Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6356 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 148
anh đã biết được bí mật của cô

❊ ❊ ❊

Diệp trạch.

Mặc dù lời bác sĩ nói rất khiến người ta an tâm, nhưng dù sao, cũng không phải chuyện nhỏ, Từ Lạc về tới nhà, vẫn là không yên lòng.

Trong phòng khách, bác Long đã ôm nhóc con Lạc Thiên đang dỗ dành. Xem ra, con trai cô rất thích người ông này, vì ông có đủ trò hài hước làm cho nhóc cười.

Nhìn thấy dáng vẻ Diệp Lạc Thiên lúc cười, bác Long cười đến càng vui vẻ hơn, nếp nhăn trên mặt cũng giãn ra.

Từ Lạc nhẹ nhàng đặt đồ ở một bên, " bác Long, để cháu ôm Tiểu Thiên một chút."

" Đây đây. Qua mẹ bế nhé." Bác Long cẩn thận đặt Diệp Lạc Thiên vào tay của Từ Lạc, "thằng nhóc này rất hoạt bát, đáng yêu lắm."

Từ Lạc nhìn dáng vẻ hoạt bát và dung nhan trắng nõn đáng yêu của con trai mình, trong lòng nhất thời ấm lên, " tiểu Thiên à, con xem, bác Long thực tốt với con."

Bác Long khoát khoát tay, " ầy, đối với tiểu thiếu gia, cũng không thể gọi là bác được, bác đây có thể làm ông rồi ấy, hahaha."

Từ Lạc cười một tiếng lại giao lại nhóc con cho Bác Long, tự mình đi pha sữa cho con trai, giao cho bác Long cẩn thận xong, cô trở lại bếp, nấu ít mì lùa vào bụng, cũng chẳng cần biết ngon hay không, lấp đầy bao tử là được."

Ăn xong, cô cẩn thận đứng ở cửa sổ trên ban công, nhìn cảnh phồn hoa của đô thị, với đầy dòng người qua lại tới lui.

Cuộc đời này thật là, luôn có đau khổ, người sống luôn không thể thuận buồm xuôi gió, tất cả đều phải song hành, Từ Lạc trong lòng tự an ủi chính mình như thế. Cho dù ông trời có cho cô chịu nhiều đau khổ hơn nữa, cô cũng phải cố hết lực mà chống đỡ, huống hồ, chuyện mắt cô có khả năng sắp không thấy ánh sáng, cũng không quá nghiêm trọng, nếu cô suy nghĩ thật tích cực.

Cô hít sâu một hơi, quay người đi về phòng, đóng cửa lại, tắt hết đèn đi. Thậm chí kéo luôn rèm cửa vào.

Đây chính là một thứ cảm thụ khi không có ánh sáng.

Cô trong bóng tối, lần mò lên giường, đắp mền ép bản thân đi vào giấc ngủ.

Lúc Diệp Thành về đến nhà đã là hơi muộn.

Bác Long dặn dò đầu bếp chuẩn bị cơm tối cho thiếu gia nhà mình, lại nhìn Diệp Thành ăn rồi mới yên tâm đi làm việc khác. Diệp Thành nhìn cửa phòng ngủ của Từ Lạc đóng chặt, hỏi thăm bác Long mới biết, hôm nay người về từ rất sớm, anh lại yên lòng không ít.

Nhưng yên tâm, lại có chút nghi hoặc.

Từ Lạc khoảng thời gian này, theo như anh biết thì cô rất bận rộn bên quán trà sữa, tính tình cô tuyệt đối không bao giờ thích lười biếng, vậy sao cô lại về sớm vậy chứ?

Anh còn chưa hiểu chuyện gì, trong phòng sơ sinh, tiếng khóc của nhóc con Diệp Lạc Thiên truyền đến, ngẩng đầu nhìn lên đồng hồ treo tường, quả nhiên đã đến giờ tên nhóc kia đòi ăn.

Nhóc con này còn đúng giờ hơn cả đồng hồ báo thức.

Diệp Thành vội vàng đến phòng sơ sinh ôm con trai vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành để nó ngủ trở lại, vừa dỗ anh vừa đi tới phòng khách, đặt con trai lên cái sofa mềm, anh đến phòng bếp, bắt đầu pha sữa cho con trai cưng.

Trước kia, anh chưa từng vào bếp, càng không làm mấy việc lặt vặt chăm sóc cho người khác, nhưng hiện tại, mọi việc đã khác, đàn ông lăn vào bếp....cũng đã thuận tay hơn rất nhiều.

Đợi đến khi pha xong sữa bột, Diệp Thành từ bếp đi ra ngoài liền có chút sửng sốt. Con trai anh, dạo gần đây càng ngày càng thể hiện rõ bản chất hoạt bát hiếu động của nhóc. Mặc dù vẫn chưa biết bò, chưa thể đi, nhưng đôi tay nhỏ bé kia thì không yên phận một chút nào, thấy cái gì trong tầm mắt, liền đưa tay bắt lấy cái đó. Ở trong phòng của ba nhóc, mấy cái cà vạt của Diệp Thành, áo của mẹ, khuyên tai của Thu Lan mua tặng Từ Lạc,...... tất cả mấy cái đó đều không tránh khỏi một kiếp.

Lúc này, nhóc đang nằm trên sô pha, có lẽ đã thấy gió thổi cái gì đó phấp phới trên bàn, nên đưa tay nhỏ ra sức túm lấy.

Diệp Thành thấy nguy hiểm, vội vàng đặt bình sữa trong tay xuống, ôm con trai, "nhóc con này, không được phá, còn phá, cha đánh con, nào, uống sữa thôi."

Diệp Thành nhét núm vú vào miệng cho nhóc con xong, ánh mắt vừa chuyển lại nhìn đến chỗ lúc nãy mà nhóc con Diệp Lạc Thiên muốn nắm.

Chỗ đó đang đặt một cái cốc và một tập giấy tờ.

Nhóc con ực ực tít sữa ngon lành, Diệp Thành có chút buồn chán cầm lấy xấp giấy tờ giấy kia đặt trước mắt nhìn, tự nhiên trái tim anh như oành một tiếng, giống như sét đánh giữa trời quang, cả người ngây ngẩn.

"Cái gì thế này? Đơn báo cáo kiểm tra?"

Lại còn viết tên của Từ Lạc?

Anh cấp tốc lật từng tờ, tốc độ đọc chữ cực nhanh, trong lòng lại ngày càng khiếp sợ.

Đây chính là báo cáo kiểm tra của Từ Lạc hôm nay đã đi bệnh viện.

Đầu Từ Lạc có máu bầm, mắt cô xảy ra vấn đề.....

Vậy mà, anh bây giờ, bây giờ mới biết....

Là cô cố tình giấu anh sao? Hay là có lí do nào khác? Nếu không phải con trai anh muốn lấy thứ này, anh có lẽ đã bỏ qua.

Vậy nếu anh không biết, cô có lẽ sẽ không để anh biết...

Từ Lạc thật sự không muốn làm gánh nặng cho anh một chút nào sao?

Diệp Thành có chút đờ đẫn, trong lòng không thể không có chút cảm thán, thật may vì ông trời rốt cuộc cũng cho anh biết được bí mật của cô, cho anh một cơ hội để đến gần cô.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »