiếu phu nhân!" Cả đám thủy thủ cả kinh hét to.

"Mau báo cáo thuyền trưởng đi, gọi cả cục hàng hải nữa, nhanh lên!"

Từng đợt sóng dữ dội nuốt mất ba con người vừa rơi xuống....mất hút...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »